“Hiểu lầm cái gì, con thiếu chút nữa bị cô ta làm con tuyệt hậu, con chính là người nối dõi của nhà chúng ta, nếu ……” Bà tức giận nhìn Thẩm Thản Nhiên: "Tôi mặc kệ, cô bồi tiền cho tôi!".

Tuyệt hậu……

Trần Vũ Thịnh từ phía sau nhìn thoáng qua, người đàn ông nằm ở trên giường môi hồng răng trắng, nhưng thật ra cũng coi như lớn lên nhân mô cẩu dạng, lại liếc liếc mắt nhìn thân thể cậu ta, ho khan.

Thẩm Thản Nhiên nói: "Bà không hỏi xem rốt cuộc con trai bà muốn gì, tôi chỉ phòng vệ chính đáng thôi mà!".

“Cái gì phòng vệ chính đáng, nếu không phải cô mặc váy ngắn thông đồng với người ở chỗ này, Mẫn Hàn nhà chúng tôi muốn chạm vào cô sao? Tôi thấy cô cũng rất muốn nên mới mặc hở hang như vậy, Mẫn Hàn chúng ta đang lúc một mình, nhìn thấy cô như vậy, mới bị cô dạy hư, mới có thể làm cái gì cô".

“Tôi……” Thẩm Thản Nhiên thật sự tức không chịu được, nhìn người phụ nữ này, đừng nói xin lỗi, hiện tại chỉ nghĩ sao mình không đá người ta tuyệt hậu, mới làm cô hả giận.

Lúc này, Trần Vũ Thịnh tiến lên ngăn cản Thẩm Thản Nhiên: "Vị này, hình như pháp luật chưa nói, một cô gái mặc như thế nào, mà dù có thể tùy tiện đi quấy rối dâm loạn, cũng là Thẩm Thản Nhiên ở trên đường, có người xúc phạm cô ấy, có loại hành vi dâm loạn với cô ấy, đó chính là phạm pháp, còn nữa, Thẩm Thản Nhiên, cô xác định cậu ta muốn cưỡng bức cô sao?".

Thẩm Thản Nhiên vội gật gật đầu: "Đương nhiên, câu trực tiếp nhào tới hôn tôi!".

Phía sau, Chu Mẫn Hàn lại mới chú ý tới anh, thấy anh kéo Thẩm Thản Nhiên về phía mình, Chu Mẫn Hàn kêu lên: "Anh là ai, anh có quan hệ gì với Thản Nhiên?"..

Trần Vũ Thịnh nói: "Tôi là……”

“Anh ấy là người đàn ông của tôi, làm sao vậy, không được sao?". Thẩm Thản Nhiên ở phía sau trực tiếp xen miệng.

“……” Trần Vũ Thịnh sắc mặt tối sầm.

Chu Mẫn Hàn không tin kêu: "Anh không tin!".

Nhìn Trần Vũ Thịnh này, vừa cao vừa soái, xem quần áo trên người anh, đồng hồ trên tay anh, giày da trên chân anh, đều không bình thường.

Người đàn ông hư vậy, có thể coi trọng Thẩm Thản Nhiên?

“Em đừng lừa anh!".

Thẩm Thản Nhiên nói: "Lừa anh làm gì, chính là người đàn ông của tôi, tôi mặc như thế nào, đều là cho anh ấy xem, không phải cho anh xem, cho nên, anh ở nơi đó tự mình đa tình, còn thông đồng anh, anh cần thông đồng như vậy sao?".

“……” Trần Vũ Thịnh cúi đầu nhìn Thẩm Thản Nhiên, cánh tay của xô đã tự nhiên quàng qua tay anh, lôi kéo cánh tay anh không bỏ.

Trần Vũ Thịnh nghĩ, cô gái này……

Trần Vũ Thịnh ngẩng đầu lên: "Cho nên, nếu nói như vậy, tại sao chúng tôi phải xin lỗi, nếu các người cứ khăng khăng Thẩm Thản Nhiên như vậy, chúng ta gặp nhau ở toà án đi, chúng tôi muốn cáo các người dâm loạn".

“Cái gì?".

“Còn có không có thiên lý, đánh người còn muốn cáo chúng ta……”

Trần Vũ Thịnh nói, kéo Thẩm Thản Nhiên muốn đi ra ngoài.

Thẩm Thản Nhiên nhìn thấy biểu tình hai người đó giống như ăn ruồi bọ, trong lòng sảng khoái miễn bàn.

Lúc đi ra ngoài còn không ngừng nói: "Đã, quá sung sướng, ai nha, xứng đáng, còn dám kiện tôi đánh người……”

Trần Vũ Thịnh cúi đầu, nhìn tay cô: "Có phải cô nên buông tay?".

“……”
Mời bạn thảo luận, vui lòng nhập Tiếng Việt có dấu
loadingĐang xử lý