Báo lỗi

Lolita

Q.1 - Chương 12 (Cập nhật lúc: 17:42 12/12/2017)
Chọn màu nền
Chương 12

Đây hóa ra là ngày cuối trong khoảng hai mươi ngày được ghi lại. Qua những ghi chép này, người ta sẽ thấy rằng mặc dù ma quỉ giàu sáng kiến, mưu mẹo của nó ngày nào cũng như ngày nào. Thoạt đầu nó cám dỗ tôi - rồi nó làm tôi thất vọng, bỏ mặc tôi trong một nỗi đau thấm thía tận đáy bản thể. Tôi biết đích xác mình muốn làm gì và làm như thế nào, mà không xâm phạm đến sự trong trắng của một bé gái; của đáng tội, tôi đã có
đôi chút
trải nghiệm trong cuộc đời một kẻ mắc tật thích làm tình với trẻ con; tôi đã chiếm đoạt bằng mắt nhiều tiểu nữ thần lấm tấm tàn nhang trong các công viên; đã thận trọng len lách cái thân hình thú vật của mình vào góc đông nhất, nóng nhất trên xe buýt nội thành đầy những nữ sinh bám vào những vòng treo bằng da. Nhưng đã gần ba tuần lễ, tôi luôn bị ngăn trở trong mọi âm mưu thảm hại của mình. Kẻ phá đám thường là mụ Haze (như độc giả sẽ nhận thấy, mụ sợ Lo thích tôi hơn là sợ tôi khoái Lo). Niềm đam mê tôi mang nặng đối với tiểu nữ thần này - tiểu nữ thần đầu tiên trong đời mà những móng vuốt vụng về, đau đớn và rụt rè của tôi, rốt cuộc, có thể với tới hẳn đã một lần nữa đưa tôi đến trại an dưỡng, chắc chắn thế, nếu như quỉ dữ không nhận ra rằng muốn sử dụng tôi như một món đồ chơi thêm một thời gian nữa thì hắn cần nhẹ tay hơn một chút đối với tôi.

Độc giả cũng đã nhận thấy Ảo ảnh kì lạ của con Hồ. Lí ra Aubrey McFate [1] (tôi ưng đặt cho ác quỉ của mình cái biệt danh đó) nên ưu đãi tôi một chút trên cái bãi biển đã hứa hẹn, trong khu rừng ước định, mới phải. Trên thực tế, lời hứa của bà Haze là xảo quyệt; bà ta đã không cho tôi biết là Mary Rose Hamilton (một tiểu giai nhân hắc ám theo cách riêng của cô ta) cũng cùng đi và hai tiểu nữ thần đó sẽ tách riêng ra thì thầm to nhỏ, chơi đùa và đú đởn riêng với nhau, trong khi bà Haze và người thuê nhà điển trai của bà điềm đạm trò chuyện, gần như lõa lồ, cách xa mọi con mắt tò mò dòm ngó. Tiện đây xin nói luôn, ai ngăn được những cặp mắt dòm ngó và miệng lưỡi thiên hạ xì xầm. Cuộc đời đến là kì quái! Chúng ta cầu mệnh rồi khi mệnh đến thì lại vội vã lánh xa. Trước khi tôi chính thức tới đây, bà Haze đã dự định đưa Miss Phalen, một bà gái già, con bà nấu bếp cho gia đình Haze hồi xưa, đến đây ở với Lolita và tôi, trong khi bà Haze, thực tâm vốn thích có tí nghề ngỗng, kiếm một công việc thích hợp nào đó ở

một thành phố gần nhất. Bà Haze đã hình dung tình thế rất rõ ràng như sau: Herr Humbert lưng còng với đôi mục kỉnh từ Trung Âu đến cùng với những hòm xiểng để ngồi gom bụi trong một góc nhà, đằng sau một chồng sách cũ; đứa con gái xấu xí không được yêu chiều đặt dưới sự giám sát chặt chẽ của Miss Phalen
[2], bà này đã từng có lần che chở Lolita của tôi dưới đôi cánh kền kền của bà (Lo nhớ lại mùa hè năm 1944 ấy với một cái rùng mình phẫn nộ); còn bản thân bà Haze thì sẽ vào làm nhân viên tiếp tân khách sạn ở một thành phố lớn sang trọng. Nhưng một sự việc không mấy phức tạp đã phá ngang kế hoạch ấy. Miss Phalen ngã vỡ hông ở Savannah, bang Georgia, đúng vào ngày tôi tới Ramsdale.

[1] Cái tên này đã xuất hiện trước đây mấy trang, ở quãng giữa danh sách các bạn cùng lớp với Lolita và hẳn độc giả không đặc biệt chú ý đến. McFate không phải là học sinh chính thức mà chỉ dự thính từng buổi, không thường xuyên. Nabokov luôn tạo dịp cho độc giả liên tưởng và thám hiểm những hàm ẩn của các liên tưởng ấy. Họ của nhân vật này, McFate, chứa đựng “số phận”, “đinh mệnh” (fate), còn tên, Aubrey, gợi đến nghệ sĩ trường phái Art Nouveau “suy đồi” Aubrey Beardsley (1872-1898) sẽ xuất hiệnở chương 23, Phần Hai.

[2] “Phalen” xuất xứ từ tiếng Pháp “phalène” nghĩa là bướm sâu đo.

Chương 13

Hôm Chủ nhật sau cái ngày thứ Bảy đã mô tả ở trên, quả là rực rỡ như đài khí tượng đã dự báo. Khi đem khay đựng đồ điểm tâm ra đặt trở lại trên chiếc ghế bên ngoài phòng ngủ để bà chủ nhà khả ái của tôi tiện thu dọn, tôi lượm được tình hình sau đây bằng cách rón rén đi qua thềm đầu cầu thang tới bên lan can dỏng tai nghe trộm, chân xỏ trong đôi dép lê mòn - vật cũ duy nhất trong tư trang của tôi.

Lại có một cuộc cãi cọ. Bà Hamilton đã gọi dây nói cho biết con gái bà bị “sốt cao”. Bà Haze báo cho con gái
mình
là cuộc pích-ních phải hoãn lại. Haze-Bé-Nóng-Như-Lửa bèn tuyên bố với Haze-Lớn-Lạnh-Như-Băng rằng nếu vậy, em sẽ không đi lễ nhà thờ với bà nữa. Bà mẹ nói “Được lắm” rồi bỏ đi.

Tôi đã ra thềm đầu cầu thang ngay sau khi cạo mặt, dái tai còn dính xà phòng, vẫn còn mặc bộ đồ ngủ màu trắng với họa tiết hoa dại xành (chứ không phải hoa tử đinh hương) đằng lưng; giờ, tôi lau sạch xà phòng, xịt nước hoa lên tóc, vào nách, mặc chiếc áo lụa tím vào người, rồi vừa âm ư hát trong miệng một cách bồn chồn, vừa đi xuống cầu thang tìm Lo.

Tôi muốn các vị độc giả uyên bác của tôi tham gia màn kịch mà tôi sắp dựng lại; tôi muốn các vị xem xét kĩ từng chi tiết và, bằng vào nhận định của chính mình để thấy rõ sự kiện ngọt như rượu nho này là xiết bao cẩn trọng và trong trắng nếu nhìn nhận một cách “thiện cảm vô tư”, theo chữ luật sư của tôi dùng trong một cuộc trò chuyện riêng tư giữa hai chúng tôi. Vậy thì ta hãy bắt đầu. Công việc trước mắt tôi không hề dễ dàng.

Nhân vật chính: Humbert-Âm-Ư-Hát. Thời gian: một sáng Chủ nhật tháng Sáu. Địa điểm: phòng khách đầy ánh nắng. Đạo cụ: trường kỉ cũ bọc vải kẻ sọc hồng, họa báo, máy hát, những đồ trang trí xinh xẻo từ Mexico (ông Harold E. Haze quá cố - cầu Chúa ban phước: cho con người đôn hậu ấy - đã hoài thai người yêu dấu của tôi vào giờ ngủ trưa ở một căn phòng quét vôi màu xanh lơ trong chuyến đi tuần trăng mật tới Vera Cruz và những vật lưu niệm về chuyến đi ấy, trong đó có Dolores, rải rác khắp chỗ trong ngôi nhà). Hôm ấy, em mặc một chiếc áo đầm bằng vải in hoa xinh xắn mà tôi đã thấy em diện một lần, phần váy xòe rộng, thân trên bó căng, ngắn tay, phơn phớt hồng, kẻ ô màu hồng sẫm hơn, và để hoàn chỉnh tông màu, em đã tô môi son và khum hai bàn tay bưng một quả táo đỏ thắm màu vườn địa đàng, tầm thường mà đẹp. Tuy nhiên, em không đi giày để đến nhà thờ. Và cái xắc trắng để diện ngày Chủ nhật nằm chỏng chơ cạnh chiếc máy hát.

Tim tôi đập như trống làng khi em ngồi xuống chiếc sofa ngay bên cạnh, chiếc váy mát rượi phồng lên rồi lại xẹp xuống, mà chơi với trái táo bóng mượt. Em tung nó lên trong không trung lốm đốm nắng rồi bắt gọn trong lòng tay - tiếng
bụp
phát ra nghe nhẵn mịn.

Humbert Humbert chặn bắt quả táo đang rơi nửa chừng.

“Giả đây,” em nài nỉ, xòe hai bàn tay ửng những vân đỏ. Tôi chìa Trái Ngọt. Em chộp lấy, cắn ngập răng, và tim tôi như tuyết dưới làn da mỏng đỏ thắm, và với sự lanh lẹ như khỉ vốn là đặc trưng của tiểu nữ thần người Mĩ này, em giật phắt lấy số họa báo tôi vừa mở ra bằng một bàn tay trừu tượng
[1] (tiếc là không ai quay phim ghi lại được cái môtip kì lạ những kết nối lồng nhau của những động tác đồng thời hoặc chồng chéo lên nhau của chúng tôi). Rất nhanh, hầu như không bị vướng víu bởi quả táo cắn nham nhở em vẫn cầm trên tay, Lo giở phần phật các trang báo, tìm một cái gì đó mà em muốn chỉ cho Humbert xem. Cuối cùng, em đã tìm thấy. Tôi giả vờ quan tâm, ghé sát đầu đến độ tóc em chạm vào thái dương tôi và cánh tay em cọ vào má tôi khi em đưa cổ tay lên chùi môi. Tôi nhìn tấm hình như qua một màn sương bóng loáng nên phải mất một lúc mới kịp phản ứng, trong khi hai đầu gối trần của em sốt ruột hết cọ lại va đập vào nhau. Hình ảnh lờ mờ hiện ra: một họa sĩ siêu thực nằm thư giãn trên một bãi biển và bên cạnh, cũng trong tư thế nằm, một phiên bản thạch cao của nữ thần Venus di Milo, nửa mình vùi trong cát. Lời ghi chú: Bức Ảnh của Tuần. Tôi xé phăng tấm hình tục tĩu. Ngay sau đó, giả vờ giành lại nó, em soài người đè lên tôi. Tôi nắm lấy cổ tay mảnh dẻ của em. Tờ họa báo rơi xuống sàn như một con chim hoảng sợ. Em vùng ra, lùi lại và nằm ngửa ra trên góc bên phải của trường kỉ. Rồi, điềm nhiên như không, cô bé trơ trẽn duỗi dài cả hai chân trên đầu gối tôi.

[1] Nguyên bản dùng từ “abstract” (trừu tượng) thay vì lẽ ra phải là “distract” (lơ đãng); hẳn đây là một “viết nhịu” cố tình của tác giả.

Đến lúc này, tôi ở một trạng thái kích thích gần như điên; nhưng tôi cũng có cái xảo quyệt của người điên. Ngồi đó, trên sofa, sau một loạt động tác vụng trộm, tôi đã khiến được nỗi khát thèm ẩn giấu của mình thích nghi với đôi chân hồn nhiên của em. Thật không dễ gì đánh lạc hướng sự chú ý của cô bé trong khi tôi kín đáo tiến hành những điều chỉnh cần thiết cho thủ đoạn thành công. Nói liến thoắng, hụt hơi rồi lấy lại hơi, giả vờ như bị một cơn đau răng đột ngột làm ngắt quãng câu chuyện - và trong khi không ngừng dõi con-mắt-nội-tâm-thằng-khùng về phía mục tiêu vàng xa vời của mình, tôi thận trọng gia tăng nhịp cọ xát thần kì khả dĩ triệt tiêu, nếu không phải thực sự thì cũng là theo nghĩa ảo tưởng, cái kết cấu không thể cất bỏ về mặt vật thể nhưng lại rất dễ vỡ vụn về mặt tâm lí của đường biên vật chất (bộ đồ ngủ và chiếc áo đầm) giữa trọng lượng đôi bắp chân rám nắng vắt ngang đầu gối tôi và khối u tàng ẩn của niềm đam mê khôn nói nên lời đang hành hạ tôi. Trong khi huyên thuyên, tự nhiên vớ trúng một cái gì đó phản xạ như máy ngon ơ, tôi liền đọc thuộc lòng, với giọng hơi “phô” một chút, ca từ của một bài hát ngu xuẩn hồi đó đang thịnh hành - Ôi Carmen của anh, Carmen bé bỏng của anh, ì-í-i, những đêm ấy-mấy-í-i là đêm, nào sao trời, nào xe hơi, nào quán bar, nào barmen; tôi cứ lặp đi lặp lại cái điệu í ới tự động ấy và kìm giữ em trong sự mê hoặc của nó (đặc biệt mê hoặc vì giọng hát “phô”) và suốt thời gian ấy, tôi chết khiếp vì sự một hành động nào đó của Chúa có thể ngăn chặn tôi, lấy đi mất cái kho báu mà toàn bộ con người tôi dường như tập trung vào cảm giác về nó và nỗi lo ấy buộc tôi ngay từ phút đầu phải khẩn trương hơn nhịp độ phù hợp với cách hưởng lạc có tính toán từng cung bậc. Những vì sao lấp lánh, và những chiếc xe hơi hào nhoáng; và những quầy bar, và những gã phục vụ quầy bar, lập tức em bắt vào khúc hát; giọng em len vào, chỉnh lại điệu thức tôi đã hát sai. Em có khiếu âm nhạc và giọng em ngòn ngọt. Đôi chân em, vắt ngang qua cặp đùi sống động của tôi, hơi ngọ nguậy; tôi vuốt ve chúng; đó Lolita thiếu nữ thanh tân, uể oải gần như nằm soài bên mé phải trường kỉ, vừa nghiến ngấu trái cấm ngàn xưa vừa hát qua chất nước ngọt của nó, để tuột mất chiếc dép lê, cọ gót cái chân tuột dép nhưng vẫn xỏ trong chiếc tất ngắn nhớp nháp vào mớ báo cũ chất đống bên trái tôi trên sofa - và mỗi động tác của em, mỗi cựa quậy và uốn éo, đều giúp tôi che đậy và hoàn thiện hệ thống bí mật giao lưu bằng xúc giác giữa dã thú và giai nhân - giữa con thú bị bịt mõm kìm nén đến độ muốn nổ tung của tôi và cái đẹp nõn nà của thân thể em trong chiếc áo đầm ngây thơ bằng vải bông.

Dưới đầu ngón tay sờ soạng, tôi cảm thấy lờm xờm rất nhẹ những sợi lông nhỏ xíu dọc theo bắp chân em. Tôi buông mình trong làn hơi nóng ngai ngái nhưng lành mạnh bao quanh bé Haze như một làn sương mỏng mùa hè
[2]. Xin cho em nán lại, xin cho em nán lại... Trong khi vươn người để vứt cái hột của trái táo đã gặm hết vào vỉ lò sưởi, trọng lượng thanh tân của em, đôi chân trơ trẽn ngây thơ và cái mông tròn của em chuyển dịch trên cặp đùi căng thẳng, đau đớn, lén lút vật vã của tôi; và đột nhiên, một thay đổi huyền bí xảy đến với các giác quan của tôi. Tôi nhập vào một không gian hiện hữu trong đó chẳng còn gì quan trọng ngoại trừ sự truyền niềm vui đang ngấu trong cơ thể tôi. Điều thoạt đầu chỉ là một giãn nở khoan khoái của những rễ sâu kín nhất trong tôi đã trở thành một cảm giác ran ran ngời ngời
giờ đây
đạt tới trạng thái tuyệt đối an toàn, tin tưởng và tin cậy không thể tìm thấy ở đâu khác trong đời sống hữu thức. Một khi niềm hoan lạc cháy bỏng và sâu sắc ấy đã được xác lập và đang vững tiến tới cơn co giật tối hậu, tôi cảm thấy có thể hãm chậm lại để kéo dài sự hưng phấn. Lolita đã được duy ngã hóa
[3] một cách an toàn. Ánh mặt trời hàm ẩn chộn rộn trong thân những cây dương có sẵn đó; chỉ có một mình chúng tôi, tuyệt diệu thay, thần tiên thay; tôi nhìn em, hồng hồng - lấm tấm ánh vàng, bên kia tấm mạng niềm hoan hỉ kìm nén của tôi, em không hề biết thế, mà cũng chả quan tâm, và nắng rót trên môi em, và dường như đôi môi ấy vẫn đang nhả lời của ca khúc Carmen-barmen, song nó không còn tới được vùng ý thức tôi nữa. Tất cả giờ đã sẵn sàng. Những dây thần kinh của khoái lạc đã phơi trần. Những huyết cầu Krauze [4] bắt đầu vào giai đoạn cuồng khấu. Một sức ép nhỏ nhất cũng đủ làm rung động cả thiên đường. Tôi đã thôi không còn là Humbert-Chó-Săn, cái con khuyển thoái hóa mắt buồn thiu cứ níu chặt lấy chiếc ủng sắp đá văng nó đi. Tôi chẳng ngán những khốn đốn vì lố bịch, cũng chẳng sợ có thể bị trừng phạt. Trong cái khuê phòng tự tạo của mình, tôi là một gã Thổ Nhĩ Kì cường tráng ngời ngời, ý thức trọn vẹn về quyền tự do của mình, cố tình hoãn chậm cái khoảnh khắc thực sự tận hưởng người nữ nô lệ trẻ nhất và mảnh mai nhất của hắn. Treo lơ lửng trên bờ vực của khoái lạc (một ngón thăng bằng sinh lí tuyệt xảo có thể so với một số kĩ năng trong nghệ thuật), tôi tiếp tục nhắc lại hú họa theo em những từ rời rạc trong lời bài hát - barmen, kinh hoàng, cưng của anh, Carmen của anh, amen, a-amen, a-a-amen - như người mê ngủ vừa nói vừa cười trong mơ, trong khi bàn tay hoan hỉ của tôi trườn dọc theo bắp chân lấp loáng nắng của em lên đến tận cùng mức hồ như phải phép. Hôm trước, em đã va vào cái tủ lớn trong sảnh và - “Này, nhìn xem!” tôi xuýt xoa - “nhìn xem em đã làm gì, em đã gây ra cái gì cho chính mình, ôi, nhìn này”; bởi vì quả thật, tôi xin thề, có một vết bầm tim tím vàng vàng trên bắp-đùi-tiểu-nữ-thần yêu kiều của em mà bàn tay to xù lông lá của tôi xoa nắn và từ từ bao quanh hoàn toàn - và vì đồ lót của em chỉ sơ sơ gọi là, nên xem ra chẳng có gì ngăn ngón cái lực lưỡng của tôi dấn tới cái hõm nóng hổi nơi háng em - như thể ta cù mơn một đứa bé cười rinh rích - chỉ thế thôi - và: “Ồ, không sao đâu,” em kêu lên, giọng đột nhiên the thé, và em ngọ nguậy và oằn oại, và ngật đầu ra phía sau, răng cắn hờ trên môi dưới bóng loáng trong khi xoay nửa người đi, và thưa quí ông trong đoàn bồi thẩm, cái miệng rên rỉ của tôi gần như chạm tới cái cổ trần của em, trong khi tôi chịn miết vào bên mông trái em cho tới khi thót lên nhịp run giật cuối cùng của cơn đê mê dài nhất mà con người hay quái vật từng biết tới.

[2] Lại một ngón chơi chữ của Nabokov: “Haze” nghĩa là sương mù mỏng.

[3] “Solipsize” là động từ do H. H. tự tạo từ danh từ “solipsism” (thuyết duy ngã - xem thêm ở chương 3, Phần Một), ý nói Lolita đã bị chinh phục, đã thuộc về H. H. Hãy xem đoạn mô tả trạng thái “duy ngã hóa” của Lolita dưới đây vài trang: “Cái mà tôi đã điên cuồng chiếm hữu... không có sự sống riêng nào.”

[4] Những hạt giác quan nhỏ trong màng nhầy của cơ quan sinh dục, được đặt tên theo nhà giải phẫu học người Đức Karl Friedrich Theodor Krause (1797-1868). Tác giả, do một sơ ý nhỏ, viết lỗi chỉnh tả (“z” thay vì “s”).

Ngay lập tức sau đó (như thể chúng tôi đang vật nhau và giờ tôi đã buông lỏng tay), em lăn khỏi sofa và chồm đứng dậy - nói chính xác là đứng lò cò trên một chân - để trả lời điện thoại đang đổ chuông ầm ĩ, dễ thường đã từ một thiên thu rồi. Em đứng đó, mắt chớp chớp, má đỏ bừng bừng, tóc rối tung, tia nhìn lướt nhẹ trên người tôi như trên đồ đạc trong phòng, và trong khi nghe hoặc nói (với bà mẹ đang bảo em đến ăn trưa với bà ở nhà ông bà Chatfield - cả Lo lẫn Humbert đều chưa biết phu nhân Haze rách việc đang âm mưu điều gì), em không ngừng đập đập chiếc dép lê cầm trên tay vào cạnh bàn. Đội ơn Chúa, em không nhận thấy gì cả!

Bằng một chiếc mùi soa lụa nhiều màu (trong khi nghe điện thoại, em có dừng mắt trên chiếc khăn đó một thoáng), tôi lau mồ hôi trán và, đắm trong niềm khinh khoái thoải mái, tôi sửa lại chiếc áo choàng vương giả của mình. Em vẫn còn đang điện đàm, cò kè với bà mẹ (nàng Carmen của tôi đòi được đón bằng xe hơi) khi tôi nhót lên gác, vừa đi vừa hát mỗi lúc một to, và xối một cơn lũ nước nóng bốc hơi vào bồn tắm.

Đến đây, có lẽ tôi nên ghi lại toàn bộ lời của ca khúc thời thượng ấy - ít nhất là theo trí nhớ được huy động tới mức tối đa của tôi - tôi nghĩ mình chưa bao giờ thuộc nó thật chính xác. Đây:

Ôi, Carmen của tôi, Carmen bé bỏng của tôi

Ây-mấy-là, ấy-mấy-là, những ấy-mấy-là đêm

Nào trăng sao cùng xe cộ, nào quán bar cùng barmen

Và, em yêu, những cuộc đấu long trời lở đất của hai ta

Và giữa thành phố ấy-mấy-là tay khoác tay, ta vui bước

Và cuộc xô xát cuối cùng của đôi ta

Và khẩu súng tôi dùng để giết em, ôi Carmen của tôi

Khẩu súng tôi đang cầm trong tay

(Tôi hình dung gã rút khẩu súng tự động cỡ 7,65 mm và bắn một phát xuyên qua con ngươi ả điếm của gã.)

Chương 14

Tôi ra phố ăn trưa - đã nhiều năm, tôi chưa thấy đói đến thế. Ngôi nhà vẫn không Lo khi tôi lững thững trở về. Tôi dành cả buổi để mơ mộng, vạch kế hoạch, hả hê tiêu hóa điều vừa trải qua ban sáng.

Tôi cảm thấy tự hào về mình. Tôi đã hút lén chất mật ngọt của một khoái cảm giần giật mà không hề phương hại đến tiết trinh của một bé gái vị thành niên. Tuyệt đối không gây hại gì. Kẻ làm trò ảo thuật rót sữa, mật, rượu sâm banh sủi bọt vào chiếc túi xách mới tinh màu trắng của một cô gái; và nhìn kìa, chiếc túi vẫn nguyên vẹn. Vậy đó, tôi đã tinh vi xây dựng giấc mơ bỉ ổi, cháy bỏng, tội lỗi của mình và Lolita vẫn an toàn - và tôi cũng an toàn. Cái mà tôi đã điên cuồng chiếm đoạt không phải là em, mà là sáng tạo của riêng tôi, một Lolita khác, một Lolita tưởng tượng - có lẽ còn thật hơn cả Lolita thật; trùm lên em, bao khít quanh em; bồng bềnh giữa tôi và em, và không có chút ý chí và ý thức nào - thực tế, không có sức sống riêng nào.

Cô bé không hay biết gì hết. Tôi chẳng làm gì em cả. Và chẳng gì ngăn được tôi thực hiện lại cái tiết mục mà tác động tới em chỉ thoảng nhẹ như thể em là một tấm ảnh chụp rập rờn trên một màn chiếu và tôi là một thằng gù hèn mọn tự hành lạc trong bóng tối. Buổi chiều kéo dài lê thê trong một im lặng chín mọng, và những cây cao căng nhựa dường như cũng biết rõ chuyện; và nỗi thèm khát, thậm chí còn mãnh liệt hơn trước, lại hành hạ tôi. Xin cho nàng mau về - tôi cầu nguyện một đấng Thượng Đế đơn lẻ - và trong khi ma-măng ở trong bếp, xin hãy cho diễn lại cảnh trên trường kỉ, cúi xin Người, con tôn thờ nàng khủng khiếp.

Không: “khủng khiếp” là từ không chuẩn xác. Niềm hứng khởi mà mường tượng về những khoái thú mới làm dâng tràn trong tôi không hề khủng khiếp, mà là thống thiết. Tôi nghĩ phải gọi là thống thiết mới đúng. Thống thiết - bởi vì bất chấp ngọn lửa thèm khát nhục dục vô độ của mình, tôi vẫn quyết đem hết nhiệt tình và tinh thần lo xa để bảo vệ sự trong trắng của bé gái mười hai tuổi này.

Và giờ đây, hãy xem những khổ sở của tôi được đền đáp như thế nào. Chẳng có Lolita nào trở về nhà - em đi xem phim với nhà Chatfield. Bàn ăn được bày biện trang nhã hơn bình thường: thắp bạch lạp hẳn hoi! Trong ánh hào quang mùi mẫn ấy, bà Haze khẽ chạm vào những thìa dĩa bạc hai bên đĩa ăn của mình như thể chạm vào những phím dương cầm, và mỉm cười nhìn xuống cái đĩa không (bà đang phải ăn kiêng theo chế độ) và nói bà hi vọng tôi thích món xa lát (công thức pha chế lấy từ một tạp chí phụ nữ). Bà cũng hi vọng tôi thích cả món quay nguội nữa. Ngày hôm nay thật là hoàn hảo. Bà Chatfield là con người rất đáng yêu. Phyllis, con gái bà, mai đi trại hè ba tuần. Lolita sẽ đi vào thứ Năm này, đã quyết định thế, thay vì chờ đến tận tháng Bảy như đã dự tính lúc ban đầu. Và sẽ ở lại đó sau khi Phyllis về. Cho đến khi khai trường. Một triển vọng tốt đẹp, bạn thân mến.

Ôi, tin như sét đánh ngang tai - thế nghĩa là tôi mất người yêu dấu ngay khi tôi vừa bí mật sở hữu em? Để giải thích vẻ cau có của mình, tôi lại diễn cái vở đau răng như đã giả vờ lúc ban sáng. Chắc hẳn là một cái răng hàm gộc sưng bọng to bằng quả anh đào.

“Chúng tôi có một nha sĩ rất giỏi,” bà Haze nói. “Thực tế là ông hàng xóm. Bác sĩ Quilty. Hình như là chú bác hay bà con họ hàng gì đó với nhà viết kịch
[1]. Ông nghĩ là nó sẽ qua đi ư? Vậy thì tùy ông thôi. Sang thu, tôi sẽ phải nhờ ông ta ‘đóng hàm thiếc’ cho Lo, nói theo cách của mẹ tôi. Như vậy họa may mới hạn chế nó được tí chút. Tôi e mấy ngày qua, nó đã quấy rầy ông kinh khủng, và chắc chắn chúng ta sắp phải chịu vài trận phong ba trước khi nó đi. Nó từ chối thẳng thừng không chịu đi trại hè; thú thật là tôi bỏ nó lại với nhà Chatfield là vì tôi sợ đối mặt với nó một mình. Xem phim có thể làm nó nguôi đi. Phyllis là một cô gái rất dịu dàng, và tuyệt đối chẳng có lí do gì khiến Lo không thích Phyllis. Thật tình tôi rất ái ngại về cái răng của ông. Nếu sáng mai vẫn còn đau thì hãy để tôi gọi ngay Ivor Quilty, như thế hợp lí hơn nhiều. Với lại, ông ạ, tôi nghĩ nó đi trại hè là lành mạnh hơn - phải, như tôi vừa nói, bội phần
hợp lí

hơn là cứ ủ rũ trên một bãi cỏ ngoại ô, dùng môi son của ma-măng, quấy rầy những quí ông chuyên cần mà nhút nhát và động một tí là lên cơn hờn, ầm nhà ầm cửa lên.”

[1] Xem chương 8, Phần Một.

“Bà có chắc là cô bé sẽ vui vẻ ở đó không?” cuối cùng, tôi thốt ra (thiếu thuyết phục, yếu ớt một cách thảm hại!)

“Nó sẽ phải thích nghi thôi,” bà Haze nói. “Với lại, cũng không phải chỉ toàn là vui chơi. Trại do Shirley Holmes
[2] quản - ông biết đấy, cái bà viết cuốn
Cô gái lửa trại
ấy. Trại sẽ dạy cho Dolores Haze phát triển về nhiều mặt: sức khỏe, kiến thức, tính khí. Và đặc biệt về ý thức trách nhiệm đối với những người khác. Giờ chúng ta mang nến ra ngồi chơi ngoài piazza một lát hay ông muốn đi nằm và... chăm sóc cái răng?”

[2] Shirley Holmes: nhái lên nhân vật thám tử Sherlock Holmes của Sir Arthur Conan Doyle (1859-1930). Hồi niên thiếu, Nabokov rất mê Conan Doyle. Niềm say mê ấy sau này nhạt đi, song vẫn còn để lại cấu vết trong những tác phẩm của ông.

Chăm sóc cái răng.
Mời bạn thảo luận, vui lòng nhập Tiếng Việt có dấu
loadingĐang xử lý