Dạ hồ

Chương 14 (Cập nhật lúc: 10:21 28/12/2017)
Chọn màu nền
“Cô ơi, mua bánh đi!”

“Công tử, vào chơi với chúng em đi, công tử! Á! Tuấn tú quá!”

Bình Nhi liên tục từ chối lời mời không ngớt của những người bán dạo ven đường. Còn Mạn Quân cũng đang chật vật bởi mấy cô nàng ở kỹ viện cứ tay nắm chân níu, chẳng cho Mạn Quân đi.

Bình Nhi cố gắng chen qua đám đông để giải vây cho Mạn Quân.

Đẹp trai cũng có cái khổ thật!

“Đi đứng cho cẩn thận chứ!” Người đàn ông bị Bình Nhi va phải ồm ồm nói.

“Xin lỗi.” Bình Nhi mau mắn cúi nhẹ đầu.

Cô hơi ngẩng đầu lên, mắt đối mắt với người nọ một lát.

Cùng lúc ấy, Mạn Quân cũng vùng thoát được mấy cô kĩ nữ, bước nhanh đến chỗ Bình Nhi. Người đàn ông nọ cô đụng trúng khi nãy cũng khuất dạng, không hề hay biết mình vừa đánh rơi túi tiền. Bình Nhi cầm lấy chiếc túi nâu sờn cũ, cùng Mạn Quân chen chúc qua biển người, đuổi theo người đàn ông nhưng rồi mất dấu khi đến ngã ba.

“Đi mất rồi. Chúng ta thử rẽ lối này xem sao.” Mạn Quân gợi ý.

Cả hai băng qua chiếc cầu khỉ bắt ngang hồ sen nở rộ. Trên đầu họ giăng đầy đèn lồng treo ngang treo dọc, thắp sáng cả lối đi, tạo bầu không khí vui tươi và ấm áp.

Thực tế ngoài kia đang bước vào đầu đông nhưng tại Hoạ Giới này lại đang tận hưởng không khí xuân ấm áp. Bình Nhi chẳng thấy lạ nhưng với Mạn Quân lại khá ngỡ ngàng. Anh hết nhìn lồng đèn lại nhìn sang mấy cây đào bung hoa nở rộ, trên treo mấy bao lì xì đỏ thắm rồi lại nhìn đến cô.

“Bình Nhi, đây là đâu? Mùa đông sao lại chuyển thành xuân mất rồi?”

“Đây là Hoạ Giới. Bởi vậy mới nói, ngài theo tôi vào đây làm gì?” Bình Nhi trách móc.

“Ta nào có biết. Ta tưởng họ giở trò gì với cô nên mới vội lao theo. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

“Đây là Hoạ Giới. Hay nói cách khác, chúng ta đang ở trong một bức tranh. Bọn họ bị thương không vào được nên nhờ tôi vào tìm Thánh nữ giúp.” Bình Nhi giải thích vế sau qua loa.

“Sao cô tin người quá vậy? Bọn họ là yêu quái, cô là nữ nhi yếu đuối. Cô... thật là khờ quá mà!”

"Tôi tự lo liệu được. Ngài không cần lo. Có điều, ngài mắng tôi thì có ích gì? Cũng đã vào đến nơi rồi."

“Là vì ta lo cho cô. Lỗi của ta, lẽ ra ta không nên để cô lại một mình.”

“Đã vào rồi cứ đi dạo vài vòng đã. Tôi với ngài chạy thi coi ai đến toà tháp kia trước không?"

Bình Nhi phá lên cười. Tiếng cười ngân vang hút bao ánh mắt lướt ngang.

"Khoan đã, cái tháp ấy xa lắm đấy. Bình Nhi!"

Mạn Quân đuổi theo Bình Nhi khi thấy cô xoay người bỏ chạy.

Cả hai lạc nhau giữa biển người.

“Cắt đuôi được rồi chứ?” Một giọng nói vang lên từ trên cây.

Bình Nhi ngẩng đầu, nhẹ nhàng phóng lên cành cây, đáp cạnh người vừa lên tiếng.

“Ừm. Túi tiền của anh.”

“Đa tạ! Thù lao.” Đình An hí hửng lấy ra một nén bạc đưa cho Bình Nhi.

“Nghèo thì giữ lại mà xài đi!” Bình Nhi vờ ném cho Đình An ánh nhìn khinh bỉ nhưng không giấu nổi ý cười. “Phiêu bạt giang hồ phải lo mà tiết kiệm chứ.”

Khoé môi Đình An cong nhẹ. Thở hắt một hơi, anh ngã người, chống tay sang hai bên cành cây, điềm nhiên ngắm cảnh.

Mỗi khi tâm trạng khá lên một chút, Đình An lại muốn kể cho Bình Nhi toàn bộ sự thật của ba trăm năm về trước nhưng lại chẳng tài nào thốt nên lời. Bởi hắn vẫn còn mang trong mình lời hứa ấy, với Mộc Kha. Hắn không biết mình phải giữ im lặng đến bao giờ.

“Anh giỏi thật. Cuối cùng cũng vào được.”

“Ăn cắp một bức hoạ có là gì đâu chứ. Nhận được tín hiệu của em, anh đến ngay. Kể cũng vất vả, phải trực tiếp dùng kiếm phá tranh mới xuyên được tới chỗ này đấy. Bức tranh anh vào bối cảnh ở tận thời Triệu cơ. Coi kìa, cảm động rồi chứ gì!”

Đình An đắc ý cười, huých vai Bình Nhi một cái khi thấy cô chăm chăm nhìn mình. Bình Nhi cũng gật gật.

“Ừ thì cảm động. Xảy ra bao nhiêu chuyện, người duy nhất còn ở bên em có mỗi anh thôi.”

Đình An xoa xoa đầu Bình Nhi rồi đưa cho cô một chiếc mặt nạ trắng đơn giản.

“Lại cái câu ấy. Chán rồi! Đổi câu khác đi. À, quên, của em. Anh mới mua đấy, Trung Thu lần trước, trên đường về nhặt được."

"Vậy mà giờ mới tặng á? Keo kiệt, còn nhặt nữa chứ!"

Bình Nhi cầm lấy chiếc mặt nạ ngắm nghía một lát rồi thay chiếc mạng bằng mặt nạ Đình An tặng.

"Thế nào?"

"Nhìn y chang con khỉ!" Đình An phá lên cười.

"Thì anh tặng mặt nạ con khỉ mà!" Cô đánh anh bốp bốp.

Đình An còn đang la oai oái thì một chiếc lá xanh mơn mởn bỗng dưng lìa cành, lơ đãng bay xẹt qua mặt cả hai. Hai người bọn họ cùng quay lại nhìn nhau, gật đầu một cái như đã nắm được ý đối phương rồi trực tiếp nhảy vụt từ trên cành cao xuống đất.

Đình An chẳng nói chẳng rằng, vụt chạy như bay lên trước. Cách đó năm mươi bước chân, một nữ tử đội nón lá hoảng hồn nhìn về phía Đình An, co giò bỏ chạy vào khu đèn lồng.

Thánh nữ Vũ Như Y, để xem ngươi chạy đi đâu!

Đình An tung người lên không trung, thoáng chốc biến thành bạch hổ rồi cuồng chân đạp vỡ mái ngói, bám theo nử tử đang chạy dưới kia. Nữ tử và bạch hổ phi song song nhau, chẳng ai nhường ai. Nếu không phải vì đoạn đường này mắc toàn đén lồng trên không thì Đình An đã chẳng ngại mà lao bổ xuống, vồ lấy người con gái dưới kia.

Người dân trông thấy hổ một phen hoảng loạn, đua nhau bỏ chạy.

Vị cô nương nọ biết khó thoát được Đình An nên tung mấy chưởng thật mạnh, hất mấy sạp lồng đèn bay thẳng vào người Đình An. Huynh ấy lao xuống đường trong hình dáng bạch hổ, kéo theo một dọc dây treo đèn lồng khác mắc theo người và rơi xuống. Đèn rơi trúng sạp của thầy đồ, quầy bán vải, tiệm rượu nên chẳng mấy chốc, phố đèn lồng ngập trong biển lửa.

Khung cảnh trở nên hỗn loạn hơn bao giờ hết. Người nọ xô người kia, la hét tán loạn rồi bỏ chạy hoặc tìm cách dập lửa. Bỗng từ trên cao đổ xuống một cơn mưa thật lớn, dập tất đám cháy.

Đình An quay đầu đuổi theo người nọ, người đó liền tung cánh bay sau rặng cây.

Mưa tạnh.

Đình An biến trở lại nhân dạng, uy phong rút bảo kiếm chém một nhát chéo vào khoảng không. Tức thì luồn khí từ lưỡi kiếm lan vù đi như vũ bão, chặt đứt mấy thân cây khiến kẻ trong tối rốt cuộc cũng phải lộ diện.

“Bình Nhi!”

Đình An hô to một tiếng. Tức khắc, cả khu rừng phát ra một thứ ánh sáng trắng đến loá mắt. Những sợi dây phóng ra tứ phía, buộc chặt lấy toàn bộ người cô gái nọ. Tay, chân, cổ, cả đôi cánh xanh cũng bị dây quấn vào nhau không bay được nữa. Cô gái mất thăng bằng, rơi phịch xuống đất.

Cô gái lại tiếp tục vùng vẫy như con cá mắc cạn, cố gắng thoát khỏi đám dây nhưng càng cố bao nhiêu thì càng bị siết chặt. Những sợi dây chẳng mấy chốc lại biến thành mấy con rắn, trườn và quấn khắp thân hình người con gái nọ.

Nử tử lúc bấy giờ mới đầu hàng, bấn loạn la hét, cầu xin được thả ra.

“Ta cứ nghĩ Thánh nữ thì phải hơn thế này chứ.” Bình Nhi cầm chiếc bút xoay xoay trong tay, thong thả đến gần để nhìn rõ mặt Thánh nữ của Vũ tộc.

Cô ta ngước lên nhìn Bình Nhi, cả người run cầm cập vì hoảng sợ. Lạnh lùng, Bình Nhi điểm huyệt khiến cô ta bất tỉnh. Như thế đỡ phiền phức.

“Cái Nhi, em chỉ biết vẽ mỗi rắn thôi à? Đã thế lại còn…” Đình An từ trên cao phóng xuống, vừa nhìn lũ rắn vừa buông lời than vãn. “… Xấu nữa chứ.”

“Gây cháy thì không có quyền bình phẩm em đâu nhá!” Bình Nhi cười ghẹo, hướng bút về phía Đình An hăm doạ. “Anh còn nói nữa là em vẽ anh thành lợn đấy.”

Đình An tức thời đưa hai tay xin hàng.

Ở Hoạ Giới này, vạn vật đều có thể xoay vần, biến hoá khôn lường chỉ với vài nét vẽ từ chiếc bút Ngọc Ẩn trao Bình Nhi. Trước đây Đình An từng đọc sơ về nó trong sách ở một ngôi miếu tại Mê Linh cũ. Khai Kỳ Bút là thần khí cổ có trước cả khi lập nên Hồng Bàng. Sinh ra Hoạ Giới cũng có thể tiêu diệt Hoạ Giới. Trước đây Thế Tôn Vũ tộc Vũ Việt Thác vì chán ngán nhân gian đã tự sáng tạo riêng cho mình một Hoạ Giới và sống luôn trong ấy. Bức tranh ấy được treo ở chính điện Vũ tộc cho đến khi chính điện gặp hoả hoạn. Kết cục của vị Thế Tôn ấy không cần nói ra cũng đoán được. Vận mệnh của Hoạ Giới không chỉ phụ thuộc vào Khai Kỳ Bút mà còn được ấn định trên bức tranh mà nó được sinh ra. Tranh đã tàn thì chẳng còn gì.

Đây không phải Hoạ Giới của thiên hạ. Đây, là Hoạ Giới của riêng ta.

“Này, em làm gì thế?” Đình An cất tiếng hỏi khi thấy Bình Nhi hí hoáy vẽ vào không trung.

Loá một cái, vị cô nương bị rắn trói chặt dưới đất đã ngồi thu lu trong một cái sọt nứa đẹp đẽ. Rắn cũng biến mất mà thay vào đó là đoạn thừng dày cỡ cổ tay. Chưa hết, Bình Nhi còn chăm chút cho thêm tí hoa lá màu mè quanh sọt rồi vẽ thêm quai đeo.

“Xong rồi. anh An, anh cõng đi.” Bình Nhi quẹt tay lên trán, phấn chấn nhìn thành quả.

“Anh? Không thích.” Đình An đáp lại, có vẻ không cam tâm.

Cam tâm hay không cam tâm thì cuối cùng, Đình An vẫn phải cõng vị cô nương nọ. Nếu nói Đình An có nương tử thì Bình Nhi sẽ là người huynh ấy ưu tiên chiều chuộng thứ hai. Đình An tuy dáng dấp cao lớn, mắt tinh mày sắc lại thêm tính tình phóng đãng như người Đột Quyết nhưng xưa giờ luôn là kiểu người thương hoa tiếc ngọc. Một cái nhướn mày của em gái yêu quý cũng làm y xiêu lòng. Thôi thì chấp nhận vậy.

“Giờ chúng ta đi đâu?”

“Tìm Mạn Quân.”

“Em định vào trấn? Không được!” Đình An phản đối. “Thế anh khác nào bắt cóc thiếu nữ nhà lành?”

Bình Nhu gật gù, thấy cũng có lí bèn vẽ thêm vào xung quanh Như Y một đám lúa nguỵ trang, còn nón lá của cô gái thì lấy đội đầu mình.

“Đấy. Giờ anh chẳng khác nào nông dân gánh lúa bình thường cả.”

“Chẳng có ai gánh lúa bằng sọt cả em gái à!” Đình An thở dài.

Bắt được Vũ Như Y, kế hoạch thành công mỹ mãn. Có điều, Bình Nhi vẫn cảm thấy có gì đó khác thường.

Thứ nhất, Ngọc Ẩn và Liêm Chấn nằm trong nhóm người tìm Thánh nữ, hẳn năng lực ít nhất cũng phải thuộc loại trung. Chưa kể cả một đám người, tại sao trong thời gian lâu như vậy không tìm được Thánh nữ mà Bình Nhi và Đình An lại mau chóng tìm được nhanh như vậy? Thứ hai, Khai Kỳ Bút là thần khí cổ, bảo vật của Vũ tộc, sao lại có thể tuỳ tiện giao cho Ngọc Ẩn. Rốt cuộc hắn có tước vị cao thế nào? Và còn nữa, tại sao hắn lại tin tưởng giao bảo vật cho cô chứ?

“Anh An, anh xem thử đây có thật là Khai Kỳ Bút như lời anh nói không?”

“Đúng là nó. Sao thế?” Đình An quả quyết.

“Trong lúc em và Mạn Quân ra ngoài, anh lén trộm tranh, có nghe được bọn họ nói gì với nhau không?”

“Bằng mọi giá phải tìm bằng được Thánh nữ!”

Ngữ khí của Đình An không giống bình thường, nếu không muốn nói là đầy dã tâm.

Đình An và Bình Nhi bước đi trong im lặng.

Gió cây khẽ lay động như loài thú dữ nào đang rình rập, chực chờ lao ra xâu xé con mồi.

Rõ là có kẻ đang ẩn nấp phía sau, chuẩn bị tấn công Đình An và Bình Nhi. Nhưng chúng lại quên mất, cáo và hổ cũng là loài săn mồi, dù đang trong hình hài con người đi chăng nữa thì bản chất không thể thay đổi, liền nhận thấy nguy hiểm.

Bước chân mỗi lúc một nhanh và dồn dập, cuối cùng cả hai mau chóng lao nhanh đi. Ngay tức khắc, một đám người che mặt phóng ra từ bụi rậm, bám theo Đình An và Bình Nhi. Hai người đạp thoăn thoắt lên nóc nhà, chia nhau rẽ hai hướng Đông, Tây, tự ý hành động.

Bình Nhi vận hết tốc lực, bật người lên một phát, thành Thăng Long rộng lớn bỗng chốc thu bé lại như một chiếc gương toả sáng lấp lánh. Ở độ cao này, Bình Nhi chẳng cảm nhận được gì ngoài những ngọn Đông phong rù rì gọi chim én bay về.

Đâu đó giữa khoảng trời bất tận này, Bình Nhi nghe thấy giọng nói của Ngọc Ẩn, Liêm Chấn và một người nữa. Khi đã bay đến độ không thể cao hơn, cô từ từ rơi xuống, kiễng chân đạp lên mái ngói một cách nhẹ nhàng rồi lại nhảy vọt lên. Lần này không quá cao, chắc chỉ cách đất khoảng năm trượng.

Đám thích khách đã đuổi tới nơi nhưng Bình Nhi chẳng cảm nhận được luồn sinh khí nào từ bọn chúng. Ra là chúng chẳng phải yêu cũng không phải người, toàn là một lũ tay sai vô tri vô giác.

Khoé môi Bình Nhi cong nhẹ. Như thế lại càng dễ đối phó.

Nhưng khi cô vừa định triển pháp lực, Bình Nhi lại nhớ đến lời Ngọc Ẩn nói nên đành kìm lại. Bức tranh đẹp thế này cô không muốn làm hỏng, nghĩ rồi liền rút Ô Kim Quang, ép tán ô vào sát thân thành thanh kiếm rồi nhắm kẻ địch chém liên hoàng. Đối thủ có bao nhiêu rơi rụng bấy nhiêu, không để lại chút tàn tích.

Bình Nhi khẽ khàng đáp người trên nóc tửu lầu. Nơi này có vẻ xa hoa, xây lầu cao đến những bảy tầng. Đứng đây có thể trông rõ bộ mặt kinh thành Thăng Long: đầy hoa lệ nhưng cũng thật xa lạ.

Bình Nhi đứng thẳng người, tay vẫn cầm Ô Kim Quang, hướng mắt ra xa và khẽ buông tiếng thở dài.

“Hai da… Thật là nhớ Hoa Lư quá!”

“Ta cũng thế!”

Giật mình, Bình Nhi quay người lại. Người vừa lên tiếng là một nam nhân ngồi bên cửa sổ ở tầng lầu cô đứng, một tay chống cằm, trông có vẻ chán nản.

Tưởng ai, hoá ra là Mạn Quân. Nhưng sao, có gì đó khác khác.

“Vị cô nương này cũng là người Hoa Lư? Có muốn uống với ta một chén không?” Người đó cất tiếng.

Trong khi đó, bên ngoài, Ngọc Ẩn nhàn nhã xem chuyện vui còn Liêm Chấn lại nóng cả ruột. Hết hoả hoạn lại phá phách ở chợ, không biết sắp tới bọn họ còn gây tai hoạ nào nữa không.

“Em đã nói là không ổn mà. Anh xem, chẳng khác nào một mớ hổ lốn.”

“Miễn là bắt được người. Chuyện khác anh không bận tâm.” Ngọc Ẩn thong dong cho tay vào túi áo, vẫn giữ nguyên nét cười trên gương mặt.

Bấy giờ Liêm Chân thấy anh trai hắn có gì đó khác thường nhưng vẫn không đoán ra được đó là gì. Có thể do bị thương quá nặng nên cách cư xử thay đổi cũng nên.

“Liêm Chấn, hướng Tây Nam, có người đến. Mau đi tiếp họ.” Ngọc Ẩn chợt lên tiếng.

“Rõ.” Liêm Chấn lập tức tuân mệnh mà đi ngay.

Về phần Đình An, bị truy đuổi nhưng trông có vẻ nhàn nhã. Chẳng thèm bận tâm bức tranh này có bị tổn hại hay không, trực tiếp đưa tay trái làm thành cái loa, nhắm đến bọn hắc y nhân mà thổi một trận cuồng phong, cuốn phăng hết cả lũ xuống sông.

Ở Hoạ Giới, Đình An làm như thể mọi chuyện diễn ra ở đây không liên quan đến mình vậy, tha hồ phá phách. Trước giờ Đình An chỉ quan tâm đến mạng người thôi. Miễn là không để người vô tội mất mạng.

Bấy giờ, người con gái ngồi trong chiếc sọt đeo sau lưng Đình An cũng đã tỉnh.

“Ngủ một giấc sảng khoái quá nhỉ? Có biết bây giờ là canh mấy rồi không?” Đình An chồm hổm ngồi trên nóc tửu lầu phía Đông, khẽ quay ra sau hỏi.

“Vú à, để con ngủ thêm chút nữa.” Như Y mơ màng đáp.

Đến nước này, Đình An cau có quay phắt lại, cú vào đầu cô một phát đau điếng.

“Ế, ta đang ở đâu? Thả ta ra! Thả ra!” Như Y cố vẫy vùng trong chiếc sọt nhưng không được.

“Im mồm! Đợi xong việc chốc nữa sẽ thả ngươi.” Nói rồi, Đình An bật người lao đi.

Tình hình thực tại khá là gây cấn.

Liêm Chấn kề kiếm vào cổ Mộc Kha, Mộc Kha kề kiếm vào cổ Ngọc Ẩn và Ngọc Ẩn thì làm tương tự với Liêm Chấn.

Riêng Tam ca Cao Minh Đằng của Mộc Kha vẫn khoanh tay tựa đầu vào gốc cây xem tình hình, còn lấy làm thích thú. Đợi mãi chẳng thấy ai manh động, hắn mới vội lên tiếng.

“Các ngươi cứ thế tới bao giờ? Sao không ai động thủ?”

“Câm mồm! Chuyện của Vũ tộc, người của Cao tộc đừng xen vào!”

Liêm Chấn giận dữ quát, đoạn nhìn chằm chằm Mộc Kha.

“Dám giả dạng anh trai ta? Từ khi nào? Hả?”

“Liêm Chấn, mau bỏ kiếm xuống! Anh nói em có nghe không?” Ngọc Ẩn nạt lại.

“Anh Ẩn, anh bán đứng Vũ tộc, cấu kết với Cao tộc. Lẽ nào không thấy xấu hổ? Khai Kỳ Bút giờ ở trong tay dạ hồ, trong Hoạ Giới lại còn hai nam nhân khác. Rốt cuộc anh và bọn họ định giở trò gì?”

“Em bình tĩnh nghe anh giải thích đã. Mau bỏ kiếm xuống đi!”

Đang trong thế đối đầu, tự dưng đâu đó lại vang lên tiếng cười.

“Thứ lỗi. Ta đã cố nén cười nhưng không được. Đúng như em trai ta nói, Liêm Chấn ngươi đúng là nhược điểm của anh ngươi. Đáng tiếc! Thật đáng tiếc!”

“Ngươi nói vậy là có ý gì?” Sự tức giận của Liêm Chấn càng lên đến đỉnh điểm.

“Chốc nữa sẽ biết thôi.” Mộc Kha đáp thay, dưới đôi mắt phù quang lạnh lẽo lại thấp thoáng ý cười.

Đúng là ở đời lắm chuyện bất ngờ. Vậy tình huống của Bình Nhi bây giờ có đáng bất ngờ lắm chăng?

Nơi cô đang đứng cách mặt đất khoảng mười lăm trượng, đã thế lại còn bị đao kiếm của thị vệ vị công tử nọ không chế. Gươm kề tận cổ, buộc cô phải bất động.

“Thái tử điện hạ, ngài không sao chứ?” Tên thị vệ quay đầu hỏi người có gương mặt giống Mạn Quân.

“Ngươi mau bỏ kiếm xuống. Người nay chẳng làm gì ta cả.”

“Điện hạ, người này rất đáng ngờ. Leo lên lầu cao, đeo mặt nạ, tay lại lăm lăm kiếm. Thứ lỗi cho thần không thể thả cô ta đi được.” Người thị vệ vẫn kiên quyết không chịu buông kiếm.

“Ngươi nói gì thế? Đây chỉ là chiếc ô thôi mà?” Bình Nhi trố mắt nói.

Gã thị vệ nọ bấy giờ không tin vào mắt mình, chằm chằm nhìn Bình Nhi thong thả bung chiếc ô mạ kim lấp lánh ánh vàng ra. Cảnh tượng lúc ấy thật khiến hắn quá ngỡ ngàng.

Chiếc ô trên tay Bình Nhi cứ như mặt trời thứ hai khiến ai ngắm nhìn đều rơi nước mắt, không tài nào dứt ra được.

“Đừng nhìn nữa. Kẻo mù mắt đấy.”

Bình Nhi nói rồi đóng ô lại, trực tiếp bước nhẹ sang bên né mũi kiếm, nhìn vị công tử nọ hỏi.

“Tôi tên Lục Bình Nhi. Lúc nãy gió thổi ù tai, nghe không rõ. Không biết nên gọi công tử là gì cho phải phép?”

“Ta họ Đinh. Còn tên...” Người đó nói.

“Mạn Quân. Không biết đó có phải là tên của ngài không?”

Một lần nữa, kiếm lại kề cổ Bình Nhi. Tất cả thị vệ lập tức cảnh giác khi nghe Bình Nhi nhắc đến hai chữ “Mạn Quân”.

“Giờ thì ta đã biết câu trả lời là gì rồi.” Bình Nhi nhếch môi cười. “Năm năm nữa chắc chắn sẽ còn gặp lại. Tạm biệt.”

Dứt lời, Bình Nhi ngã người nhảy xuống khỏi lầu, mắt vẫn không rời Mạn Quân. Lưỡi kiếm của thị vệ đều chậm hơn một khắc, không bắt kịp tốc độ của người con gái đeo mặt nạ bí ẩn.

“Đuổi theo!” Gã thị vệ lập tức ra lệnh.

“Không cần đâu, Xung Tân! Để cô nương ấy đi. Xem ra cũng không phải người thường. Năm năm nữa sao?” Mạn Quân hướng mắt nhìn ra trời, khẽ cười.

Cùng lúc ấy, pháo bông cũng được bắn lên, rực rỡ cả vòm trời kinh thành Thăng Long. Vậy là, một năm mới lại đến ở Hoạ Giới này.

Không biết những người ở đây đã đón giao thừa bao nhiêu lần trong năm rồi? Liệu họ có nhận ra bản thân mình bị mắc kẹt trong vòng tuần hoàn bé xíu này không nhỉ? Hay là họ biết mà vẫn vui vẻ đón nhận nó?

Bình Nhi thinh lặng đứng bên hồ ngắm pháo hoa. Trên mặt nước, hoa đăng trôi bềnh bồng mang theo bao ước nguyện an lành.

Đột nhiên, ai đó vỗ vai cô một cái. Quay đầu lại, Bình Nhi lại bắt gặp khuôn mặt ấy lần nữa nhưng lần này có nét trưởng thành hơn.

“Cô trốn ta đi đâu thế? Hại ta tìm muốn chết!” Mạn Quân trách móc.

“Ai bảo ngài chậm quá làm chi! Nhưng sao lại nhận ra tôi?”

“Chỉ cần nhìn bóng lưng ta liền nhận ra ngay.”

Nhìn bóng lưng thôi à? Vậy việc cô đeo mặt nạ đâu còn tác dụng gì nữa.

“Ngài ăn bánh tổ không?”

Thế là, cả hai lo ngắm pháo hoa và nhâm nhi bánh, quên mất cả Đình An và Thánh nữ.

Chợt sau ánh pháo hoa, Bình Nhi thấy có gì đó khác thường trên nền trời, tựa vết nứt trên mặt gốm đen tuyền. Vừa lúc, Đình An cõng Thánh nữ từ trên cao phóng xuống. Cô nàng bấy giờ đã chịu ngồi im trong sọt, có lẽ đã mệt sau bao lần vùng vẫy cố trốn thoát.

"Đình An? Sao cũng ở đây thế này?" Mạn Quân trố mắt.

“Không phải lúc nói chuyện đó đâu. Thánh nữ Vũ tộc vừa nói cho ta biết, thời gian ở Hoạ Giới liên kết với thời gian bên ngoài. Thời hạn ở trong Hoạ Giới là năm canh giờ. Chúng ta vào đây từ giờ Dậu nên bắt buộc phải ra vào giờ Sửu mà chưa chi bây giờ đã là giờ Tý rồi. Nói cho dễ hiểu, năm canh giờ sắp hết rồi.”

“Thảo nào, mỗi lần mở Hoạ Giới, người của Vũ tộc đều chọn thời gian cẩn thận. Hoá ra là như vậy. Mở cổng thời điểm này thật quá nguy hiểm. Nguy rồi, có khi nào chúng ta bị gài bẫy không?” Bình Nhi lo lắng nói.

“Gài bẫy hay không gài bẫy. Không phải các ngươi mở cổng là biết sao?” Như Y đột nhiên nói xen vào.

Bình Nhi tức khắc lấy Khai Kỳ Bút ra, vẽ vào không trung chữ 開thật lớn nhưng chẳng hiểu sao, chữ hiện ra một lúc lại vỡ toan toác, thử bao nhiêu lần cũng không được.

“Để anh.” Đình An lên tiếng rồi vận công, dùng kiếm chém, định phá rách tranh nhưng vẫn không có tác dụng gì.

“Tình hình này, ta nghĩ hẳn có kẻ đứng ngoài giở trò rồi.” Mạn Quân xoa xoa cằm, đăm chiêu nhìn lên trời.

Quả đúng là có kẻ giở trò.

Bên ngoài, tạm thời đã yên ổn. Chẳng ai cầm kiếm đe doạ ai mà đã chịu ngồi xuống nói chuyện.

“Cách đây không lâu, ta nhận được lời đề nghị từ Ngọc Ẩn đây. Thấy khá có lợi nên mới quyết định hợp tác. ‘Một mũi tên trúng hai con nhạn’ còn gì.” Mình Đằng cười giả lả.

“Vậy các ngươi định giúp bọn ta…” Liêm Chấn mấp mấy hỏi lại.

“Phải. Giết Thánh nữ.” Minh Đằng tiếp lời. “Ai cũng biết Thánh nữ đang bỏ trốn của các ngươi đã bị truất phế từ lâu. Chỉ có mấy kẻ sống ẩn dật kia mới ngu ngốc bị các ngươi lừa gạt. Hơn nữa…”

Mình Đằng bỏ lửng câu thì tức khắc, người của hắn từ sau bổ nhào tới, khống chế lấy Ngọc Ẩn và Liêm Chấn. Xem tình hình có vẻ là muốn trở mặt.

“Hơn nữa, ta còn muốn chiếm đoạt Khai Kỳ Bút của Vũ tộc các ngươi. Mộc Kha nhỉ?” Minh Đằng nhìn Mộc Kha cười nham hiểm.

Mộc Kha lặng lẽ cúi mặt nhìn anh hắn rồi lại nhìn sang hai tên ngây thơ Ngọc Ẩn và Liêm Chấn. Hắn thấy chẳng có gì lạ. Một khi đã quyết định bắt tay với Cao tộc thì mười mươi gì cũng phải lường trước đến tình huống bị đâm lén sau lưng.

Rồi hắn lại nhìn vào bức tranh. Giờ Mộc Kha chỉ lo lắng cho người ở trong bức hoạ kia thôi. Không còn nghĩ nổi chuyện gì nữa.

Tình hình ở Hoạ Giới so với ngoài kia lại càng bí bách hơn. Đã tìm đủ mọi cách nhưng vẫn không thể mở cổng Hoạ Giới hay phá vỡ tranh.

Giờ Sửu đã gần điểm.

“Bình Nhi, ta thấy hình như không khí có vẻ nóng hơn thì phải.” Mạn Quân xắn tay áo hai bên lên, mổ hôi nhỏ từng hạt.

“Không lẽ gần đây lại xảy ra hoả hoạn?” Đình An đảo mắt nhìn xung quanh. “Để ta xem.”

Đình An nói rồi tháo sọt đựng Thánh nữ, quăng xuống đất một cách không thương tiếc rồi nhảy vọt lên cành cây cao, quan sát tình hình. Nét mặt Đình An bỗng biến sắc, vội vã đáp xuống nói với Bình Nhi.

“Sao thế? Xảy ra chuyện gì nghiêm trọng à?”

“Có vẻ như, bọn chúng muốn giết hết chúng ta. Có kẻ đang đốt tranh.”

“Không phải Thánh nữ của bọn chúng đang ở chỗ chúng ta sao? Còn cả Khai Kỳ Bút em đang giữ nữa.”

“Khai Kỳ Bút là thần khí cổ, không thể phá được. Còn Thánh nữ, trừ phi…” Đình An e dè nhìn Như Y.

“Đúng vậy. Bọn chúng từ lâu đã muốn lấy mạng ta. Ta chạy trốn cũng vì lẽ này.”

Bình Nhi đưa tay đập trán. Không ngờ lại bị bọn chúng lừa phỉnh dễ dàng như thế. Chỉ vì muốn thăng tiên sớm mà cô đã quá vội vàng, đã thế lại còn liên luỵ đến Đình An và Mạn Quân.

Cảnh vật xung quanh mờ nhạt thành nét vẽ rồi dần dần tan thành tro. Cả người cũng chẳng còn. Khuôn mặt ai nấy vẫn giữ nguyên thời khắc khi pháo hoa bung nở, chẳng một chút mảy may sợ hãi nào.

“Thế này, lúc nãy muội nhìn thấy một vết nứt trên vòm trời chỗ ấy. Muội đoán có thể đó là vết xước của bức tranh. Dựa vào nó, chúng ta có thể thoát khỏi đây được.”

“Nhưng cao như vậy, làm sao có thể lên tới?” Mạn Quân ái ngại nhìn về hướng Bình Nhi chỉ tay.

Cho dù có là cao thủ võ lâm đi chăng nữa cũng khó mà khinh công đạt đến độ cao đó. Trừ phi...

Trong lúc Bình Nhi và Đình An rối trí nhìn nhau không biết có nên để lộ thân phận hay không thì Như Y chợt lên tiếng.

“Để ta. Ta có thể bay lên đó và kéo các ngươi theo với điều kiện ra đến ngoài, các ngươi phải bảo vệ ta khỏi bọn thích khách.”

“Được. Một lời đã định. Giờ chúng ta mau thoát khỏi đây thôi.” Đình An đồng ý ngay, vội vã cởi trói cho Như Y.

Anh dùng một sợi dây thừng buộc từng người từng người lại với nhau, buộc mình ở thứ hai, Mạn Quân thứ ba và buộc Bình Nhi ở cuối. Một đầu một cuối, như thế dễ trông chừng Thánh nữ, phòng khi cô ta đổi ý bỏ cả bọn lại. Mạn Quân dù sao cũng là người thường. Ban đầu Mạn Quân không đồng ý khi trói cô ở cuối nhưng vì không còn nhiều thời gian nên bị Đình An trói thẳng vào dây thừng luôn.

Đôi cánh xanh đẹp đẽ của Như Y từ từ vươn ra, mạnh mẽ đập cánh bay lên trời. Bình Nhi nhìn đôi cánh ấy thấy rất quen mắt nhưng giờ chẳng có thời gian để nghĩ ngợi nữa. Bên dưới cô đây, thành Thăng Long lộng lẫy, xa hoa vừa thấy phút chốc gần như đều bao trùm trong biển lửa.

Mọi chuyện có vẻ êm xuôi cho đến khi gần chạm đến vết nứt thì một vật không rõ từ đâu bay xẹt qua, cắt đứt đoạn dây nối giữa Mạn Quân và Đình An.

Hai người rơi tự do trong sự hoảng hốt của Đình An.

May thay, Mạn Quân nhanh chóng bám được vào ngọn cây cao duy nhất gần đó, tay vẫn nắm chặt lấy Bình Nhi. Đúng là số trời đã định, thiên tử mãi là thiên tử.

“Bình Nhi, nắm chắc tay ta.”

Trong thời khắc nghìn cân treo sợi tóc, Bình Nhi ngước nhìn Mạn Quân, kiên định hỏi một câu.

“Đinh công tử, đừng hỏi tại sao tôi biết, chỉ cần trả lời muội thật lòng. Ngài có thật là Đông cung Thái tử Lý Phật Mã hay không?”

Đáy mắt Mạn Quân khẽ xao động, thoáng do dự một lát liền trả lời.

“Phải. Chính ta!”

“Vậy thì ngài nhất định phải sống.” Bình Nhi cười mãn nguyện rồi dứt khoát buông tay Mạn Quân ra.

Anh cố gắng níu lại nhưng bàn tay nhỏ nhắn của Bình Nhi cứ trôi tuột đi. Mặc cho bao cố gắng của Mạn Quân, Bình Nhi vẫn thản nhiên rút chuỷ thủ chém đứt dây thừng, đồng thời tung một chưởng đẩy Mạn Quân bay ngược lại phía mình.

“Bình Nhi!” Mạn Quân với tay.

Đình An mau chóng đón lấy Mạn Quân từ trên không, đến lúc nhìn xuống, phía dưới chỉ thấy một màu đỏ chói loà. Một chút dấu vết của Bình Nhi cũng không còn sót lại.

“Đi thôi!” Đình An cắn răng hạ lệnh với Vũ Như Y, tay giữ khư khư Mạn Quân quyết không quay đầu lại.

Cả ba cứ thế chui qua khe nứt, nhanh như cắt lao vọt ra khỏi tranh.

Giọt nước cuối cùng của giờ Tý đã rơi xuống chiếc lu ở đền thần cách đó không xa. Thời khắc này chính thức bước sang giờ Sửu.

Dù đã thoát nạn nhưng khoảnh khắc chứng kiến Bình Nhi bị ngọn lứa ôm trọn cứ lặp lại trong đầu Mạn Quân mãi không thôi.
Mời bạn thảo luận, vui lòng nhập Tiếng Việt có dấu
loadingĐang xử lý