Vân Gian thủy trang.

Trong phòng khách, mấy vệ sĩ mặt không đổi coi giữ ở cửa ra vào, trợ lý một thân tây trang màu đen đang kiểm kê hành lý của Bùi Vũ Đường.

Ở giữa trên ghế sa lon, Bùi Duật Thành mặc quần áo trong nhà rộng rãi, ngón tay thon dài kẹp lấy một điếu thuốc, tùy ý dựa vào ở nơi đó, Bùi Vũ Đường thì "Phù phù" quỳ gối ở bên chân của hắn, đang kêu khóc không thôi.

"Anh, van xin anh, cầu anh tha cho em lần này đi, lần sau em tuyệt đối không dám..."

"Bùi tổng, hành lý của Tam thiếu đều đã chuẩn bị xong, có thể lập tức xuất phát đi tới Y quốc. Trường học bên kia cũng đã an bài thỏa đáng, là trường học tư nhân ngài tự chọn lựa kia, phương thức quản lý khép kín toàn bộ, sáng mai liền có thể làm thủ tục nhập học." Trợ lý đứng ở một bên, cung kính báo cáo.

Bùi Vũ Đường như là sói con hung tợn trừng vị trợ lý kia, "Tiên sư anh! Tôi không đi! Tôi có chết cũng không đi địa phương quỷ quái kia!"

Bùi Vũ Đường một bên rống một bên nhanh như chớp chạy đến bên Bùi Nam Nhứ, "Nhị ca! Nhị ca anh cứu em! Anh nói một câu đi! Anh giúp em khuyên nhủ đại ca!"

Bùi Nam Nhứ than nhẹ một tiếng, vẻ mặt bất đắc dĩ, "Vũ Đường, tính tình đại ca em còn không biết sao? Những gì nên nói anh đều đã nói, tiếp tục vì em cầu tình, chỉ có thể đổ thêm dầu vào lửa."

Bùi Vũ Đường lại vội vàng hỏi: "Cha ở bên đó thì sao, anh giúp em hỏi được không, cha nói thế nào?"

Bùi Nam Nhứ lắc đầu, "Cha nói, hết thảy đều nghe đại ca."

Bùi Vũ Đường quả thực không còn hy vọng, "Móa! Đây mịa nó là cha ruột sao? Bởi vì sợ anh em, ngay cả em đứa con ruột này cũng mặc kệ sao?"

Bùi Vũ Đường chỉ có thể lại chạy về chỗ Bùi Duật Thành cầu khẩn, "Đại ca, sự việc tối hôm nay thật sự chính là ngoài ý muốn, tiểu tử Tống Diệu Nam kia quá muốn ăn đòn, em uống quá nhiều mới nhịn không được mà động thủ, anh nhìn hai năm này xem, em vẫn luôn biểu hiện rất tốt, lại cho em một cơ hội đi, cầu anh à..."

Bùi Duật Thành nhẹ nhàng nhả ra một làn khói thuốc, trong con ngươi sau thấu kính không có một tia cảm xúc: "Trình Mặc, cậu tự mình đưa đi."

Trợ lý hơi gật đầu: "Vâng!"

Lập tức chuyển hướng đến Bùi Vũ Đường: "Tam thiếu, mời."

Bùi Vũ Đường ngồi yên tại chỗ, huyết dịch toàn thân trong nháy mắt đều lạnh xuống, quả thực cảm giác trời cũng sắp sụp.

Cậu ta đã biết, quyết định của anh cậu ta, tuyệt đối sẽ không thay đổi.

Cậu ta xong rồi...

Cố gắng hai năm, phí công nhọc sức!

"Nhị ca! Nhị ca cứu em với!!!"

Bùi Nam Nhứ ở một bên tựa hồ cuối cùng vẫn là không đành lòng, thử mở miệng thăm dò nói, "Đại ca, biểu hiện của tam đệ trong hai năm này xác thực rất tốt, tiến bộ rất lớn, chuyện đêm nay em cũng đã đi điều tra một chút, mặc dù là tam đệ ra tay trước, nhưng cũng là do đối phương cố ý mở miệng khiêu khích trước, thuộc về chuyện có nguyên nhân, tam đệ cũng không phải là vô duyên vô cớ gây rối."

Bùi Vũ Đường nghe thấy liền liên tục gật đầu, trong con ngươi lại lần nữa dấy lên hi vọng.

Bùi Duật Thành cười như không cười nhìn thoáng qua Bùi Nam Nhứ, "Thế nào, em muốn nhúng tay?"

Bùi Nam Nhứ chỉ cảm thấy một cỗ cảm giác áp bách to lớn nương theo ánh mắt như lơ đãng của đối phương trút xuống, trên trán xẹt qua một vệt mồ hôi lạnh, "Em chỉ nói là em hiểu rõ sự thật... Dĩ nhiên, quyết định của đại ca, em cho rằng vẫn là chính xác."

Đại khái là tính tình của Bùi Duật Thành trong hai năm này thật sự thu liễm quá nhiều, đến mức anh ta cũng đã đại ca này của mình chuyên chế ra sao, mới dám hết lần này đến lần khác nghi vấn quyết định của hắn.

Bùi Vũ Đường mắt thấy tất cả cứu viện đều ngủm: "...???"

Anh mẹ nó cứ như vậy phản bội?

Trợ lý Trình Mặc đẩy hai cái rương hành lý thật to, không nói một lời đứng ở bên cạnh Bùi Vũ Đường, thấy Bùi Vũ Đường bất động, nhìn thoáng qua hai vệ sĩ ở phía cổng.

Vệ sĩ thấy vậy gật đầu, cùng đi tới, chuẩn bị cưỡng chế đem người mang lên xe.
Mời bạn thảo luận, vui lòng nhập Tiếng Việt có dấu
loadingĐang xử lý