Ảnh Hậu Làm Quân Tẩu

Chương 30 (Cập nhật lúc: 09:24 25/04/2019)
Chọn màu nền
Ứng Uyển Dung mở kịch bản ra, từ trong trí nhớ tìm kiếm vị nữ đế này, nếu nói cái tên nổi danh trong lịch sử tự nhiên là Võ Tắc Thiên, cô cũng đã chuẩn bị tinh thần nhìn thấy một chuyện cũ như vậy, lại không nghĩ rằng Nhạc Tu Minh sẽ không đi trên con đường bình thường đó.

Bộ phim ông quay chính là một câu chuyện lịch sử xa xưa hư cấu, bên cạnh dòng sông có lịch sử lâu đời, có một nước nhỏ tên là Đại Uyển, hàng năm đất nước này đều mưa thuận gió hòa, quốc thái dân an, hơn nữa rất ít có chiến tranh loạn lạc.

Nước Đại Uyển nhỏ bé này nằm ở vị trí giao thông rất tốt, nam cày nữ dệt quốc khố sung túc, vẫn luôn là mục tiêu mà các nước lớn khác mơ ước, nhưng mà xung quanh có rất nhiều nước lớn, nên càng thêm cẩn thận trước khi ra tay, bọn họ cũng muốn giữ vẻ đạo đức nhất, danh chính ngôn thuận mà xuất binh. Đại Uyển ở trong hoàn cảnh như vậy hàng năm đều phải cống nạp vàng bạc châu báu, ngựa quý, mỹ nhân.

Mỹ nữ Đại Uyển nổi tiếng khắp thiên hạ, hơn nữa hòn ngọc quý trên tay vua Đại Uyển, công chúa Minh Châu với dung mạo xinh đẹp quyến rũ làm cho những vị vua ở các nước xung quanh thèm muốn không ngừng. Đại Uyển tin vào quan niệm nhất sinh nhất thế nhất song quân*, cho nên người thừa kế cũng chỉ có một mình công chúa Minh Châu mà thôi.

*Nhất sinh nhất thế nhất song quân: một đời một kiếp một đôi người.

Công chúa Minh Châu huệ chất lan tâm*, dung mạo tuyệt thế, nữ công, cầm kỳ thi họa không gì là không giỏi, còn thêm tính tình bướng bỉnh lại lương thiện, tính cách ôn hòa, dẫn đến không ít người hâm mộ ở ba nước xung quanh.

*Huệ chất lan tâm: người mang khí chất của hoa huệ, tâm của hoa lan, thường là những người cao quý, thanh khiết.

Nước yếu không ngoại giao, Đại Uyển có sản vật dồi dào dĩ nhiên là nguồn gốc của tai họa, đại chiến bùng nổ vào đúng ngày công chúa Minh Châu trưởng thành. Cửa thành bị phá, máu của dân chúng nhuộm đỏ bậc thang của đại điện, vua Đại Uyển không có sức chống lại, công chúa Minh Châu qua tay ba nước, cuối cùng sử dụng kế sách, từ từ đi lên ngôi vị hoàng đế cao nhất đó.

Nhưng lúc đó cha mẹ đã mất rồi, Đại Uyển cũng đã thuộc về nước của hắn, nàng bước từ vị trí hoàng hậu đi đến trước đài xưng đế, trong bụng lại mang cốt nhục của kẻ thù...

Ứng Uyển Dung lật qua lật lại, không ngờ nội dung kịch bản vô cùng tốt, miêu tả công chúa Minh Châu với vẻ ngây thơ non nớt ban đầu đối lập với dáng vẻ khoác chiến bào lên đi chinh phạt chiến trường về sau, viết cao trào thay phiên nhau nổi lên, có điều...

"Sao ngài lại cảm thấy tôi thích hợp? Trên này có viết, giai đoạn sau công chúa Minh Châu còn phải đi lên chiến trường, cũng không quá phù hợp với tôi đi?"

Khóe môi Ứng Uyển Dung mang theo ý cười hỏi, ngón tay vuốt lên bìa ngoài của kịch bản, không thể không nói, khiêu chiến với hình tượng khác nhau, quả thật là có sức hút rất lớn đối với cô, nhưng so với việc bây giờ cô đang quay thử nhân vật, sự khác biệt liền lớn hơn rất nhiều.

Nhạc Tu Minh cười khổ một tiếng nói: "Chuyện này tôi cũng không gạt cô, thật ra thì khi bắt đầu tôi đã chọn được một nữ diễn viên, hợp đồng cũng đã ký, nhưng mà ít ngày trước cô ấy bị tai nạn xe cộ, cũng không kịp quay phim nữa, tôi cũng đã hẹn trước thời gian với những nhân viên khác, tiền vốn cũng đã đến. Nếu như lần này không được, sợ rằng bộ phim này sẽ phải chết non."

Nhạc Tu Minh giương mắt nghiêm túc nhìn Ứng Uyển Dung nói: "Nói thật, giai đoạn sau cô có thể diễn ra khí chất sát phạt quyết đoán hay không tôi vẫn không thể chắc chắn, nhưng giai đoạn trước khẳng định không có vấn đề gì đối với cô."

Ứng Uyển Dung nhíu mày, lời này có ý là, giai đoạn trước để cô tới quay, nếu như về sau không thích hợp, sẽ tìm diễn viên khác thích hợp diễn công chúa Minh Châu sau khi trưởng thành sao? Không thể không nói, tính toán này của Nhạc Tu Minh rất thông minh, có thể diễn được là rất tốt, không thể diễn thì ông cũng không có tổn thất gì cả.

"Nhạc đạo, tính toán này của ngài đúng là quá tinh ranh rồi." Ứng Uyển Dung nở nụ cười nhẹ nhàng nói, cứ như vậy mà đâm thủng sự sắp xếp vô lý của Nhạc đạo, lại vẫn nhẹ nhàng như cũ, khiến cho người ta lúng túng không dậy nổi.

"Nhưng mà, tôi vẫn nguyện ý tiếp nhận sự khiêu chiến này." Ứng Uyển Dung nói, đôi lông mày toát ra một cỗ tự tin.

Diễn viên giỏi không phải là để cho nhân vật đến theo ý cô, mà là diễn cái gì cũng giống nhau, lúc diễn người tốt mọi người sẽ khen ngợi bạn, lúc diễn người xấu sẽ khiến cho người khác hận không thể mắng chết bạn cho rồi.

Nhạc Tu Minh suýt nữa đập bàn, "Thật tốt quá, đoàn phim của chúng ta cách nơi này có hơi xa, đều ở khu thành Ảnh Thị bên đó, chỗ đó có nhiều kiến trúc cổ, rất thích hợp cho mã tràng. Vậy đi, buổi tối cô thu dọn ít đồ, ngày mai tôi sẽ lái xe tới đón cô qua. Đoàn phim và diễn viên chính cũng đang ở tại một viện, đến lúc đó cô cũng dễ dàng tham gia vào. Nếu thuận lợi thì ba tháng là quay xong, sẽ không làm chậm trễ chuyện của cô ở đây."

Ứng Uyển Dung gật đầu một cái, đưa tay ra bắt tay với ông lần nữa, "Hợp tác vui vẻ."

"Hợp tác vui vẻ." Ánh mắt Nhạc Tu Minh sáng lấp lánh, nói xong liền vội vã cầm theo kịch bản đi về để sắp xếp thủ tục khai máy.

Mấy người Cố Tinh Tinh nhìn thấy người đi rồi liền vội vàng đi ra, lôi kéo Ứng Uyển Dung hỏi xem đã xảy ra chuyện gì. Ứng Uyển Dung hướng Tần Kiến Nguyên gật đầu cười một cái, liền kéo mấy người Cố Tinh Tinh đi về.

Trên đường trở

Mời bạn thảo luận, vui lòng nhập Tiếng Việt có dấu
loadingĐang xử lý