Báo lỗi

Dạ hồ

Chương 21.2 (Cập nhật lúc: 07:03 13/12/2017)
Chọn màu nền
Tên kia không đáp, đàn em của hắn từ phía sau hung hãn xông về phía Bình Nhi và Vũ phu nhân, dùng ánh mắt ghê tởm tròng trọc nhìn hai người họ, đủ hiểu là có ý đồ gì. Vũ phu nhân bị kéo đi trước. Vũ đại nhân lập tức xông vào nhưng lại bị hai gã to con tấn công cản đường lại. Mấy gã khác nhìn Bình Nhi thèm thuồng. Nhưng trước khi bàn tay vạm vỡ của mấy gã to con kịp đụng vào người cô thì tiếng la thảm thiết liền vang lên, xé toạt màn đêm. Lát sau lại thêm mấy tiếng la khóc không ngừng, chỉ biết sau khi Mộc Kha thu kiếm, trên mặt đất la liệt tứ chi và đầu người, máu chảy thành vũng, chảy đến gót giày của tên cầm đầu.
Bên này, Vũ phu nhân nước mắt lưng tròng nhìn đám người vừa đụng vào mình bị chém thành mấy khúc, không khỏi kinh sợ quỳ sụp xuống. Mấy gã khống chế Vũ đại nhân cũng bị Bình Nhi đâm xuyên ruột gan, có gã khi cô rút kiếm thì tim cũng cùng lúc bay thẳng lên trời. Quả tim nóng hổi sau khi rời chủ rơi phịch xuống đất vẫn đập mấy cái, trông hết sức ghê người.
Mộc Kha nhoẻn miệng cười nhìn Bình Nhi. Tuy pháp lực của hắn bị phong bế nhưng khả năng dụng kiếm vẫn được xếp vào hàng số một. Thiết nghĩ nếu Mộc Kha là người bình thường, không có phép thuật đi chăng nữa, hẳn hắn vẫn an yên sống tốt giữa cảnh đời loạn lạc.
Vũ đại nhân chạy đến ôm vợ mình, sự vui mừng và tức giận phun trào len lỏi trong lòng, hiện rõ trên gương mặt đã quá tứ tuần. Vũ phu nhân ôm chồng mà nước mắt lăn dài, rối rít cảm ơn Bình Nhi và Mộc Kha.
Bình Nhi mặt mũi, người ngợm lấm lem máu mà môi hé nụ cười. Trong giấy phút ấy, câu nói “ta không ăn người thì người cũng ăn ta” cứ quanh quẩn, lặp đi lặp lại trong đầu cô. Đạo lý kẻ mạnh thắng kẻ yêu mà Mộc Kha dạy cô suốt mấy trăm năm qua, cô chưa bao giờ quên. Nhưng sao… Cô lại cảm thấy như mình vừa quên mất điều gì, quên mất thừ gì. Hình như trong đầu cô còn một tư tưởng nữa mà cô tưởng chừng như nó – cái tư tưởng mà cô đã quên mất ấy cũng đã theo cô, nằm trong lòng cô lâu lắm rồi.
Khi cô nhìn xuống mấy cánh tay, cẳng chân dưới tầm mắt mình, trong lòng cô lại thấy áy náy. Vì sao? Cô áy náy vì đã giết người ư? Những năm dài kháng chiến cùng dân Bách Việt, cô đâu nao núng, ngày ngày khởi binh đâm đâm chém chém đó thôi, thì có làm sao? Không giết chúng thì chúng sẽ giết ta. Thế sao bây giờ, cô lại như vậy?
Đây… Đây có thật là cô không? Người đứng ở đây bây giờ… là ai vậy?
“Cái Nhi!”
Bình Nhi giật mình nhìn Mộc Kha, ý thức vừa trôi tuột vào khoảng không bỗng chốc bị kéo về thực tại. Một giọt nước mắt tròn trịa bên mắt trái chợt rơi xuống, lóng lánh như ngọc trai.
“Em khóc à? Sao lại khóc?” Mộc Kha đăm đăm nhìn cô, đáy mắt ánh lên nỗi lo lắng cùng bối rối cùng cực.
Bình Nhi lắc đầu, hai mắt không ngừng rơi lệ. Cô ngồi huỵch xuống ôm mặt giữa bãi đất đầy xác người cụt tay cụt chân, chợt khóc to lên thành tiếng. Mộc Kha không biết làm cách nào, vội ôm lấy cô vỗ vỗ. Như Y đang thất thần đứng cạnh, toàn bộ cảnh tượng dã man vừa nãy cứ liên tục lặp đi lặp lại trong đầu cô bé, đến nỗi ngờ nghệt một lúc lâu, cho đến khi thấy Bình Nhi khóc, con bé cũng bất ngờ khóc to.
Không gian mới đầy tiếng quát tháo, chém giết bấy giờ tràn ngập tiếng khóc lóc của trẻ em, phụ nữ, thậm chí một người đàn ông rắn rỏi, trải đời như Vũ đại nhân cũng không kiếm được nước mắt. Duy có Mộc Kha, hắn cứ ngồi đó ôm cô vỗ vỗ, đáy lòng chợt dâng nên nỗi xót thương, trong đầu như có tia sáng loé qua, giải đáp những thắc mắc, bí bách trong lòng.
Hắn biết tại sao cô khóc.
Nhưng cái Nhi, muốn tồn tại trên thế gian này, muốn giúp Mạn Quân hoàn thành đại sự, em không thể từ bi, lương thiện như một vị bồ tát được, cũng không thể áp dụng các quy tắc đã học ở Vạn Yêu sơn, không tổn hại dân thường. Vì trong thế giới người cũng như ma quỷ này, chúng ta tuy là yêu nhưng cũng chưa chắc đấu lại nhân tâm.
Anh làm như thế cũng là vì em.
Ta làm như thế là vì nàng.
Hẳn người ấy khi trao cho em mạng sống này cũng hiểu rõ điều đó.
*
Bầu trời phía đông bắt đầu hừng sáng. Những tia nắng mai xuyên qua chân trời, len lỏi vào những đám mây, xoá tan cái lạnh đêm dài, thắp lên một ngày mới. Cỏ mọc khắp các ruộng, nơi được dọn sạch, nơi chưa. Hẳn bà con trong làng đang tất bật dọn cỏ, chuẩn bị cho vụ đông xuân.
Nông dân vác cuốc ra đồng, người cầm cái nơm cái lờ đi bắt cá, người hai vai bận rộn gánh hàng ra chợ bán, bước chân nhịp nhàng và nhanh nhẹn.
Thế nhưng, buổi sáng tưởng chừng rất đỗi quen thuộc của bọn họ hôm nay lại bị năm người lạ mặt làm thay đổi. Mấy bà gánh hàng, bán quán từ sớm sợ hãi nhìn đám người lấm lem là máu, mệt mỏi bước trên đường làng. Đàn ông thanh niên thì dũng cảm hơn, gương mặt rám nắng ánh lên vừa bất ngờ, vừa đề phòng. Từ dưới bãi ruộng, một thanh niên cao lớn, khoác áo cánh nâu không cài cúc để lộ thân hình rắn rỏi, đầu quấn khăn nâu, mặt mày sáng láng đầy những nét bạo dạn, tay lăm lăm cuốc đi tới chỗ họ. Lông mày của anh ta đậm như mực, đến gần năm người thì càng chau vào nhau, mắt ánh lên một tia dò xét.
“Mấy người là ai? Đến làng chúng tôi có chuyện gì?” Người thanh niên cất giọng cứng cỏi, nhìn đám người y phục đầy máu cũng chẳng thấy lạ lắm, chỉ liếc qua một cái, ánh mắt quét tới Như Y đứng cạnh Bình Nhi đang mở to hai mắt nhìn mình, nét mặt mới dần giãn ra.
Lúc này mặt trời đã lên một nửa, càng lúc càng có nhiều người vác cuốc ra đồng, càng có nhiều ánh mắt săm soi dồn về phía bọn họ. Vũ đại nhân nhìn sang Mộc Kha một lát rồi tiến lên, chắp tay đằng trước. Nhưng lời nói chưa ra khỏi miệng thì bỗng có tiếng la chói tai của một người khác bay đến.
“Anh Tu, anh Tu!” Một thiếu niên ốm ốm, mắt hí, mặt dài nhanh nhảu chạy đến bá vai người thanh niên kia. “Có chuyện gì vậy? Mấy người này là ai? Trời ơi, sao máu không thế này? Là người xấu à? Không không, có con nít mà. Chắc là gặp cướp hả? Mà họ là ai thế anh Tu?”
Thiếu niên phấn khởi bắn một tràn liên thanh, đến nỗi làm người thanh niên kia cau có mặt mày, lát sau không nhịn được bèn kí lên đầu thiếu niên một cái rõ đau. Thiếu niên ôm đầu hậm hực, không dám nói gì thêm, chỉ ngước mắt nhìn mấy người lạ trước mặt.
“Chào các vị! Tôi là Vũ Hoài Nam, đây là vợ và các bằng hữu thân tín của tôi. Chẳng giấu gì các vị, chúng tôi đang trên đường dọn nhà thì gặp phải cướp, chỗ chúng tôi có người bị thương, cần tìm thấy thuốc gấp nên mới mạn phép vào làng.”
Người thanh niên kia nghe vậy thì có chút hoài nghi. Mấy năm gần đây bọn cướp và mấy tay lừa đảo ở kinh thành hay dùng “khổ nhục kế” lừa người trong làng. Có người tốt bụng cho ở qua đêm, kết quả là cả nhà bị đánh thuốc mê, bao nhiêu tiền của tích góp được đều bị chôm hết sạch, kể cả quần áo lụa là có giá một chút chúng cũng không chừa. Thế nên làng Đại Cát của bọn họ không giống những làng khác ban đêm đi ngủ không cần đóng cửa mà ngược lại còn phải xây rào, hết sức đề phòng với người lạ vào làng.
Trái với thái độ không mấy hoan nghênh của người thanh niên, cậu thiếu niên kia vừa nghe đến tên “Vũ Hoài Nam” đã bủn rủn tay chân, khoé miệng dần cong lên, hai gò má căng tràn, chỉ tay hét lớn.
“Ngài… ngài là Vũ đại nhân nổi tiếng của thành Thăng Long ngày trước phải không? Anh Tu, người này là Vũ đại nhân, quan tri phủ lừng dang một thời đấy!”
Thiếu niên gầy ốm phấn khích nói, đoạn như muốn nhảy cẫng lên. Nhưng người thanh niên cao lớn kia cứ đứng trơ ra đó, không có vẻ gì là tiếp thu những lời thiếu niên kia nói, đã vậy còn nhìn thiếu niên bằng ánh mắt quái gở. Thiếu niên kia cũng chẳng thèm để ý đến thái độ của người thanh niên kia nữa, trực tiếp đẩy người đứng cạnh ra trong sự ngỡ ngàng của người nọ, vui vẻ dẫn đám người Vũ đại nhân vào sâu trong làng.
Người thanh niên một mực kháng cự, hình như không tin tưởng thiếu niên lắm. Thì lúc ấy, có một ông lão tóc hoa râm từ con đường đằng sau đi tới, vừa thấy Vũ đại nhân thì hai mắt hết nhíu rồi lại mở, cuối cùng gào lên một tiếng, quỳ xuống trước mặt Vũ đại nhân, hai hàng nước mắt lăn dài.
“Ông nội!” Lần này, người thanh niên như không thể tin vào mắt mình, trố mắt nhìn ông lão, bất ngờ hét to. “Ông làm gì vậy?”
Đúng là khi người lớn ra mặt, người nhỏ chẳng còn cái quyền gì sất. Năm người được mời vào nhà, được cho ăn cho uống, tiếp đãi nồng hậu. Lúc này, Vũ đại nhân còn chưa nhận ra cụ già ấy là ai. Nửa đời sống vì dân chúng, giúp đỡ không biết bao nhiêu người nên Vũ Hoài Nam không thể nào nhớ hết. Hai người nói chuyện qua lại một hồi, nói về vụ kiện gì đó giữa con trai ông lão và lão địa chủ nào đó thì Vũ đại nhân mới nhớ ra. Hoá ra trước đây khi Vũ đại nhân còn là quan dưới tiền triều (nhà Đinh) từng ra mặt giúp đỡ gia đình ông lão.
Nhắc đến người thì Vũ đại nhân không nhớ nhưng nhắc đến những vụ việc, những kiện cáo đã kinh qua thì không thể nào quên. Tuy vụ của gia đình ông lão không phải là một vụ lớn nhưng lại liên quan đến mạng người.
Năm ấy mất mùa, dân chúng phục dưới trướng bạo quân, địa chủ tham lam tự động tăng thuế, triều đình chẳng ai ra mặt dẹp tham quan mà con dâu ông lão năm đó, tức u của người thanh niên kia lại bệnh nặng. Bao nhiều tiền của đều phải nộp hết cho người ta, không có tiền thì bị người tới giày xéo, đánh đập. Vợ bệnh nặng không có tiền thuốc thang, con ông lão vì quá thương, lại nhìn bà con hàng xóm chết đói không miếng cơm ăn, một đêm mưa mới đến nhà lão địa chủ đòi công bằng, nào ngờ bị đánh chết rồi vứt xác vào ruộng. Con dâu ông lão biết tin thì bệnh tình trở nặng rồi mất.
Ông lão chua xót kể, hai mắt trầm đục ươn ướt nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Các vị thứ lỗi. Thằng bé trước khi biết tin còn đang trên núi bái sư học võ. Nghe hung tin mới chạy về đây ở cùng tôi được ít tháng, tuy tính tình ngông nghênh nhưng rất tốt bụng.”
Nói rồi, ông lão quay sang nhìn thanh niên đang đứng đan tay dựa cửa, miệng ngậm một khúc bông lau ngắn, vẻ mặt so với khi nãy đã đằm hơn nhiều, còn có chút ngại ngùng xen lẫn buồn bã.
“Ba Tu! Đứng đó làm gì, qua đây tạ lỗi với các vị đi này.”
Ba Tu nghe thế thì lấy làm đăm đăm nhưng liếc thấy gương mặt điềm nhiên đầy thiện ý của Vũ đại nhân, không hiểu sao lại thấy vị nể, lầm lũi đi đến, chắp tay gập người vái một cái.
“Được rồi. Giờ mày vào lộ tìm thầy thuốc giỏi giỏi về trị thương cho Vũ đại nhân và các vị đi. Mình tao ở đây tiếp khách được rồi.”
“Ơ… Từ đây vào lộ xa lắm! Con đi rồi ở đây ai giúp ông nội nhổ cỏ?”
Ông lão quay sang thằng cháu định nói gì đó nhưng Vũ đại nhân đã vội chen ngang, bảo bây giờ bọn họ phải đi ngay rồi đứng dậy. Vũ đại nhân ôn tồn nhìn người thanh niên vạm vỡ, ánh mắt kiên cường ấy của anh làm ông chú ý, không nghĩ nhiều mà bước lại gần.
“Này cậu! Hiếm thấy người có chí, gan dạ như cậu. Đã nhiều năm lên núi học võ, không lẽ không có ý định đầu quân cho triều đình sao?”
“Dạ bẩm cũng muốn lắm! Nhưng ai đến đăng ký đều phải đút chút đỉnh. Mà nhà cháu lại không có tiền. Hơn nữa, cháu đi rồi, ở nhà ai giúp ông làm ruộng?”
“Binh sĩ triều đình hằng tháng đều được cấp phát lương, đủ để hai ông cháu trang trải cuộc sống. Vả lại, ta tin chắc, với khả năng của cậu, chỉ cần có chí tiến thủ, sẽ không mãi chỉ làm một binh sĩ thường đâu.”
Vũ đại nhân nói rồi dúi vào tay người thanh niên một quan tiền. Chưa kể, Mộc Kha trước khi rời đi cũng đưa cho Ba Tu một mảnh giấy, bên trong ghi chi chít chữ còn có con dấu của Mộc Kha, bảo sau này có nộp đi lính thì đưa kèm tờ giấy này. Ba Tu nhìn Mộc Kha một cách khó hiểu rồi lại nhìn vào tờ giấy, vì không biết chữ nên cũng chẳng biết hỏi gì, nhìn Mộc Kha gật đầu rồi cất tờ giấy vào, không quên nói tiếng cảm ơn.
Bọn họ đi rồi, bấy giờ anh mới để ý, trên nền đất nhà Ba Tu bỗng xuất hiện những vụn đất nâu rơi vãi.
Vì xảy ra chuyện ngoài ý muốn, vợ chồng Vũ đại nhân đành phải về phủ cũ. Ngạc nhiên thay, mới đi mấy hôm mà phủ cũ vốn không có gì đặc biệt lại trở nên xa hoa, tráng lệ, người hầu kẻ hạ quần là áo lượt ra vào tấp nập như chuẩn bị đón xuân.
Chuyện gì thế này? Không lẽ là vào nhầm phủ? Nhưng rõ ràng là đúng chỗ này mà.
“Các vị là ai? Đến phủ ta có chuyện gì?”
Một người đàn ông cao to, mặt mũi tuấn tú, mày kiếm mắt sáng vừa từ lối rẽ bước ra. Trong bộ trường sam vải gấm màu lục, giày cũng bằng gấm thuê chỉ kim tuyến lóng lánh, tóc tai búi gọn cùng cử chỉ dứt khoác của người nọ càng làm toác lên phong thái đạo mạo, khí tức hơn người.
Đây đích thị là một đại mỹ nam còn gì. Có điều nếu một bên má không có vết bầm mờ mờ, hẳn dung mạo sẽ còn xuất chúng hơn nữa.
Người ấy nhìn vợ chồng Vũ đại nhân một lúc rồi lướt mắt nhìn sang Bình Nhi, đuôi mắt thoáng ý cười.
Mời bạn thảo luận, vui lòng nhập Tiếng Việt có dấu
loadingĐang xử lý