Lạc Dương lặng lẽ rời khỏi phòng Kim Thư quay về nơi Mai mai nằm. Nhưng ngay khi bước đến hành lang anh đã nghe thấy giọng hét vang trời của Mai mai,anh hốt hoảng lao vào.Mai Mai đang giãy giụa kịch liệt tay cào xe chăn gối,nước mắt chảy đầm đìa.Bố mẹ cô và bố mẹ Lạc Dương cố lắm mà không giữ yên được.Lạc dương bước vội đến,ôm lấy cô rồi ghì thật chặt

-Mai Mai,bình tĩnh,bình tĩnh nào ! Anh đây………..

-Lạc dương,em xin lỗi anh –Mai Mai thôi giãy giụa khóc nức lên,ôm siết lấy bờ vai của Lạc dương

-Có chuyện gì ? thôi nào,ngoan nào,vợ ngoan nào. Đừng khóc nữa. – Lạc Dương vuốt nhè nhẹ tóc cô. Mai Mai có vẻ bình tĩnh hơn một chút

-Em xin lỗi………..con………..con……..của mình……….. –Mai Mai nói nghẹn ngào,cô đau đớn không dám nói tiếp nữa. Ban nãy khi tình cờ nghe bố mẹ nói chuyện,cô đã bị shock. Đứa bé không còn nữa. Mai Mai tự trách bản thân ngốc nghếch yếu đuối đã gây bao phiền toái cho Lạc Dương rồi đến con của anh cũng không giữ nổi.Cô đau một phần thì Lạc Dương còn đau mười phần.Mai mai suy sụp thế này anh xót xa vô hạn. Vết thương bên ngoài rồi sẽ chóng bình phục nhưng vết thương lòng liệu có nguôi ngoai ? Lạc dương vỗ nhè nhẹ vào lưng cô dỗ dành

-Ừ,không sao.Em khỏe là anh vui rồi.Chuyện đó………..tính sau đi…….

Lạc Dương cố kìm nén cảm xúc. Tim anh đau nhói nhưng lại phải cố tỏ ra bình thường.Mai Mai yếu đuối thì anh phải mạnh mẽ. Có như vậy anh mới có thể chở che,làm chỗ dựa tinh thần cho cô vượt qua cú shock này.Mai mai mệt rồi,anh để cô ngủ.Có lẽ một giấc mơ sẽ giúp cô vơi đi phần nào nỗi buồn. Mai Mai nhắm mắt ngủ,thở yếu ớt,khuôn mặt vẫn ánh lên một niềm đau khôn tả thỉnh thoảng lại nấc lên khe khẽ……..

Mất đi đứa con Mai mai trở neen vô cùng tiêu cực. Cô ít nói,ít cười,suốt ngàu chỉ ngủ,khi tỉnh dậy thì ngồi nói lảm nhảm một mình hoặc lao đầu vào ăn như điên

-Em ăn nhiều quá rồi đấy,đừng ăn nữa –lạc Dương nói khẽ rồi đẩy bát cơm ra nhưng Mai mai lại giặng lấy

-Không,em phải ăn,phải ăn mới khỏe rồi còn có em bé nữa chứ ?! –cô vừa nói vừa nuốt vội đống đồ ăn và lại tiếp tục tống biết bao nhiêu thứ vào dạ dày.Lạc Dương đau lòng khi nghe cô nói thế nhưng anh,bố mẹ anh và cả bố mẹ Mai Mai có cố thế nào cũng không ngăn nổi Mai Mai. Cô ăn nhiều đến mức ăn xong lại nôn hết ra ngoài vì bội thực.Cô khao khát có con đến mức nóng vội mù quáng ,hành hạ chính mình…………….

Hai tuần sau Mai mai được ra viện. tâm trạng của cô vẫn chẳng khá lên chút nào,lúc thì bình thường,lúc lại cười điên dại rồi lại khóc như mưa.Lạc Dương cũng cso đưa cô đến bác sĩ nhưng bác sĩ chỉ khẽ lắc đầu nói rằng Mai mai chưa phải đến mức trầm cảm nên không nên điều trị bằng thuốc và bác sĩ khuyên nên cho Mai Mai đi chơi nhiều nơi. Lạc Dương cũng chỉ biết nghe theo. Anh đưa cô đi chơi. Có lẽ cô vẫn còn trẻ con lắm thế nên khi chơi vui cô cũng bớt đi phần nào nỗi buồn nhưng đó là lúc chơi còn nhưng khi khác,cô vẫn lại buồn bã.

Hôm nay Lạc Dương đưa cô đi công viên. Cô vui lắm,cứ nhõng nhẽo bắt Lạc Dương phải cõng đi chơi hết cái nọ đến cái kia.Anh chỉ cười,ừ thì chiều cô một tí………

Trời thật đẹp dù nắng khá mạnh. Nắng chan hòa khắp nơi,vương đầy trên đường,lướt trên bờ vai trần của Mai mai.Cô vẫn trẻ con,vô tư nhưng thực chất đã trưởng thành lên rất nhiều.trải qua bao nhiêu thăng trầm,hạnh phúc rồi lại tuột mất,cô đã hiểu thêm nhiều điều.Cô hiểu Lạc Dương là tất cả với cô,hiểu rằng mình phải giữ anh như thế nào

Tựa đầu thật khẽ vào vai Lạc dương,bước đi bên anh qua những nẻo đường Mai mai thấy lòng mình ấm áp lạ. Đã là cuối thu rồi,nắng vẫn còn nhưng không bỏng rát nữa.Bầu trời cao xanh vời vợi,gió se se lạnh luồn qua kẽ tóc. Một cảm giác mơn man da thịt thật tuyệt. Mai Mai khẽ liếc nhìn sang Lạc Dương.Anh luôn khiến cô cảm thấy bình yên dù trong bất cứ hoàn cảnh nào.Anh ít nói đấy,anh lạnh lùng đấy nhưng với cô anh vẫn thật tuyệt vời

Dang đi thì bất chợt Mai mai nhìn thấy một gia đình hạnh phúc trước mặt. hai vợ chồng trẻ đang bế một em bé thật kháu khỉnh.Họ hạnh phúc…………..thực sự hạnh phúc. Mai mai thấy họ như thế thì chợt chạnh lòng,cô òa khóc nức nở,ôm chầm lấy Lạc Dương. Cả người cô run lên khiến Lạc dương xót xa vô cùng. Mai Mai nhạy cảm quá nên càng dễ bị tổn thương.Lạc Dương vuốt tóc cô nói nhỏ

-Thôi nào,vợ ơi,đừng khóc nữa…………

Mai mai vẫn không chịu nín,nước mắt cô rơi ướt cả mảng áo ngực của Lạc Dương.Nóng hổi.Thiêu đốt cả lòng anh.Nước mắt thấm qua từng thớ thịt,thấm vị mặn vào cả trái tim anh.Lạc Dương bối rối.Anh không biết mình phải làm gì Mai mai mới vui lên đây.Anh sợ hãi mỗi khi cô khóc bởi đó cũng là lúc trái tim anh yếu đuối nhất,rối bời nhất

-Anh phải làm gì đây ?.....................

Ngày qua ngày,nắng vẫn lên,đường phố vẫn đông đúc,dòng đời vẫn chảy xiết ………nhưng có một điều thay đổi trong tâm trí Mai mai

Tại góc vườn,trên chiếc xích đu đáng yêu có hai người đang ngồi bên nhau……..

-Anh này –mai mai chợt lên tiếng trước khiến Lạc dương hoi ngạc nhiên. Lâu rồi mới thấy cô chủ động nói chuyện như thế này

-Ừ,có gì em nói đi

Lạc Dương đang chưa hết bất ngờ này thì Mai mai lại làm anh bất ngờ bởi hành động khác. Mai mai đột nhiên hôn lên má anh cười gian manh

-Bao giờ anh rước em về đây ? lâu quá ! Chờ mỏi mòn

Lạc dương gần như đờ người đi,anh cứ ngỡ tưởng là mơ. Anh chớp mắt lia lịa nhìn cô.Mai mai bật cười khanh khách khi thấy cái vẻ mặt ngờ nghệch như thằng ngố của anh.Cô nhắc lại lần nữa,nhấn mạnh hơn

-Em hỏi anh,tóm lại là anh có định cưới em không ?

Lạc Dương nuốt khan,anh nhìn Mai Mai chăm chú rồi đặt tay lên trán cô vẻ dò xét

-Anh này,em không bị ấm đầu đâu –giọng Mai mai chợt lại trùng xuống – nếu em cứ buồn mãi thì cũng chẳng giải quyết được gì,chi bằng cưới sớm,để em còn làm vợ ngoan của anh chứ ? –cô cười. Lạc Dương cũng cười,anh ôm chầm lấy cô trong niềm hạnh phúc khôn xiết

-Ừ,thế này mới là em chứ ? Đừng bao giờ buồn như thế nữa nhé ? anh lo lắm đấy

-Dạ -mai mai đáp khẽ rồi cô bất ngờ vòng tay qua cổ anh cười cười –Lạc Dương,em từng nằm mơ hôn anh 5 phút liền

-Thế cơ à ?

-Vâng,nhưng mà bây giờ em muốn………..gấp đôi. 10 phút nhé ? –Mai Mai cười toe làm lạc Dương suýt nữa ngất xỉu

-Hả ? 10 phút ? bộ em tính giết chồng em sao ? –mặt anh méo xẹo trông thật tội

-Hi hi,kệ,em ứ biết,có chết thì hai đứa mình cùng chết,lo gi ?

Dưới tán cây tường vy,có một cặp tình nhân đang đắm chìm trong niềm hạnh phúc vô bờ. Cuối cùng sau bao khó khăn giông tố,họ đã hạnh phúc bên nhau. Yêu rồi lại không yêu. Một vòng xoáy quanh quẩn. Nó đã kết thúc,một cái kết đẹp như thiên đường. Đóa hoa tường vy kia đẹp như thiên đường và tình yêu này cũng đẹp tựa như thiên đường. Có người hỏi vậy thiên đường là gì ? Tôi sẽ trả lời cho các bạn biết. Thiên đường là nơi mà ta cảm thấy hạnh phúc nhất bình yên nhất,nơi mà chỉ còn là tình yêu,nơi trái tim ta thổn thức,nơi tinh khôi,không chút bụi trần toan tính nhỏ nhen……………..

…………

-Này ,anh thả em xuống,tính làm gì vậy ? –Mai mai kêu ầm lên khi Lạc Dương bất ngờ bồng cô trên tay. Sau nụ hôn dài cả mấy thế kỉ vừa nãy anh vẫn còn sung lắm.Nhìn cái khuôn mặt hớn hở như bắt được vàng của anh mà Mai mai phát hoảng

-Im nào,vợ ngoan,em phải đền bù cho anh

-Bù gì ? –cô ngơ ngẩn hỏi lại

-Ha ha,sinh cho anh 11 baby nha vợ ? –anh cười gian xảo

-Trời ơi,anh bị điên sao? 11 baby? Anh định giết vợ anh đấy à? 1 đứa thôi

-Hơ,em không biết hả? Junsu của DBSK cũng muốn vợ sinh cho 11 baby để thành lập một đội bóng kia kìa.Anh bắt đầu bấn loạn DBSK rồi đấy –anh lại cười gian manh làm cô đỏ mặt,vừa ngượng vừa giận

-Này,đây là nhà em đấy

-Nhà em thì đã làm sao?

Mai mai ngượng chín mặt khi thấy bố mẹ mình đang cười khúc khích,cô úp mặt vào ngực anh. Bố mẹ cô cười ầm ĩ khi thấy cô con gái vẫn còn trẻ con thế. Ông bà trêu chọc

-lạc Dương,cố lên con,cho bố mẹ bế một thằng cu đấy nhé?

-Dạ,chắc chắn rồi –anh cười toe …………..

……………..

1 năm sau,tại bệnh viện……………

-Anh à,chúc mừng anh nhé! Làm bố rồi cơ đấy! –Tử Long gọi điện về từ Mĩ chúc mừng cho Lạc Dương. Mai Mai sắp hạ sinh baby rồi! ^^

-Ừ,anh mừng đến phát khóc rồi đây. Thằng nhỏ này hiếu thảo ghê,mới 9 tháng tròn đã muốn gặp bố mẹ nó rồi. Ha ha. À mà bao giờ thì cưới Elina đấy? khi nào cưới thì báo anh một câu,mà thôi,về Việt Nam cưới đi

-Chắc nửa năm nữa. Lúc đấy chắc chắn em sẽ về Việt Nam…………

Oe oe……… tiếng khóc của trẻ con làm Lạc Dương giật mình. Anh luống cuống chân tay như một đứa trẻ làm bố mẹ anh và bố mẹ Mai mai cười ầm ĩ. Bác sĩ ra ngoài cười tươi

-Chúc mừng nhé! Một cậu bé rất đáng yêu

Lạc Dương run run hạnh phúc chạy vội vào phòng. Mai Mai mệt quá,cô ấy ngủ mất rồi. Còn baby của anh đang được đặt bên cạnh Mai mai. Anh ngồi xuống vuốt tóc cô,mồ hôi vẫn còn lấm tấm trên trán. Mai mai thực sự đã phải vượt qua rất nhiều khó khăn mới có ngày hôm nay

-Vợ anh giỏi ghê ! vất vả cho em quá rồi !

Bố mẹ anh và Mai mai đang bế đứa bé,nhìn ông bà hạnh phúc lắm,cứ cười suốt thôi

-Chà chà,cháu bà đáng yêu quá. Ha ha,ông này nó đang cười với mình đấy –bà Kim nhìn đứa bé mỉm cười vui vẻ. Cục cưng của bà đúng là đáng yêu hết cỡ…………..

Vài tiếng sau Mai mai tỉnh dậy. Lạc Dương đang bế thằng bé,thấy cô tỉnh thì mừng rỡ chạy đến cười toe toét

-Vợ ơi,con mình đáng yêu không này ?

Thấy cái vẻ mặt hớn hở của anh cô bật cười thành tiếng. Lạc Dương có con rồi lại trở nên con nít hơn cả ngày trước. Anh thì hạnh phúc vô bờ,anh biết có con rồi sẽ thật mệt mỏi. Đi làm,chăm vợ,chăm bố mẹ rồi còn chơi với con nữa. Nhưng mà anh vui. Trước giờ anh luôn nghĩ làm bố thật phiền phức nhưng bây giờ thì khác rồi. Làm bố thật tuyệt !

-Bé con,đúng là con bố có khác,đẹp trai y hệt. Ha ha –lạc Dương cười sung sướng

-Ơ,ai bảo nó là con anh chứ ? – Mai mai sửng cồ lên cãi lại –Nó đẹp là giống em ! Mà thằng bé là do em sinh,nó là con em đâu phải con của anh. Trả em đây

-Hơ,thế nếu mà không có anh thì làm sao có con ? Con là của anh chứ ? –Lạc Dương cũng cố chấp không kém làm Mai mai cụt hứng, cô giận dỗi

-Ừ,thì là con anh đấy. Hứ….

Lạc Dương cười ha hả,trêu chọc cô. Dù sao anh vẫn nắm thế thượng phong mà. ^^. Nhưng mà………thật tệ………..là

-A,chết rồi,sao ướt áo thế này ? –Lạc dương giật mình khi thấy ươn ướt mảng áo trước bụng. Nhìn xuống con anh mới biết thì ra là…………….. =.=. Anh cứ hoáng cả lên,đem đứa bé trả vội

-Này,em bảo là con em phải không ? Trả em đấy,anh không biết đâu

Nói rồi anh phóng vội ra ngoài,cao chạy xa bay đi thay áo để lại Mai mai khổ sở bế đứa bé. Cô nhăn nhó than vãn

-Trời ơi,biết làm sao bây giờ,tã đâu nhỉ ? mà dùng tã thế nào nhỉ ? chết rồi

Cô loay hoay không biết xoay sở thế nào khi bé con cứ khóc mãi. Nhìn nó khóc mà cô cũng muốn khóc quá. Mai mai thì siêu vụng về rồi.

-Thế nào thế con ? Sao cháu nó khóc thế kia ? –Bà Trúc chạy vội vàng vào khi nghe thấy tiếng khóc trẻ con,bà đặt nhanh cái bát cháo đang cầm trên tay xuống,bế lấy đứa bé thay tã cho nó. Mai mai nước mắt ngắn nước mắt dài trông thật tội

-Mẹ………..con không biết……..

-Ừ,thôi,mẹ biết rồi, con còn mệt mà,nghỉ đi,mẹ trông cháu cho

-Ơ,mẹ ! –lạc Dương vừa đi thay áo xong,anh vào phòng thì ngạc nhiên thấy mẹ mình đang ở trong đó.

-Này,anh đi đâu mà để vợ anh một mình trông con thế hả ? Cháu tôi mà thế nào thì anh cứ liệu hồn

Lạc Dương mếu máo như sắp khóc. Mẹ đẻ của anh không bảo vệ anh thì thôi lại còn đổ tội bừa bãi nữa. Anh cũng đâu có cố ý. Lạc Dương đành ngậm ngùi nghe mẹ ca vọng cổ,nào là chăm con thế nào,rồi là chăm vợ thế nào. Anh thấy sao mà khổ quá chừng

-Thôi,mẹ cứ ra ngoài đi. Con sẽ chăm vợ con –anh tuyên bố hùng hồn làm bà Trúc phì cười. Bà trao đứa bé cho Mai Mai bế rồi lừ mắt nhìn Lạc dương vẻ hăm dọa. Mấy ông bà già là quý cháu lắm. Cháu là bảo bối còn con cái là osin !

-Mai Mai,em đói chưa ? Anh cho em ăn cháo nhé ?

Mai Mai gật đầu.Cô cười toe toét. Lạc Dương thật là tuyệt nhất mà

-Vợ,em có nhớ không ? ngày trước có lần em bảo cưới em về thì anh phải đút cơm cho em còn gì ? ha ha,giờ anh làm đúng luôn đấy nha. Mà này,con tròn 1 tháng là anh sẽ cho nó ngủ riêng đó. Phải tự lập sớm mới được –Lạc dương cười gian –Anh không cho phép ai tranh giành vợ với anh,kể cả con cũng không !

Mai Mai cười khúc khích. Đúng là cái đồ háo sắc mà. Anh muốn gì cô biết thừa.

-Chà chà, lạc Dương, con trưởng thành thật rồi ,chăm vợ chăm con kinh chưa kìa–cả nhà kéo nhau lũ lượt vào trong. Ông Hoàn,ông Nhật Long vỗ tay trêu chọc. Còn bà Trúc với bà Kim thì cười nghiêng ngả. Con cái của họ sao mà đứa nào cũng đáng yêu hết biết

-Thôi,đưa đây mẹ làm cho, ra mà ôm vợ con kia kìa. Ha ha –bà Trúc mỉm cười. Lạc dương mừng rỡ thoát khỏi cảnh…………tù đày. Anh bỏ ngay cái bát cháo xuống, ôm chầm lấy Mai mai,cười nhăn răng. Mai Mai thì khỏi phải nói,hạnh phúc quá là hạnh phúc. Mẹ chồng cô yêu cô vô cùng. Cô nhìn bà trìu mến

-Mẹ……Con yêu mẹ………con yêu cả nhà…….. –mắt cô đã rơm rớm lệ

-Ừ,con ăn đi,mà này,hai đứa biết không ? Hai bà mẹ yêu quí của các con đang hí hoáy viết truyện tình của các con với hi vọng được in sách đấy –ông Nhật Long cười toe

-Truyện ? –Lạc dương và Mai mai đồng thanh hỏi lại

-Ừ, truyện LỜI NÓI DỐI NGỌT NGÀO đấy

Lúc này Mai mai và Lạc dương mới nhìn nhau « à » lên một tiếng rồi ôm bụng cười. Trước khi sinh em bé Mai mai và Lạc Dương đã kể cho bố mẹ nghe hết những gì xảy ra giữa hai người. Nào là chuyện nói dối Lạc Dương đi ngoại tình,rồi lần Mai Mai nói dối Lạc dương về việc của Tử Long…… và cả lời nói dối của Mai mai khi cô ở bênh viện nữa. Lạc Dương là người thông minh. Anh nhận thấy sự khác thường. Mai mai chỉ quên duy nhất 1 người đó là Tử Long. Anh đã gặng hỏi nhiều lần và cuối cùng thì Mai mai cũng phải nói. Và tất cả mọi người đều hiểu cho cô

Bố mẹ của cô và anh đã rất ngỡ ngàng khi nghe con cái họ kể về những trắc trở trong tình yêu. HỌ thực sự khâm phục tình yêu ấy. Và bà Trúc,bà Kim đã quyết đinh viết tặng hai đứa con yêu dấu của mình câu truyện LỜI NÓI DỐI NGỌT NGÀO –một câu chuyện tình đầy lãng mạn……..

- Hì,cả nhà ơi,con yêu mọi người quá cơ ! yêu bố này,yêu mẹ này,yêu baby của con nữa này.

-Hơ,thế em không yêu chồng em à ? –lạc Dương tiu nghỉu khi không thấy cô nói gì về mình

-Em ứ thèm yêu anh đấy !

-À,em được lắm. Xem ra anh hiền quá nên bị em bắt nạt mất rồi

-Thôi đi hai đứa,có con rồi mà vẫn trẻ con thế này à ? Vậy thì làm sao nuôi nổi con đây ?

-Thì bọn con nhờ mẹ -Lạc Dương và Mai mai đáp nhanh nhảu khiến cả nhà suýt ngất

-Các anh các chị định để mấy ông bà già này nuôi sao ?

-Hì hì,bọn con đùa mẹ thôi, bọn con làm được mà. Chăm con thì có gì khó đâu. He he

Và tất cả cười ầm lên trong niềm vui khôn tả…………..

Và các bạn có biết không ? như lời đã hứa với Lạc dương, mai mai đi học nấu ăn. Và thật kì lạ,cô đã đoạt giải đầu bếp vàng của nước ! Mai mai trở thành bếp trưởng trong chính nhà hàng của mình. Một nhà hàng dành cho tình nhân !

Vậy đó,cuộc đời thật lắm điều kì lạ đúng không ? và đây cũng là một cái kết thật đẹp dành cho những con người kì lạ ấy………………..

Vậy là câu chuyện tình yêu của Lạc Dương và Mai mai đã kết thúc. Bà mẹ vẫn tiếp tục viết truyện LỜI NÓI DỐI NGỌT NGÀO. Còn Lạc Dương và Mai mai sẽ cùng baby của mình viết tiếp nên một câu chuyện khác. Câu chuyện về một gia đình hạnh phúc,ngập tràn niềm vui với tiếng cười trẻ thơ


Sau mỗi đường hầm luôn là ánh sáng………..

Sau bao nhiêu giông tố bão bùng………..

Em đã tìm thấy anh………….

Em đã tự dối lòng và nói dối anh rằng em không yêu anh rằng anh chẳng là gì với em cả……..

Nhưng bây giờ em đã hiểu ra một chân lí,một lẽ sống của cuộc đời em …………

Rằng………….

Em yêu anh………’

Hãy cứ tin rằng trên thế gian này tồn tại hạnh phúc ấy,hãy phấn đấu sống thật tốt,hãy luôn mỉm cười,luôn giữ vững niềm tin vào tương lai. Đừng bao giờ tự hỏi rằng đến khi nào ta hạnh phúc mà hãy tự xây dựng và tìm kiếm nó. Hạnh phúc nằm trong tay ta. Hiểu được nó và biết nắm giữ bạn sẽ trở thành người giàu có nhất trên thế giới này. Không giàu về của cải nhưng giàu về tinh thần !

Hi vọng câu chuyện sẽ là một món quà tuyệt vời với mọi người. Và sau khi đọc xong câu chuyện này các bạn cũng có được một món quà tuyệt vời khác từ cuộc sống

Chúc các bạn luôn thành công và hạnh phúc !



End
Mời bạn thảo luận, vui lòng nhập Tiếng Việt có dấu
loadingĐang xử lý