"Vâng vâng, tôi cũng cảm thấy em đều sẽ làm, vì vậy những bài thi này không phải chuẩn bị cho em, là tôi làm..."

Ông Tào cực kỳ thức thời, trải bài thi ra, căn bản không đi nghiên cứu sâu vào lời nói của Nguyễn Manh Manh.

Đại tiểu thư nói cái gì thì chính là cái đó, cô nói cô sẽ làm, vậy ông Tào coi như cô thật sự sẽ làm.

Lệ đại thiếu tuy đáng sợ, nhưng dù đáng sợ, cũng không có đáng sợ như đồ đệ nhỏ Nguyễn Manh Manh này.

Một tay liền có thể vật trang trí bằng đồng bóp đến biến hình, sức mạnh kinh khủng như vậy, bộ xương già này của ông, cũng không muốn thử nghiệm.

Nguyễn Manh Manh một tay chống cằm, rất nghiêm túc nói: "Giáo viên Tào, em nói thật, em thật sự biết làm."

"Vâng vâng, em biết em biết..." Ông Tào ngay cả mặt cũng không nhấc, cầm bút lên, chuẩn bị thay Nguyễn Manh Manh viết xong bài tập nên hoàn thành trong hôm nay.

Những bài thi này, đều là bài tập Cao Hán Thu ra, tuy rằng độ khó đối với học sinh cấp ba mà nói có hơi lớn, nhưng ông Tào bắt tay vào làm quả thật là biến đổi chơi đa dạng.

"Đề thứ nhất chọn C, đề thứ hai chọn A, đề thứ ba chọn D, đề thứ tư chọn A, đề thứ năm chọn B..."

Thuộc về thiếu nữ, tiếng nói mềm mại tươi mát, đột nhiên vang lên ở bên tai ông Tào.

Ông Tào ngẩn người, lập tức quay về đề mục xem kỹ...

Ngẩng đầu, không dám tin tưởng nhìn Nguyễn Manh Manh: "Em... Em tìm đáp án từ đâu? Sư huynh đưa cho em?"

"Em nói rồi, em sẽ làm... Em còn chưa ngốc đến mức, yêu cầu anh ta đưa đáp án cho em."

Nguyễn Manh Manh nói thầm, đưa tay lật mấy trang bài thi, chỉ còn một đề lớn cuối cùng.

"Thầy xem đề này xem, thi là bất đẳng thức, phương thức giải đáp truyền thống làm em cảm thấy quá phiền phức, đã nghĩ ra cái mới..." Nguyễn Manh Manh chống đầu, êm tai nói.

Bài thi này, là ngày hôm qua cô thừa dịp bệnh cũ không hiểu sao lại biến mất, cố ý nhìn qua một lần, chuẩn bị kỹ càng.

Trí nhớ cô tốt, đề xem qua đều nhớ, lúc đó liền giải ra.

Bây giờ chỉ là thuật lại, không giải toán ở trong đầu, thì sẽ không sản sinh ra tính bài xích.

Ông Tào nghe xong mấy câu nói của Nguyễn Manh Manh, lần này là thật sự sửng sốt.

Đáp án đề lựa chọn có thể sao chép, nhưng loại đề lớn này, thì sẽ không được, cho dù làm người nói dựa theo, cũng không thể nói rõ ràng như vậy.

Huống chi, phương pháp Nguyễn Manh Manh dùng còn đặc biệt xảo diệu, ngay cả ông cũng không nghĩ tới.

Tuyệt đối không thể, là cô sớm lên mạng tra được, lại tới khoe khoang.

"Em, em... Em vì sao sẽ nghĩ ra loại giải pháp này?"

"Rất đơn giản, dùng nơi này nghĩ ra được." Nguyễn Manh Manh chỉ chỉ đầu, lại chỉ về đề thứ hai đếm ngược.

"Còn có đề này cũng thế, ở đây thêm một đường phụ, lại lấy A là tâm, AD là bán kính đường tròn... Làm như vậy, so với giải pháp bình thường còn đơn giản tiện lợi hơn."

Nghe được Nguyễn Manh Manh liên tiếp giải ra hai vấn đề khó, chuyện này làm ông Tào triệt để sửng sốt.

Qua một hồi lâu, ông đột nhiên lớn cười cười, ôm chặt lấy Nguyễn Manh Manh.

"Ha... Ha ha ha... Không nghĩ tới Tào Vĩ Bình tôi cũng sẽ may mắn như vậy. Cho rằng tôi đã gặp chuyện khó khăn, kết quả lại đào được bảo bối. Đồ đệ tốt, đến đến đến... Ở chỗ tôi còn cất giấu mấy chục bộ bài thi, chúng ta thảo luận một chút."

Trong xương ông Tào vẫn là học giả cao tuổi, đụng vào học sinh linh tính như Nguyễn Manh Manh, nhất thời nổi lên ái tài chi tâm.

Hận không thể đều lấy ra tất cả bản lĩnh cuối cùng của mình.

"Dừng lại." Nhưng mà, ông tràn đầy nhiệt huyết, lại gặp phải chèn ép vô tình.

"Giáo viên Tào, đề mục nào em cũng sẽ không làm. Những bài thi này, vẫn là thầy viết, bài tập sau này cũng như thế. Em nói rồi... Em biết, nhưng em không muốn viết."

Nguyễn Manh Manh chống cằm, dù bận vẫn ung dung nhìn ông.

Cô chính là cố ý để lại bài thi không làm kia, là hướng về phía ông Tào chứng minh thực lực của cô.

Còn bài thi sau này phải làm sao, vậy cũng chỉ có thể tùy duyên.

Nếu ngày hôm qua và ngày hôm trước, bệnh cũ của cô có thể không hiểu ra sao biến mất, nói không chừng sau đó cũng sẽ chứ?

Ông Tào ngẩn người, ngược lại cũng không buồn bực.

Thiên tài mà, tóm lại là có chút tính tình.

"Được được được, vậy sau này bài thi đều giao cho tôi làm... Em yên tâm, ở chỗ Lệ đại thiếu, tôi sẽ thay em dấu diếm... Em nghỉ ngơi thật tốt, nghỉ ngơi thật tốt."

Nhận đệ tử cuối cùng, ông Tào cũng trở nên xảo quyệt lên.

Vì dỗ đồ đệ nhỏ hài lòng, quyết định thay Nguyễn Manh Manh gánh vác.

Thấy ông Tào nói như vậy, Nguyễn Manh Manh thật cao hứng lấy điện thoại di động ra.

Vừa vặn, cô còn thiếu một chút, liền đủ một khoản tiền tiếp theo cho nhóm thám tử.

Liền dành thời gian kiếm một đống tiền...
Mời bạn thảo luận, vui lòng nhập Tiếng Việt có dấu
loadingĐang xử lý