Báo lỗi

Chiếc ôm từ vệt gió quỷ

Chương 102 (Cập nhật lúc: 12:54 13/12/2017)
Chọn màu nền
Chương 102: Quyết Định

Đập nát gương rồi thì chỉ còn những mảnh vỡ, Đông Vy sợ chạm vào sẽ lại đứt tay.

---

- Không phải em! Là do anh thiểu não, không trân trọng sự hy sinh của em!

- Hữu Phong tự *** thẳng mình. Ngay lúc này, anh chỉ muốn băng ngược thời gian, về lại khi lần đầu tiên gặp gỡ để yêu thương cô từ những giây phút ấy. Nếu Đông Vy ngày trước không đáng sống như vậy thì anh còn đáng chết hơn ngàn lần! Hữu Phong định nắm lấy những ngón tay mảnh dẻ nhưng Đông Vy vội rụt tay về. Cô lùi người xuống tận góc tường, cách chàng quý tộc khá xa để anh hiểu... thứ tồn tại giữa hai người giờ chỉ là khoảng cách. Cô thừa nhận, mình vẫn rất muốn được bung thả con tim theo áng tình lắt léo này, nhưng nỗi đau Hữu Phong mang tới đã thấm vào tận tủy xương mà cô lại chẳng phải lũ cá vàng có trí nhớ ngắn hạn, nhanh chóng quên sạch bách mọi thứ rồi tung tăng bơi lội. Những việc khủng khiếp từng xảy ra, nó luôn nằm chễm chệ trong trí óc Đông Vy tựa loài rêu phong bám kín tường, dù nếu có nhổ sạch chúng thì màu xanh rêu vẫn còn nguyên đó. Hữu Phong đã thẳng tay hủy hoại con người cũ của Đông Vy, giờ lại muốn cô về bên anh như trước ư? Anh tưởng, chỉ mỗi anh muốn Đông Vy trước đây thôi sao? Cô cũng muốn lắm! Cuộc sống của cô trước đây tuy chẳng mấy vui vẻ, nhưng ít ra cũng điểm chút sắc hồng tươi sáng. Còn Đông Vy bây giờ không khác cái xác mục rỗng là mấy, khắp mình mẩy đều chít chi thương tật. Khi Tuấn Dương báo tin Hữu Phong sắp tìm tới, hồn phách Đông Vy thất xiêu ngay tắp lự! Những suy nghĩ của cô tách ra thành hai phe đối lập! Một nửa thì bủn rủn sợ sệt khi nghiêng về khả năng Gió Quỷ chỉ đang truy lùng con mồi bỗng dưng mất tích, nửa còn lại thì nhún nhảy sung sướng khi tưởng tượng ra cảnh chàng quý tộc ăn năn, dằn vặt. Và Đông Vy đã đánh cược với chính mình! Kệ Minh Quý nổi khùng, cô gái nhỏ vẫn quyết định ở lỳ nơi nhà bên hồ, chờ ai đó. Để rồi tim cô suýt văng ra khỏi lồng ngực khi tiếng gõ cửa vẳng bên tai. Thùy não Đông Vy căng ra hết cỡ khi chính thức đối diện Hữu Phong sau nhiều ngày lẩn trốn. Như kế hoạch vạch sẵn, cô vờ ngốc nghếch, vờ không biết tý ty gì về chuyện trước đây dù mọi tế bào đều rét run dưới ánh nhìn hồ nghi. Cũng may khi câu hỏi quỷ quyệt vừa sờ đến gáy, cô đã kịp nghĩ ra chiêu trò ngất xỉu để thoát thân. Lúc Hữu Phong vừa bị Minh Quý chì chiết và xua đuổi nhưng chỉ đứng im trầm tư, Đông Vy xót anh biết bao. Tính ngạo mạn ăn sâu vào máu chàng quý tộc vốn không cho phép bất kỳ một ai đánh giá mình. Anh luôn hạ thấp người khác và bắt họ phải ngoan ngoãn, nghe lời anh tuyệt đối như lũ rối óc ngắn. Thế mà trước những lời xúc phạm gay gắt của Minh Quý, Hữu Phong lại không chút phản ứng. Có phải anh đã học cách nhẫn nhịn từ những mất mát và thiếu vắng? Giao ước ngầm giữa hai chàng trai khiến Đông Vy tức điên, giận lại thêm giận Hữu Phong hơn! Kiên nhẫn của anh hóa ra cũng chỉ gói gọn trong ba mươi ngày! Chút thời gian ngắn ngủi này thậm chí còn chẳng đủ làm lu mờ đôi tý dư âm của quá khứ, huống hồ là cả mảng ký ức tối tăm. Những lời độc ác, những hành động máu lạnh, những vùi dập tàn nhẫn Hữu Phong từng trút lên Đông Vy,... hết thảy đều như găm sâu vào khối óc cô vết rạch sâu hoắm. Đừng hòng nó lạnh lặn với chỉ chút ít bù đắp của anh! Đập nát gương rồi thì chỉ còn những mảnh vỡ, Đông Vy sợ chạm vào sẽ lại đứt tay.

- Những gì cần nói, tôi đã nói hết. Anh nghe cũng đủ rồi. Giờ thì đi đi!

- Mặt cô gái nhỏ lạnh tanh, không hề vướng nét luyến tiếc hay đắn đo.

- Đừng thế mà! Anh...

- Anh cố ý không hiểu sao?

- Đông Vy đột ngột ngắt lời Gió Quỷ. Cô gần như hét toáng lên.

- Tôi bảo anh biến! Biến đi!

- Anh đã cố gắng lắm, thế vẫn chưa đủ làm em hài lòng?

- Giọng Hữu Phong khản đặc. Có thứ nỗi đau thâm trầm như đang đè nghẹt vòm họng.

- Hài lòng dễ thế ư? Không đời nào!

- Đông Vy nhếch miệng.

- Tôi trước kia đau vô số lần, cũng đâu khiến anh thỏa mãn!

- Vậy em muốn tôi thế nào? - Tôi phải hỏi anh chứ? Anh muốn gì ở tôi nữa nào? Hay tôi chưa phát điên, chưa tự kết liễu đời như mẹ anh nên anh chưa thể buông tha?

- Vy thôi đi!

- Hữu Phong rít lên tức tối! Mẹ trong anh vẫn luôn có một giới nghiêm nhất định mà người khác khó động chạm tới, nhất là sau giấc mơ qua. Lỗi lầm đều xuất phát từ anh và anh cũng đã chườn mặt và hạ mình cho cô thoải mái sỉ vả. Cô tấp thù hận lên anh bao nhiêu cũng đáng, còn mẹ hoàn toàn không liên can. Đông Vy cười nhạt. Anh vẫn đặt người mẹ ấy lên trên hết thì còn ngăn tim nào chứa cô đây? Cô không phủ nhận sự lột xác ngoạn mục của chàng quý tộc những ngày ở đây nhưng... chưa đủ... Sau bao yêu thương được đánh đổi bằng máu và nước mắt, lòng cô lạnh ngắt lắm rồi! Tim cô dù có rung động trước anh nhưng nó đang rướm máu, chưa thể đập những nhịp yêu. Chất sống trong cô kiệt cạn rồi, nuôi một hơi thở còn khó chứ đừng nghĩ tới việc quay về với chàng trai từng ép cô xuống địa ngục.

- Anh đi hay tôi tự tử?

- Đông Vy tuyên bố chắc nịch. Không dọa dẫm, đây chính xác là một quyết định.

Chương 103: Nét Cười Kiêu Ngạo

Của tôi thì sẽ về bên tôi! Nhớ, anh đợi Vy!

---

Ánh mắt hằn vằn đỏ của cô gái nhỏ khiến ngực Hữu Phong quặn thắt. Cảm giác bất lực như xông thẳng vào khối óc, quyện chặt trong từng thớ da. Anh hoang mang, chợt thấy bản thân là thứ vô dụng nhất đời. Vốn là hóa thân hoàn hảo của vũ trụ, nắm giữ tất thảy thế nhưng lại chỉ biết lặng nhìn người mình yêu sắp vuột khỏi tay. Không cách gì níu giữ!

Đông Vy ác lắm! Nếu nhất định phải chấm dứt với anh thì hãy để Minh Quý đem cô vĩnh viễn cất giấu! Cớ gì để anh lần ra dấu vết, giả bệnh như là không vướng chuyện xưa, gieo cho anh chút hy vọng, rút hết mọi mong mỏi của anh rồi lại thẳng tay hất anh đi! Nếu, anh cũng vờ như chẳng biết Đông Vy giở trò thì sẽ thế nào? Hai người sẽ cứ bên nhau không chỉ ba mươi ngày nhưng thương tổn thì một thêm sâu sắc...

Giá như Đông Vy hiểu được nỗi khốn khổ của anh xuyên suốt kể từ ngày hồi phục trí nhớ! Mất mát hay cô độc, thứ mùi vị này cả Hữu Phong và Đông Vy đều đã sớm nếm qua nhưng... cô gái nhỏ biết thế nào là tha thứ còn Gió Quỷ lại khắc sâu đến mức tự ám mình.

Cô đã gồng mình chịu hết những lần Hữu Phong nổi cơn điên mất nhân tính thì cớ gì lại vô tình quay lưng, khi anh chỉ muốn bù đền. Rõ ràng là Đông Vy ép anh phải tự dày xéo mình trong sự hối hận vô hạn. Giá như cô gái nhỏ hiểu, rằng cô đang đẩy anh về lại với bóng quỷ ngang tàn...

- Em giết tôi đi! - Hữu Phong đưa ra phương án thứ ba. Đi hoặc Đông Vy tự kết liễu đời, anh đều không thể lựa chọn.

- Sát nhân, chung thân! Anh tự chết đi, tôi không cản!

- Hy vọng, Vy giữ lời!

Đông Vy bứt tầm mắt khỏi Hữu Phong, tỏ thẳng ý “không cản”. Nhưng cô vẫn lén quan sát mọi cử chỉ của anh, ruột gan bỗng nóng ran như bị sáp nến tưới lên. Thôi đi Đông Vy! Mi phải dùng não suy nghĩ thay vì nghe tim thủ thỉ. Anh ta không thể tự ý tước bỏ sinh mạng mẹ trao!

Và đúng là Hữu Phong chẳng giết mình, nhưng hành động của anh ngày hôm đó đã cắm chặt trong trí nhớ của cô gái nhỏ tựa hạt mầm bén rễ tận sâu lòng đất. Nó còn khiến Đông Vy tê dại hơn cả việc thấy anh dùng lưỡi dao sắc rạch thẳng lòng bàn tay hay nằm mê man bất tỉnh trên giường bệnh trắng xóa. Mặt cô biến Đông Vy trân trối nhìn chàng quý tộc đang quỳ hẳn dưới chân mình, sắc mặt cô trắng bệch.

- Đinh Hữu Phong! Anh làm trò gì thế hả? - Cô gái nhỏ khó nhọc mấp máy môi, cả người mềm nhũn như đã bị vắt kiệt sức sống.

- Vy, tha lỗi anh! - Hữu Phong nói thật khẽ như phả hơi vào không khí. Nơi đầu gối khuỵ xuống có lẽ chẳng phải sàn nhà mà là thảm rải đinh, gai nên ngực anh mới vặn mạnh tới vậy. Anh chưa từng xin lỗi bố lấy nửa chữ nhưng lại vứt hết tự trọng, tự tôn để quỳ trước mặt người anh yêu thương. Thế, đã đủ chưa?

- Đứng dậy đi Đinh Hữu Phong! Mau đứng dậy đi!

- Này là xin lỗi gia đình Vy nữa!

- Anh điên à? Anh muốn thế nào hả? Tại sao làm thế! Anh đứng dậy đi! - Đông Vy khóc oà, nước mắt cô âm thầm ngậm nuốt suốt những ngày qua giờ đua nhau trào ra, lăn dài trên bờ má gầy gò.

- Lỗi do anh hết! Mẹ Hữu Tuệ không liên quan!

Cô gái nhỏ bịt chặt miệng, cố ngăn đi những tiếng nấc đang chèn ứ thanh quản, chỉ chực thoát ra. Khoé mắt cô ầng ậng nước, đưa tay lau quệt, má vẫn ướt đẫm.

Tích tắc thời gian kéo nhau qua, khoảng im lặng dần khỏa lấp những tiếng thở. Nắng thập thò ngoài khung cửa, không dám mò vào căn phòng ngột ngạt. Những bức tranh dán tường tựa những con ngươi buồn rượi, nằm im lim. Mùi cỏ dại man mát, hương nước hoa sắc lạnh, cùng lặng lẽ bay.

Vài thế kỷ, có lẽ đã trôi qua...

Cô gái nhỏ đã nuốt sạch mọi cảm xúc vào bụng như ngốn sạch một chiếc bánh mì đen. Làn môi nhợt nhạt từ từ hé mở, Đông Vy cất lời thật chậm rãi, thật từ tốn như đang chắp vá từng câu chữ.

- Phong, em tha thứ! Nhưng... chúng ta chính thức quên nhau đi! Em và anh, sẽ không dính líu, không liên quan, không chạm mặt nữa. Hôm qua đã yêu, hôm nay đang yêu hay ngày mai còn yêu, đều hãy coi nhau như không tồn tại!

Sống lưng chàng quý tộc bỗng cứng ngắc, vệt sáng cuối nơi đáy mắt bỗng tắt lịm. Những ngón tay lúc nãy còn siết chặt, giờ chợt duỗi ra như buông thả chút hy vọng cuối cùng. Hữu Phong chầm chậm gật đầu, đáp rất gọn.

- Ừ, anh hiểu.

***

Khi căn phòng đã sạch bách dư vị lạnh lẽo thuộc riêng chàng quý tộc, cô gái nhỏ lết thân tới bên ô cửa, run rẩy đưa tay vén rèm. Đông Vy chết điếng người, linh hồn như sắp vuột bay khỏi thể xác, chân cũng sắp ngã quỵ.

Cảnh tượng dăng trước mắt cô gái nhỏ hồ như đang tái hiện lại buổi sáng u ám ấy. Cái hôm Hữu Phong rời nhà bên hồ và vô tâm bỏ mặc Đông Vy, cô đã hét thẳng vào anh câu nói nhẫn tâm như tẩm thuốc độc.

“Em quên anh rồi đấy! Cứ xuất hiện và biến mất bất kỳ lúc nào đi Gió Quỷ, em không quan tâm! Cứ tàn bạo và ác độc theo đúng bản chất của anh đi, em tránh xa anh! Anh vui khi mọi người xung quanh đau khổ nhưng anh vẫn là người đáng thương nhất mà thôi! Anh mãi mãi là vệt gió đơn độc, cứ gieo nỗi sợ vào mọi người rồi sẽ không ai bên anh đâu!”

Lúc ấy, Hữu Phong đã quăng trả Đông Vy cái nhếch miệng bất cần, nhưng bây giờ, chỉ còn bóng lưng đơn độc, lạc giữa cảnh thiên nhiên muôn sắc. Một vệt gió ma mị, quyến rũ nhưng không nơi dừng chân. Bởi cỏ dại đã kệ gió phiêu du...

Lời cô gái hôm ấy, hóa ra là kết cục cho kẻ tàn bạo và ngạo mạn!

“Sẽ không ai bên anh đâu!”

Hữu Phong vẫn chỉ cười...

Bên kia bờ hồ, anh bỗng nhiên dừng bước. Anh quay phắt người lại, phóng thẳng tầm mắt về phía mái đầu quen thuộc, loáng thoáng sau ô cửa nhỏ xinh.

- Của tôi thì sẽ về bên tôi! Nhớ, anh đợi Vy!

Thiếu niên vừa dứt lời, nét cười kiêu ngạo bất chợt ẩn hiện trên khoé môi.

Chương 104: Ngày Nối Ngày

Được thôi! Cho con bé láo lếu đó nhớ anh tới chết!

---

Ngày nối ngày xào xạc bay. Hệt chiếc bánh xe khổng lồ quay đều những vòng bất tận, kim đồng hồ miệt mài lùa nhau đi, kéo lớp bụi thời gian phủ đều lên những ký ức màu xám.

Chiều mưa lất phất rơi. Chiếc BMW phanh tiếng két thật nhẹ ngay trước nghĩa trang ảm đạm. Những bóng người quý phái cùng sải bước trên nền đất ướt nhem. Chẳng ai mở lời. Gương mặt của mỗi người đều phảng phất tia u buồn, xót xa. Họ băng qua màn bụi nước nhoè mờ rồi chợt dừng chân, những ánh mắt khó hiểu đồng loạt rơi xuống chiếc ô nằm im trước một ngôi mộ. Ô xoè rộng như đang che chắn vật nào đó khỏi ướt mưa.

- Lâm, xem thử kia là gì!

- Để con, bố!

Thiếu niên vừa nhấc ô lên, những tia nhìn kỳ lạ lại rớt xuống bó hoa được gói ghém tỉ mỉ trong lớp giấy bóng, chẳng dính tý nước mưa. Phần mộ kế bên cũng sạch bong như vừa được lau chùi, bụi bặm hay xác lá đều chẳng vương quanh như thể gió đã cuỗm hết đi.

Hữu Phong là người có phản ứng đầu tiên. Anh quét mắt chung quanh khắp một lượt, cố lùng sục một bóng dáng để rồi khẽ thở dài thất vọng. Cô gái nhỏ đã ở đây! Ý nghĩ ấy vừa sượt qua trí óc, chàng quý tộc đã có thể tưởng tượng ra cảnh Đông Vy tới đây từ mờ sớm, lúi húi dọn dẹp mộ mẹ anh và mau chóng chuồn đi, né tránh đụng độ. Cô vẫn chưa muốn gặp lại anh sau nửa năm qua.

Nay là ngày mẹ Hữu Phong mất! Có lẽ, Đông Vy ghé tới và để lại bó hoa như ngầm nhắn nhủ rằng cô đã hóa những thành kiến xưa thành tro bụi. Chàng quý tộc không khỏi ngỡ ngàng! Có phải cô đã biết mẹ không chi phối anh? Mối hồ nghi ấy vừa mới chớm đã bị Hữu Phong dập tắt ngay tắp lự! Không thể nào! Giấc mơ lạ ngày ấy vẫn luôn là bí mật của riêng anh! Vậy là sao? Người vốn thông minh thiên bẩm như chàng quý tộc cũng chẳng hiểu nổi tâm tình nhập nhằng của Đông Vy!

Federer mỉm cười trước cái nhíu mày từ con trai. Anh hãy còn vụng về trong chuyện tình cảm lắm! Đã lỡ yêu một người sâu sắc thì sẽ mất quyền ghét bỏ những thứ mà người ấy thích.

- Con yêu mẹ như thế, Đông Vy nào thể ghét mẹ! Đứa con ngốc này! - Federer vỗ nhẹ vai cậu quý tử, lôi anh khỏi bộ dạng thất thần.

Hữu Phong khẽ gật đầu cho qua chuyện rồi đẩy người bố nhiều chuyện tới mộ mẹ trước. Anh còn bận nghĩ vẩn vơ! Cứ tưởng tượng đến việc Đông Vy đến thăm mẹ, lòng anh lại ấm áp lạ thường. Dù có chút hẫng hụt khi cô vẫn chưa thèm nhìn mặt anh!

Được thôi! Cho con bé láo lếu đó nhớ anh tới chết!

Chàng quý tộc giận cá băm thớt, hậm hực nhặt lấy bó hoa đẹp đẽ mà bứt bẻ tơi bời. Những cánh hoa đáng thương rơi lả tả trong mưa, rớt xuống đất còn bị mũi giày thể thao day mạnh.

Federer và quản gia Lâm nhìn nhau cả kinh. Hoa đó là cô gái nhỏ tặng Đinh Hữu Tuệ chứ nào phải cho con trai bà!Đêm đông rét mướt. Cái lạnh cắt da cắt thịt tung hoành khắp chốn, như con thú hung hăng nuốt trọn mọi vật một cách điên cuồng.

Giữa gian phòng khách ấm cúng, dì Đông Vy ngồi cạnh nồi than nhỏ đang tí tách cháy, tay thoăn thoắt đan áo len cho chồng. Môi bất giác nở nụ cười hạnh phúc. Chăm lo cho chồng, đấy không chỉ là bổn phận mà mà là sự thể hiện tấm lòng của người vợ hiền!

Dù chồng gia trưởng và khó tính nhưng dì Đông Vy biết, chỉ duy nhất người đàn ông này là yêu dì hơn tất thảy mọi thứ trên đời. Còn nhớ năm xưa, tình yêu của hai người bị cấm đoán chỉ vì gia đình dì Đông Vy không chấp nhận chàng sinh viên tỉnh lẻ qua lại với đứa con gái ngọc ngà. Miệng đời độc ác gán ngay cho chú cái mác đũa mốc chòi mâm son, một tên không tiền đồ chỉ biết bám váy tiểu thư nhà giàu. Nhưng đã lỡ lún sâu vào hố tình, chàng sinh viên nghèo chỉ biết nhẫn nhịn hết mọi đả kích, lăng mạ và biến chúng thành động lực để theo đuổi ước mơ.

Chú luôn muốn trở thành nhạc sỹ piano nổi tiếng, sáng tác những giai điệu dành riêng cho người mình yêu. Khi mọi sự tưởng như đã êm đẹp thì một vụ tai nạn tàn khốc đột ngột ập tới, tuy tính mạng bảo toàn nhưng đôi tay chú thì vĩnh viễn tàn phế. Tương lai vẽ ra trước mắt bỗng sụp đổ, chú một mình trốn biệt về quê, tự tước bỏ quyền yêu và được yêu của chính bản thân.

Lúc ấy, dì Đông Vy cũng chẳng còn thiết gì. Vứt bỏ hết tất cả, ngoan cố chạy theo tiếng lòng. Hai người lại bên nhau, dù mối quan hệ của họ đã hình thành vết nứt sâu. Vụ tai nạn kia do chính ông ngoại Đông Vy tạo ra để ép chàng sinh viên nghèo cút xa con gái ông! Cũng bởi nguyên do này mà tính tình chú Đông Vy trở nên quái dị, thường cằn nhằn vợ và nhất là luôn quy ước mọi thứ bằng tiền bạc. Chú đáng thương hơn đáng trách!

Chợt có tiếng động lạ chen ngang dòng hồi tưởng của dì Đông Vy. Rờn rợn như tiếng cửa đang dần dần mở ra. Dì giật mình ngó quanh, chưa kịp định hình thì tim suýt văng khỏi lồng ngực khi một đôi chân dài đã đứng ngay trước mặt từ bao giờ...

***

- Lạnh lắm sao? Tôi pha cho cậu tách trà nóng nhé Phong thiếu gia?

Ngồi hơ tay trên nồi than đỏ rực, chàng quý tộc lười biếng lắc đầu, phong thái có hơi mỏi mệt. Anh đánh xe đường dài từ thành phố về đây suốt mấy tiếng đồng hồ, lại thêm đêm qua vừa thức trắng. Rất mệt rồi!

Dì Đông Vy trộm quan sát chàng trai trẻ, có mấy lần môi mấp máy, định nói gì đó nhưng rồi chỉ im lặng. Đây chẳng phải lần đầu Phong thiếu gia đột xuất tới đây nhưng mỗi khi anh đến là dì Đông Vy lại một phen thót tim. Dù anh cũng chẳng làm ngoài việc bí ẩn thăm cô gái nhỏ lúc cô ngủ say.

Đôi mắt xám tro vừa sượt qua người, dì Đông Vy lập tức mất bình tĩnh, vô ý làm mũi đan móc đâm phải tay.

- Chuyện gì vậy? - Biểu hiện lạ lùng của dì Đông Vy đã chạm phải sự tinh vi của Hữu Phong.

- Phong thiếu gia phải hứa, sẽ không nổi giận!

- Làm sao à? - Hữu Phong nheo mắt. Với người lớn tuổi hơn mình, anh vẫn bê nguyên thái độ bất trị.

Dì Đông Vy hít một hơi sâu, thu hết can đảm rồi dè dặt cất lời.

- Hay là cậu đừng đợi Đông Vy nữa. Một năm rồi còn gì!

Chương 105: Phát Điên!

“Vy, nếu trở về mà không thấy tôi, thì nghĩa là, tôi cũng đã giết Hữu Phong mà em yêu rồi!”

---

Trở về từ cái đêm ấy, Hữu Phong trầm mặc hẳn, nét mặt cũng thêm phần u tối. Tựa hồ như thu mình trong thế giới riêng, anh cắt đứt hết mọi mối liên quan với người xung quanh. Chẳng còn quấy rầy văn phòng giám thị, chẳng còn đánh cờ với quản gia Lâm, chẳng còn chơi golf cùng Hồ Minh Quý... Hết thảy, anh đều không hứng thú!

ttHữu Phong thường khoác lên mình dáng vẻ phớt đời, đôi mắt sắc lạnh đến mức cả học viện phải nín thở khi anh xuất hiện. Không ai bảo ai, nhưng tất cả đều ngầm biết, Gió Quỷ đang ngày càng đáng sợ... Anh giống hệt quả bom hẹn giờ, sẽ nổ tung và chôn vùi mọi vật bất cứ lúc nào!

Hai luật cấm trước kia vốn đã khiến người khác co rúm trong sợ hãi, giờ còn ghê rợn. Phải cách xa Gió Quỷ năm mét và không nhìn anh quá ba mươi giây! Tốt nhất đừng lảng vảng quanh anh, bởi thị giác rất dễ bị vẻ đẹp ma mị mê hoặc, vô tình sẩy chân vào luật cấm lúc nào không hay.

- Cậu duyệt học bổng đi Phong. Cuối năm học gần kề rồi! - Thầy giám thị liếc nam sinh đang ngồi duỗi chân trên bậc tam cấp trước thư viện. Lặng lẽ sưởi nắng.

- Thầy tự làm đi! - Hữu Phong lười biếng đáp. Chẳng mảy may suy nghĩ lấy nửa giây.

- Ừ được rồi, tôi sẽ tự làm! - Vấn đề đã được giải quyết trong chóng váng nhưng thầy giám thị vẫn chưa vội rời đi. Thầy nấn ná nhìn Hữu Phong thêm một lát rồi hắng giọng. - Vừa mới hôm qua, Đông Vy tới thăm tôi!

Không gian yên bình của thư viện bỗng đông cứng. Sắc mặt Hữu Phong có chút biến đổi nhưng chỉ trong tích tắc sau đó, vẫn là vẻ bình thản đến hững hờ.

- Ừm! - Hữu Phong không buồn nhếch môi.

- Hay là cậu...

- Đừng đợi nữa, Vy sẽ không trở về đâu! Phải không? - Hữu Phong thô bạo cướp lời thầy giám thị, rít lên - Dựa vào cái gì?

- Phong...

- Dựa vào cái gì mà các người cấm tôi? Chết tiệt!

Hữu Phong đứng vụt dậy, phang thẳng vào bồn hoa kế đó cú đá tức tối rồi theo hướng khuôn viên trường, bước đi lầm lì. Màu xám tro dần khuếch tán trong đôi mắt thâm trầm.

Thầy giám thị nín bặt. Thảo nào tính nết Hữu Phong dạo này thêm oái oăm. Ra là có người xui anh thôi bỏ cuộc! Thế khác nào hất độ sự nhẫn nhịn của anh suốt mấy mùa qua.

Ngốc, nếu Đông Vy không về, thì cô bé ấy sẽ tự hét thẳng vào mặt anh như thế! Thầy vừa nãy chỉ định nói, hay là anh thử trực tiếp gặp cô gái nhỏ.

***

Quăng mình trên thảm cỏ, Hữu Phong nằm im giữa lãng đãng mây gió, tiếng cười gằn nặng nề thi thoảng tràn ra khỏi lồng ngực. Nét cong trên đôi môi đầy chế giễu.

Vy chết tiệt! Ai cô cũng nhớ đến, ai cô cũng tới thăm nhưng chỉ mình anh thì bị phớt lờ! Có phải cô đang gián tiếp thông báo rằng anh đã hoàn toàn vô hình trong mắt cô rồi không? Giỏi giỏi! Dám gạt phắt anh ra khỏi cuộc sống mà chẳng chút e dè.

Hơn một năm qua, anh luôn phải oằn thân trong những hoang hoải, tê dại. Lòng lúc nào cũng như có sóng cuộn trào, chưa bao giờ ngớt cơn đau. Là tự tay anh đẩy cô đi, cho nên, càng nhớ Đông Vy thì tim anh lại thêm rướm máu. Khối óc anh chật căng ký ức về Đông Vy, như một thước phim tua đi tua lại kể từ lần đầu chạm mặt Đông Vy tại bệnh viện. Cách đây đã bốn năm, nhưng anh còn nhớ rõ dáng cô tất tả bên giường mẹ rồi ngồi chết lặng, khóc đến mệt lả lúc bác sỹ báo tin mẹ mất. Đông Vy lọt vào tầm ngắm của anh kể từ đó...

Khi chọn lá đơn học bổng của cô gái nhỏ, Hữu Phong thoạt nghĩ, sẽ sở hữu Đông Vy và vờn cô như món đồ lạ nhưng... tim phản chủ! Anh yêu cô gái ấy, yêu điên dại mất rồi...

Đêm ngày, bên tai đều thoảng tiếng nói thân thuộc, dễ ru anh vào những cơn mộng mị xinh đẹp, có Đông Vy luôn kề sát anh nhưng khi choàng tỉnh, anh lại trống rỗng, mất mát. Thế mà, anh vẫn cứ cố chấp chờ đợi đấy thôi! Bởi anh tự cao, luôn chắc mẩm Đông Vy nhất định sẽ ngoan ngoãn về đây. Hiển nhiên như là mặt trời mọc đàng Đông.

Hữu Phong sẽ vẫn tự tin là thế nếu không có câu nói của dì Đông Vy. Nó như gáo nước lạnh, dội thẳng vào mặt anh. Nó nhắc anh, cô gái nhỏ đến nay vẫn chưa một lần bận tâm anh ra sao, anh thế nào. Trước mặt người thân, cô cũng chẳng tốn nửa lời hỏi han anh. Có phải, vùng trời yên bình của cô không thể chứa chấp anh?

Ai đó, làm ơn ngó ngàng tới anh, dù chỉ chút chút thôi. Để anh biết sự chờ đợi này là không bất tận!

Hữu Phong sắp phát điên rồi! Anh muốn bóp nhỏ mọi thứ cho thỏa vơi bức bối nhưng buộc lòng phải kiềm chế. Anh sợ, tới lúc Đông Vy về, sẽ lại thất vọng và rời bỏ anh. Nhưng duy trì được bao lâu? Tàn bạo là bản chất, là từ dòng máu đang chảy trong huyết quản. Anh không kìm hãm được lâu dài! Nhất là khi nơi đây như chọc tức anh bởi nó chôn giữ quá nhiều kỷ niệm.

- Quản gia Lâm, mai tôi về Thụy Sỹ! Không cần nhắn bố tôi, ông ấy sẽ mất ngủ.

Siết chặt di động, tim Hữu Phong chói một nhịp, đôi mắt đỏ ngầu vằn tơ máu. Không còn sự lựa chọn nào khác! Phải đi trước khi mọi kiên nhẫn bị rút kiệt cùng.

“Vy, nếu trở về mà không thấy tôi, thì nghĩa là, tôi cũng đã giết Hữu Phong mà em yêu rồi!”
Mời bạn thảo luận, vui lòng nhập Tiếng Việt có dấu
loadingĐang xử lý