Đoạt Xá Thành Thê

Chương 50 (Cập nhật lúc: 09:28 10/08/2019)
Chọn màu nền
Tống Trường Lâm cũng không để ý đến sự khó chịu trong lòng mấy tên nhóc kia, anh mang theo đồ của mình, vẫy tay chào tạm biệt mấy người rồi về nhà.

Anh về đến nhà thì thấy vợ anh đã bày xong thức anh, bây giờ trời nóng nên cũng không sợ thức ăn bị nguội, cô đặt thức ăn trên bàn, còn cô ngồi một bên làm rèm cửa sổ bằng những tấm lụa mỏng.

Trời mùa hè nhiều muỗi, hai ngày nay Tống Trường Lâm không ở nhà, cô vội vàng dọn dẹp phòng ở nên cũng không chú ý đến vấn đề này, nhưng đêm nay lại không giống vậy, muỗi không dám cắn cô nhưng không có nghĩa là sẽ không cắn chồng cô, lại nói, ruồi bọ vào nhà cũng sẽ khiến vách tường trắng của cô bị bẩn, cô vẫn treo lên từ sớm mới tốt.

Tống Trường Lâm thấy vợ anh một tay cầm rèm cửa sổ bằng lụa, một tay đóng đinh vào khung cửa, anh vội vàng buông đồ trong tay, cầm lấy hộp đinh dóng, nhanh chóng đóng xong mấy tấm rèm. Trước kia những công việc thế này vợ anh đều phải làm, sau này anh ở nhà, những công việc cần đến sức lực tất nhiên anh phải làm.

Tống Trường Lâm treo xong rèm cửa bằng lụa kia, anh vừa quay người đã thấy đôi mắt tràn đầy ý cười của vợ, anh cảm thấy trong lòng nóng hầm hập, đột nhiên anh lại thấy mình ở nhà cũng rất tốt, nhìn xem, anh chỉ giúp vợ treo một cái rèm cửa mà cô đã vui vẻ đến vậy, có thể thấy được là trước kia anh làm được quá ít chuyện.

“Anh nói xong với lãnh đạo chưa? Tối nay anh không cần đi, có thể ở nhà đúng không?” Trương Xảo Phương vừa hỏi vừa đi ra ngoài múc nước rửa mặt cho chồng cô.

“Ừ, anh báo cáo rồi, từ ngày mai anh cũng không cần đi nữa, chỉ phải đến bệnh viện nhìn tình hình của tên Vương Cường kia thôi, còn lại là chờ kết quả cuối cùng.” Tống Trường Lâm nhận chậu nước vợ anh múc cho, cúi đầu để rửa mặt, sau đó lại thay bộ quân phục rồi chuẩn bị ăn cơm.

Tuy trong lòng anh còn chút lo lắng, nhưng bác sĩ cũng đã nói người kia không nguy hiểm đến tính mạng, bây giờ cũng không biết bao giờ anh ta có thể tỉnh lại, nếu đã như vậy thì anh cũng không thể ngày nào cũng đăm chiêu ủ dột rồi làm ảnh hưởng đến vợ anh được, vậy nên anh cũng đã nghĩ thông, nên ăn thì ăn, nên uống thì uống, chuyện đến đâu thì tính đến đó.

Trương Xảo Phương thấy tâm trạng của chồng cô không tồi, cô cười cười lấy cơm đưa anh: “Anh đừng lo lắng, lúc đầu anh cũng nói là người kia không sao mà, vậy nên vấn đề cũng không quá lớn, ngày mai em đi cùng anh.” Cô tiện đường nhìn xem tên khốn khiếp kia còn mấy hơi thở.

Tống Trường Lâm vừa nghe thấy vợ nói vậy, tay gắp thức ăn của anh hơi dừng một chút, sau đó gắp một đũa thức ăn vào bát, cười cười nhìn vợ: “Xảo Phương, ngày mai em không cần phải đến bệnh viện với anh đâu, bệnh viện loạn lắm, bên ngoài cũng nóng, hơn nữa nhà mình cũng chưa dọn xong, một mình anh đi là được rồi.” Không phải anh không muốn vợ anh đi cùng, lqd, nhưng thật sự là thái độ của người nhà tên kia không được tốt, thật ra anh cũng có thể hiểu được cảm nhận của người ta, nhìn thấy Vương Cường nằm hôn mê bất tỉnh, anh cũng không dễ chịu, cho dù hắn ta có trộm cướp thì tội cũng không đáng chết, vì anh không biết nhẹ nặng nên mới khiến hắn ta thành như bây giờ, trong lòng anh thật sự rất áy náy.

Trương Xảo Phương thấy chồng cô đưa tay muốn gắp miếng cá chua ngọt nhưng cuối cùng lại gắp một đũa rau xào tỏi gừng, cô cười gật đầu nói: “Được, ngày mai em không đi, em cũng muốn dọn dẹp sân vườn để nuôi thêm mấy con gà. . .” Nói đến đây cô lại ngẩng đầu nhìn Tống Trường Lâm: “Trường Lâm, phòng ở này em đã trả nửa năm tiền thuê nhà, sau này chúng ta cứ ở đây được không?” Trước đó định ở đây hai năm nhưng không được, chờ việc này qua đi bọn họ đi theo là được, nhưng cô cũng không muốn về thôn, trong thôn cuộc sống không thể tốt lên được.

Tống Trường Lâm nhận mệnh ăn miếng rau xào tỏi gừng gắp về, anh thuận miệng hỏi: “Em muốn ở đâu?” Nói là hỏi vợ nhưng thật ra lại là hỏi chính mình, không phải anh không nghĩ đến chuyện về sống cùng cha mẹ, bên trong anh vẫn là một người lưu luyến gia đình, nhưng bây giờ mà về thì phải làm sao bây giờ? Coi như anh chấp nhận để vợ anh phải chịu đựng những lời đồn thổi đó cùng anh, nhưng anh về phải làm sao? Anh phải làm gì để gia đình có cơm ăn?

Trương Xảo Phương thấy chồng hỏi ý kiến của cô, cô thành thật nói: “Tuy rằng ở nhà cũng rất tốt, nhưng ở bên này càng tiện lợi hơn, mùa hè ở thôn mình phải mất bao nhiêu thời gian mới có thể ăn được miếng thịt, nhưng ở đây thì ngày nào cũng có thể mua.” Đời này cô cũng không thích cái gì, chỉ là mỗi ngày phải ăn chút đồ ăn ngon mang theo linh khí, chồng cô tốt với cô, sau này lại sinh thêm cục cưng mập mạp, cô đã cảm thấy rất mĩ mãn, yêu cầu của cô thật sự không cao.

Vừa rồi

Mời bạn thảo luận, vui lòng nhập Tiếng Việt có dấu
loadingĐang xử lý