Chương 100: Người Ta Và Người Lạ

Đột ngột, Đông Vy quay mặt đối sát anh, và với toàn bộ sức lực được rút kiệt từ cơ thể, cô bất thình lình xô anh ngã...

---

Mây trong vắt, không một vệt gợn. Bầu trời tựa bức gương khổng lồ, phản chiếu đại dương biếc xanh. Chim trời sải rộng cánh, táo bạo nghiêng lượn để khẳng định rõ sự tự do vốn có.

Hiên nhà đầy nắng. Cô gái nhỏ tay chống cằm, miệng gặm bút chì, tỉ mỉ quan sát khoảng trời tràn căng sức sống. Khi cánh chim chỉ còn là chấm đen bé tí rồi vụt bay khỏi tầm mắt, cô bắt đầu phác những nét vẽ mềm mại lên nền giấy trắng tinh. Có sợi nắng rơi nhẹ trên vai cô tựa cánh chuồn lướt nước, gió luồn qua kẽ tay, mơn man từng ngón thon dài, bé bỏng.

Tựa người bên cánh cửa gỗ, ánh mắt Hữu Phong gắn chặt vào khung cảnh dễ yêu. Lòng yên lành đến lạ. Từng giây, từng phút cứ lặng lẽ trôi qua, cô gái nhỏ vẫn say sưa vẽ vời mà để mặc “người lạ” bơ vơ. Hữu Phong khó chịu, đành kiếm cớ quấy rầy.

- Đang vẽ gì thế?

- Nhìn thì biết đấy! Mắt đâu phải trang trí! - Đông Vy khinh khỉnh, thậm chí không thèm liếc ai đó.

Đã bẵng đi nửa tháng, vẫn chẳng có gì biến đổi so với lúc Hữu Phong mò tới đây. Anh luôn bị cô gái nhỏ ghét bỏ, xa lánh như một loại vi trùng gây ô nhiễm môi trường cô đang sống. Hết đuổi mắng chán chê rồi thì hậm hực chơi xỏ anh đủ thứ... Mới hôm qua, cô vừa hung hăng ngoạm tay anh lúc anh cho cô ăn.

Tính kiên nhẫn được Hữu Phong rèn rũa thật kĩ. Mỗi khi nổi nóng, anh sẽ tự gợi ký ức về những lần tổn thương cô gái nhỏ để dẹp tan lửa giận. Mà anh càng nhịn, Đông Vy càng đành hanh! Thê thảm nhất là khi cô bắt đền Minh Quý, Hữu Phong cứ phải hứng trọn thứ đòn khủng khiếp như cào cấu, bấu xé... nhắm thẳng vào mặt anh! Ác! Nếu tàn phá cái đẹp là tội ác thì Đông Vy đáng bị tử hình!

- Muốn trở thành họa sĩ à? - Hữu Phong chọn cách mở đầu an toàn, mon men tới ngồi sát Đông Vy từ lúc nào.

Cô gái nhỏ ưm một tiếng qua loa. Người quay hẳn sang phía khác, tránh sự quấy rối của ai kia.

Hữu Phong lấn tới, ôm ngang eo Đông Vy từ phía sau. Thì thầm bên tai cô lời bâng quơ:

- Vẽ anh đi!

- Okay! - Đông Vy gật rụp đầu. Dễ dàng tới đáng nghi. Cô bắt anh ngồi ngay phía đối diện cho tiện thực hiện.

Chàng quý tộc có đôi chút ngờ ngợ trước vẻ nhiệt tình đột xuất của Đông Vy, nhưng tự dẹp bỏ mối hồ nghi ngay sau đó. Yêu thương đã pha loãng lý trí cứng nhắc! Anh gỡ bỏ mọi cảnh giác, hí hửng chìa mặt ra làm mẫu.

Cô gái nhỏ bỗng nhướn người, hôn thật nhanh vào môi "người lạ". Nhân lúc anh ta còn bất ngờ, Đông Vy âm thầm với lấy chiếc bút màu... liên tiếp quẹt vài đường táo bạo lên khuôn mặt đẹp... đã dính tì vết.

Bên hiên nhà rộn ràng. Chàng trai đẹp tựa hoàng tử bước ra từ cổ tích, hãi hùng đưa tay quệt má trong tiếng cười khoái chí của kẻ-vùi-dập-cái-đẹp. Cô gái nhỏ vừa hiên ngang ngửa cổ cười vang, vừa kín đáo liếc trộm đôi môi quyến rũ. Má thoáng ửng hồng ngại ngùng, hệt đóa hoa ấp e trước những ngọn gió vi vút.

***

Con số ba mươi dần lùi về phía sau. Mỗi lần bình minh kéo ngày mới sang, nơi ngực trái Hữu Phong lại nhói buốt. Mỗi lần hoàng hôn đẩy ngày trôi đi, thần trí anh lại đảo lộn. Và mỗi ngày, anh đều rà soát từng thói hư tật xấu của mình và cố vứt bỏ chúng, nhưng khó... Mà có lẽ, sửa đổi bản thân hay dời bản tính cũng chẳng quan trọng bằng việc anh khiến cô gái nhỏ luôn vui vẻ.

Hữu Phong nhập vai bạn trai mẫu mực khá tốt. Anh bao bọc Đông Vy kĩ càng như thứ đồ mong manh, dễ rơi vỡ. Hàng đêm, anh vẫn thường đều đặn canh gác giấc ngủ Đông Vy, vỗ về cô mỗi khi mẩu quá khứ ghê sợ nào đó thức cô dậy. Riêng về khoản chăm sóc thì anh quá í ẹ! Chỉ giỏi canh chừng, răn đe Đông Vy nếu cô dám mải chơi bỏ bữa, thức khuya nghịch ngợm.

Đêm thứ hai mươi chín. Hữu Phong dắt Vy dạo quanh hồ, siết chặt tay cô, cùng đặt chung vào túi áo. Đông Vy chống đối, nhất định đòi giằng tay ra.

- Im nào! - Hữu Phong gắt.

Những ngày cuối, anh phiền não khủng khiếp. Chỉ muốn tận dụng từng tích tắc bên nhau còn Đông Vy thì lại cứ vô tư giết chết những khoảnh khắc ấy. Anh càng cố nhích lại gần thì càng bị đẩy ra xa, càng gắng bù đắp những mất mát đã gây ra thì càng khiến thêm ghét bỏ. Dù anh có thể hủy bỏ thỏa thuận với Minh Quý, ở bên cô bao nhiêu tùy thích nhưng có ích gì? Ba mươi ngày tuy rất ngắn để anh bên người mình yêu nhưng chắc chắn là đủ dài để ai đó nhận ra anh đã cố gắng, nỗ lực thế nào. Vậy mà cô vẫn không chịu nới lòng dù chỉ đôi chút thì nghĩa là cô thực sự muốn tống khứ anh ra khỏi cuộc sống. Anh có cố chấp, cô cũng chán ghét.

Đồng tử trong đôi mắt cô gái nhỏ thoáng mở to. Đông Vy đã quen với “người lạ” luôn nhường nhịn, chiều chuộng mình nhưng anh lại vừa gắt gỏng. Đúng là chứng nào tật nấy! Dám trú không tại nhà người ta, giấu anh trai người ta đi, quản đủ chuyện của người ta và lại còn to tiếng bắt nạt người ta nữa ư? Trong đầu "người ta" chợt lóe lên ý đồ tinh quái mà "người lạ " không hề hay biết.

- Anh biết trò này không? - Đông Vy chìa ra trước Hữu Phong viên sỏi nhỏ mà cô vừa cúi nhặt. Mắt hấp háy mong đợi.

Thay vì đáp "Anh biết!", Hữu Phong chứng minh bằng cú vung tay dứt khoát, viên đá tung mình sang hẳn bờ bên kia sau vài lần bật nảy trên nước. Cô gái nhỏ thích chí đi quanh quanh lượm nhặt đống sỏi lớn, đưa tất cả cho anh. Vẻ mặt hớn hở của cô đã buộc Hữu Phong phải đồng ý vô điều kiện.

Dưới anh trăng mờ ảo, Đông Vy giống hệt con sẻ nhỏ ồn ào, vừa phấn khích reo vui vừa vỗ tay loạn xạ. Đôi mắt đen láy chứa đựng niềm vui nhỏ bé, lung linh tựa mặt hồ sóng sánh ánh sao. Cô cởi giày, nhúng hẳn chân vào làn nước lạnh cóng, đung đưa theo nhịp kỳ quặc. Vô tình, có vệt gió chơi khăm, táp thẳng vào mặt Đông Vy và vuốt dọc sống lưng cô bằng cái lạnh rờn rợn. Vô thức, cô gái nhỏ nép mình vào chàng quý tộc, cọ mũi lên áo anh, tham lam chiếm hữu khối ấm áp.

Hữu Phong im lặng tận hưởng những phút giây quý giá, sánh với triệu kim cương. Nét mặt thấp thoáng tia cười hiếm hoi. Mỗi lần tổn hại tới Đông Vy, anh khổ sở như bị đày ải xuống tận cùng địa ngục. Còn mỗi lần tự do đắm mình theo những rung động, anh lâng lâng như lơ lững giữa tầng mây.

Thi thoảng, Hữu Phong bật ra tiếng ho nhẹ. Lừ mắt với Đông Vy như trách tội. Lỗi do cô dở chứng, đột nhiên nhốt anh ngoài cửa suốt đêm qua. Tuy mò lại vào nhà là việc quá ư đơn giản nhưng anh không nỡ để cô gái nhỏ mất hứng. Cô đã có lòng bày trò thì anh cứ việc hưởng ứng. Thu được về nụ cười của cô, với anh đã là quá đủ!

- Anh sắp đi. Có gì nhắn anh không?

- Vĩnh biệt! Đừng bao trở lại!

Hữu Phong cười như không. Đôi mắt mịt mờ tựa đám mây lãng đãng trôi qua vầng trăng khuyết. Cái sai của anh đã quá nghiêm trọng, điên cuồng tựa những đợt bão lũ tàn phá mùa màng. Còn sự đền đắp lại nhỏ bé, thừa thãi tựa hạt muối bỏ biển. Hẫng!

Quay sang nhìn cô gái nhỏ đang dang ngang hai tay, tập tễnh đi từng bước sát rạt mé hồ, Hữu Phong không thể không lo âu. Anh nhanh chóng đứng dậy, một tay túm chặt áo cô, một tay chắn ngang khoảng không bên cạnh cô như phòng trước rủi ro. Anh sợ cô té!

Đột ngột, Đông Vy quay mặt đối sát anh, và với toàn bộ sức lực được rút kiệt từ cơ thể, cô bất thình lình xô anh ngã... Mò lên bờ, Hữu Phong trải áo khoác lên đất và tạm quăng mình. Người anh ướt sũng, nước như tràn vào cả mạch máu, truyền đến tim cơn buốt lạnh. Khối óc anh trống rỗng hệt như bờ cát sau trận thủy triều, hết thảy đều bị cuốn sạch bách. Đầu anh chuyếnh choáng, mọi thứ lọt vào mắt đều lung lay, xoay chuyển. Trăng và sao hệt những vệt sáng nhoè mờ được vẩy lên trời cao.

Hữu Phong nằm im lặng trong bóng đêm tĩnh mịch. Thế giới chung quanh anh dường như đã ngủ rất say. Rồi dần dà, thần trí Hữu Phong cũng nhẹ bẫng tựa cánh hoa rơi lượn trong không trung...

Một giấc mơ lạ kì!

Giữa vô vàn những đám mây bồng bềnh, áng cầu vồng bảy sắc vắt ngang, hệt dải lụa sặc sỡ dăng qua khung trời trắng xóa. Một người phụ nữ ẩn hiện trong mây, ánh mắt trìu mến tựa biển hồ sâu lắng, đọng ngàn thương yêu thầm lặng. Giọng bà thoang thoảng như làn khói mỏng manh, dễ tan biến vào hư vô.

- Phong, còn yêu mẹ chứ?

Hữu Phong không thể đếm nổi số lần anh nghe thấy câu hỏi này. Nó đều đặn lặp đi lặp lại trong từng giấc mơ, tựa lời thần chú quái gở, luôn cuốn anh vào miền ký ức tăm tối. Dù thế, kể cả một Richard đánh mất tuổi thơ hay một Đinh Hữu Phong lãng phí quãng đời niên thiếu, thì lòng tôn thờ đối với người mẹ đã khuất đều không hề suy chuyển. Vẫn chỉ một và mãi mãi là đáp án ấy.

- Con yêu mẹ, luôn yêu mẹ!

- Yêu mẹ thì phải nghe lời mẹ!

- Vì mẹ, con sẽ không từ chối bất cứ mệnh lệnh nào. Trừ khi đó là tổn hại Vy! - Hữu Phong nói khẽ như thì thầm nhưng từng chữ đều đanh cứng đến ớn lạnh. - Mẹ, con yêu Vy!

Người phụ nữ không giấu nổi ngỡ ngàng sau gương mặt vương nét buồn cố hữu. Bà nhìn sâu vào đôi mắt xám tro bằng ánh nhìn yêu chiều mênh mang như bao người mẹ dịu hiền khác, vuốt ve vết sẹo dài nơi lòng bàn tay Hữu Phong.

- Con khiến Vy đau tột cùng ra sao cũng không thể gột sạch nhục nhã trong mẹ!

Nỗi sợ hãi bắt đầu len qua tim Hữu Phong. Không thể... Anh không thể trái lời mẹ, lại càng không thể tiếp tục tổn thương Vy.

- Đừng ép con!

- Mẹ chưa bao giờ ép buộc con! - Từ khoé mắt người phụ nữ bỗng ứa ra giọt nước tinh khiết. Giọng bà mờ đục. - Con rõ hơn ai hết mà Phong, người chết là giải thoát. Mẹ chết, thù hận cũng hết. Mẹ nào ép con trả thay!

Hữu Phong đánh rơi nhịp thở. Không vì sự nóng ấm đang lan truyền từ tay, mà vì trước mặt anh lúc này, MẸ hoàn toàn khác biệt với chuỗi hình ảnh lưu trữ trong ngăn chứa trí nhớ của anh. Lúc mẹ còn sống, mẹ chưa một lần xem anh là con trai. Lúc mẹ mất rồi, anh là công cụ trả thù hoàn hảo. Vậy mà, mẹ đang khóc vì anh...

- Không phải mẹ ám ảnh con bao năm qua, mà là lời hứa kia! Tự con đã ràng buộc mình phải thực hiện nó bằng mọi giá, tự con đã huyễn hoặc mình rằng, con là lý do cho cuộc đời bất hạnh của mẹ.

Thật thế ư? Hữu Phong không dám tin. Dường như anh đang đắm mình trong mê cung của những cơn mơ, mọi thứ đều xây nên từ ảo mộng. Chẳng có gì là thật sất! Thế mà sao, anh lại có cảm giác giấc mơ này chân thực nhất từ trước đến nay? Dáng khổ tâm của mẹ hiện ra cũng rõ rệt hơn, không mơ hồ như chiếc bóng trắng thoắt ẩn thoắt hiển, chân lướt trên mặt đất.

- Tất cả đều là ảo giác, bắt nguồn từ tiềm thức nhiều vết xước của con! Giờ thì qua rồi, mọi thứ đều ổn rồi!

Là thật thế ư? Mẹ không dày vò anh, mà chính anh bị đánh lừa bởi những ức chế dồn nén sau ngày mẹ mất. Con quỷ tàn bạo trong anh cũng do anh đã đánh mất phương hướng và thường lầm tưởng, bản thân là nghiệp chướng của mẹ. Nếu là thế thật, hóa ra bấy lâu nay, anh tự nhốt thân trong bóng ma quá khứ...

- Yêu mẹ, thì phải yêu chính mình trước tiên. Vì sinh mạng của con đánh đổi cả cuộc đời mẹ. Nhớ, trân trọng nó!

Lúc giọt nước mắt nóng hổi của mẹ rớt xuống vết sẹo, hồ như trong cơ thể Hữu Phong, có những mảnh vỡ năm tháng qua bỗng gắn khít...

Chương 101: Con Bé Đó!



---

Tia nắng luồn qua khe cửa, nhảy phóc lên sống mũi cao thẳng. Thiếu niên vội vơ tạm chiếc gối gần đó úp lên mặt che nắng, mày nhíu chặt đầy khó chịu khi có thứ chọc phá giấc ngủ của anh.

- Kéo rèm lại!

Mệnh lệnh ngái ngủ vừa truyền ra, mọi ánh nắng đều như bị nhốt vào chiếc hộp kín mít. Căn phòng sáng lờ mờ.

Chàng quý tộc thỏa lòng, lại định thả mình theo cơn buồn ngủ, nhưng có điều phiền muộn vội kéo mi mắt biểu tình. Phải rồi, ngày thứ ba mươi! Anh sực tỉnh, nằm im và dọn lại trí óc đang rối rắm sau giấc ngủ li bì. Đêm qua, Đông Vy đẩy anh xuống hồ, nhưng ngã là do anh tự sẩy chân. Chẳng vì sao cả, đơn giản là anh muốn thử cảm giác bị quẳng trong dòng nước lạnh như Đông Vy đã từng. Khi ngã, anh đã ngâm mình trong nước đến tận vài tiếng đồng hồ, để đền lại số lần anh thản nhiên quăng vứt cô gái nhỏ.

Hữu Phong không khỏi buồn cười khi mường tượng ra cảnh Đông Vy chật vật khiêng vác anh từ bờ hồ vào tới đây. Cô bé nhỏ thế kia, vậy mà chất lên người khối lượng nặng gấp đôi cơ thể thì... Hữu Phong cắn gối, kịp ngăn tiếng cười sắp bật ra thành tiếng. Gió Quỷ vô cùng đắc ý!

Đang lắng tai nghe hết mọi động tĩnh, chàng quý tộc bỗng nhiên cắn mạnh đầu ngón tay, bôi trệt chút máu đang rỉ ra vào ngay khoé miệng. Rồi anh cố ý ho thật mạnh như sắp nôn ra cả ruột gan...

Dự đoán của anh (lại) trúng phóng!

Đông Vy lật gối ra và la toáng lên:

- Anh sao Hữu Phong? Anh sao thế?

Gió Quỷ giả bộ he he mắt như đang rất mệt mỏi, môi khẽ mấy máy không ra tiếng, nhưng thật ra anh cũng chẳng định nói cái quái gì hết! Anh hít thở từng quãng mệt nhọc, vờ như mũi nghẹt, rất khó tiếp nhận khí oxy.

Đông Vy luống cuống vực Hữu Phong dậy, vừa vỗ vỗ lưng vừa vuốt vuốt ngực anh đầy lo lắng. Mặt tái nhợt khi anh che miệng ho dữ dội, tay vấy máu tươi. Cô run giọng:

- Sao anh ho ra máu thế này?

Hữu Phong đẩy Đông Vy ra, chối phắt sự quan tâm của cô. Anh rời giường.

- Như em muốn, anh biến! - Gió Quỷ nói đứt quãng trong cơn ho giả, che miệng bằng bàn tay vấy sẵn máu.

- Không đi đâu hết! - Đông Vy to tiếng nạt nộ rồi ấn anh vào chiếc gối kê sẵn đầu giường. Cô dùng khăn ấm chuẩn bị từ trước, cẩn thận lau môi và tay Hữu Phong. Người cô run run, không dám nhìn thẳng vào sắc đỏ kia.

- Tự anh! - Hữu Phong giằng lấy khăn. Dù rất muốn được cô gái nhỏ chăm sóc, nhưng anh không quên rằng cô sợ máu.

- Anh uống đi. Sẽ đỡ mệt mau thôi!

Hữu Phong thoáng sững người khi cô gái nhỏ đặt vào tay anh ly trà ấm. Tia cười là lạ thấp thoáng trên khoé môi. Dưới ánh mắt sốt sắng của Đông Vy, anh thong thả nhấp vài ngụm rồi bất chợt tung ra câu hỏi sắc sảo:

- Này, sao đưa anh trà này? Nó đắng lắm!

- Nhưng nó giải tỏa mệt mỏi! - Đông Vy bối rối.

- Ngụy biện! - Hữu Phong dí mạnh ngón trỏ lên vầng trán nhỏ. Anh nhếch môi. - Tôi thích lục chanh trà, em rõ quá mà!

- Không phải đâu! Là... là trùng hợp thôi! - Cô gái nhỏ lí nhí.

Mắt Đông Vy cụp xuống, tránh ánh nhìn chất vấn của chàng quý tộc. Sự căng thẳng bộc lộ rõ qua những ngón tay đan chặt. Lạ quá, bộ dạng bệnh tật, vừa ho ra máu vừa khó thở lúc nãy đâu mất rồi?

- Em làm ơn thôi giả vờ đi! - Hữu Phong gằn từng chữ. Một lời hay vạch trần hay đúng hơn là mệnh lệnh.

- Anh nói linh tinh gì thế? - Giọng cô gái nhỏ méo mó như thể cổ họng đã bị bóp nghẹn. Bờ vai gầy khẽ run lên, tựa nhành liễu phất phơ trong sương gió.

Không để ai đó chối cãi, làm mất thêm thời gian. Chàng quý tộc xé ngay một bức vẽ trên tường, vo tròn và búng thẳng nó vào sọt rác. Lọt thỏm.

- Em vờ ngốc đủ rồi chứ?

Toàn căn phòng nín lặng, yên ắng đến mức âm thanh của làn gió nhẹ lướt qua cũng nghe thấy thật rõ rệt. Vài tia nắng yếu ớt quệt nhẹ lên bức vẽ chàng trai tuấn mĩ giữa loạt tranh thiên nhiên sống động khác.

Sau khoảng lặng dài lê thê, cô gái nhỏ giật ly trà khỏi tay Hữu Phong một cách thô bạo, nắm áo anh lôi xuống giường.

- Dù anh biết hay không biết, cũng nên biến ngay khỏi đây, ngay bây giờ! Biến khuất mắt tôi!

- Làm gì thế? Em bình tĩnh đi!

- Cút đi! Anh biết hết rồi thì cút đi! - Đông Vy gào lên. Cô chuyển sang bấu xé Hữu Phong, điên dại hệt như đã đánh mất mọi ý thức.

Chàng quý tộc vẫn sẽ im lặng chịu đòn nếu Đông Vy khôn hồn chừa mặt anh ra. Ghì chặt cô gái nhỏ vào lòng như khóa lại bộ móng vuốt ghê gớm, Hữu Phong vỗ nhẹ vai cô trấn an.

Anh đã biết Đông Vy diễn kịch ngay từ khi đối diện với cô tại thềm nhà. Linh tính, lý trí hay trái tim và mọi giác quan đều mách anh rõ, hình bóng của anh chưa từng vuột khỏi tâm trí cô. Vờ quên anh, ấy chỉ là lớp ngụy trang cô khoác lên mình để chống đỡ. Bộ dạng hung hăng của Đông Vy giống hệt với con nhím lúc xù lông, không phải nó tấn công mà là bảo vệ bản thân trong lúc sợ hãi.

Lần anh ép Đông Vy xuống bếp cũng chỉ vì thử lòng cô. Biết anh không dùng được đũa, vì thế cô chu đáo chuẩn bị thìa cho anh. Những gì thuộc về anh, cô vẫn để ý kĩ và rất lưu tâm. Vị trí của anh trong cô có lẽ không di dịch chút nào! Chính vậy, anh mới làm mặt dày đeo bám cô suốt ba mươi ngày qua.

- Anh sai rồi, đã quá sai rồi. Nhưng không cần Vy tha thứ đâu, chỉ cần Vy về bên anh thêm lần nữa, anh sẽ thật yêu em, thật thương em, Vy nhé! - Hữu Phong tựa cằm lên mái đầu thoảng hương thơm dịu lạ, hôn nhẹ làn tóc quen. Anh ôm trọn Đông Vy bằng vòng tay nồng ấm. - Tin anh, chàng trai mà em yêu đã rất tuyệt rồi!

- Thật ư? Có thật là anh vừa nói đấy không Đinh Hữu Phong?

- Là thật!

- Không phải! Anh đang cố lừa gạt tôi! - Đông Vy gạt mạnh tay Hữu Phong. Cô ép hết những giọt khóc xúc động vào lại tuyến lệ để đôi mắt chỉ còn mỗi tia thù hằn. - Để xem, khi tôi rơi vào tay anh một lần nữa thì anh sẽ lại biến tôi thành cái gì nào? Dày vò tôi, hành hạ tôi, cho tôi sống dở chết dở hay hình phạt hay ho nào khác mà anh mới nghĩ ra hả?

- Yêu, có tính là hình phạt không?

- Yêu? Yêu tôi ư? Anh yêu tôi ư? Anh biết yêu ư? - Đông Vy hỏi dồn rồi buông lơi nụ cười khẩy đầy mỉa mai. - Anh thích tôi, thích tôi đau đớn và khổ sở vì yêu anh. Có muốn hay cố gắng, tôi cũng chẳng quên được anh, trừ khi chết đi! Chính anh đã nói thế, anh tưởng tôi quên sao?

- Nó thuộc về quá khứ. Vứt đi! Hãy chỉ nhìn vào hiện tại thôi, anh đang yêu em thật đấy! - Hữu Phong vụng về thổ lộ. Tội nghiệp miệng lưỡi của anh, chỉ quen tuôn lời lẽ thâm độc hiểm ác nên cứ đơ đơ khi phải nặn ra mấy câu từ đáy lòng.

Đối diện với một Đinh Hữu Phong mới mẻ này, tim Đông Vy rung rinh tựa cánh bướm dập dờn trong vạt nắng lung linh. Nhưng cô gái nhỏ đã vội dập tắt những thổn thức ngay sau đó. Thứ dăng sẵn trước mắt là hố bẫy hay hố tình thì cô cũng không được phép rơi vào. Chỉ duy nhất một lần nữa cũng tuyệt đối không!

- Anh đi kiếm Đông Vy lúc trước mà nói những lời này. Còn với tôi, nó buồn cười lắm!

- Vậy trả lại tôi đi! - Hữu Phong lật ngay giọng điệu uy hiếp. Hai chữ "buồn cười" kia đã đụng chạm lòng tự tôn cao ngất của anh.

- Trả gì? Tôi nợ anh gì à? Mấy món quà đắt tiền hay mấy lần anh cứu tôi?

- Đông Vy lúc trước ấy, mau trả tôi!

- Chết rồi! Tôi giết con bé ngu đần đó rồi! - Đông Vy cười lạnh ngắt. Khuôn mặt thanh tú của cô chưa bao giờ u ám đến thế. Chất giọng cũng đanh lại, khô khốc như tiếng va chạm của những khối kim loại trơ trơ. - Tôi thù nó còn hơn là thù anh! Nó không đáng sống! Sao nó có thể dễ dàng quên mất cả gia đình đã chết đau đớn cỡ nào chỉ vì kẻ thù là bố của anh. Con bé đần độn ấy, nó chỉ biết đâm đầu vào yêu trong khi anh coi thường nó và cả gia đình nó nữa! Nó bị coi khinh là đáng, nhưng sao nó để người ta tùy tiện xúc phạm tới những người thân đã mất. Một đứa bất hiếu và ngu muội như vậy, tôi không thể để nó sống được, anh hiểu chứ?
Mời bạn thảo luận, vui lòng nhập Tiếng Việt có dấu
loadingĐang xử lý