Một Tuần Tình Lữ

Chương 11 (Cập nhật lúc: 21:59 10/08/2019)
Chọn màu nền
Bốn tiếng sau, Đại học Nam Hoa.

Còn chưa tới thời gian tan học, Đường Tiềm Lễ trộm từ cửa sau phòng học chạy ra, chuẩn bị đến chợ rau mua chút nguyên liệu nấu ăn mới mẻ, cho cửa hàng Bánh Cá Nướng của mình thêm chút món ăn vặt Quan Đông.

Không nghĩ tới phía sau lại có người nặng nề chụp vai hắn một chút.

Sợ tới mức hắn mặt mũi trắng bệch, vừa quay đầu lại phát hiện là Lương Húc.

Hắn vội vàng đè thấp âm lượng, đấm vai Lương Húc, “Mày cùng ra tới làm gì?”

Lương Húc còn không có tới kịp trả lời, đã bị Đường Tiềm Lễ đẩy về phía phòng học, “Mày chạy nhanh trở về, tao một người đi không ai biết, mày vạn năm đệ tử tốt vừa đi, lão sư chuẩn có thể phát hiện, khẳng định muốn điểm danh lần thứ hai.”

Lương Húc vững vàng đứng lại, mặc hắn đẩy như thế nào cũng không quay về, đồng thời còn thần bí mà cười cười, “Lần trước ít nhiều mày hỗ trợ tao mới có thể thuận lợi liên hệ nhân viên tổ chức Một tuần tình lữ, nếu không mời mày ăn bữa cơm làm báo đáp?”

Đường Tiềm Lễ hồ nghi nhìn về phía hắn, “Mày chừng nào thì bắt đầu khách khí như vậy?”

Hắn lập tức đi về phía bên ngoài vườn trường, “Ăn không ăn tùy mày.”

Đường Tiềm Lễ không chút do dự đuổi theo, Lương Húc mời khách từ trước đến nay rộng rãi, vẫn là ăn một bữa ngon lúc sau lại đi làm buôn bán đi.

Mười phút sau —

Đường Tiềm Lễ nhìn trước mặt là nhà ăn Hải Công, không dám tin tưởng mà túm chặt Lương Húc đang chuẩn bị hướng bên trong đi, “Không phải đâu? Tao giúp mày chính là việc liên quan đến đại sự cả đời của mày, mày thành tâm cảm tạ tao mà chỉ mời tao ăn căn tin sao?”

Lương Húc đầy mặt mỉm cười, “Mày và tao còn khách khí cái gì?”

Đường Tiềm Lễ ra vẻ chính đáng nhìn về phía hắn, “Đồng học, bạn đừng nhìn chúng ta ở tại một gian phòng ba năm, mình cảm thấy chúng ta vẫn là yêu cầu khách khí một chút, thân huynh đệ đều minh tính sổ đâu.”

Lương Húc nhìn đồng hồ treo bên ngoài nhà ăn, mắt thấy cách Hải Công tan học còn năm phút, không thể chậm trễ nữa.

Duỗi tay tóm cổ hắn, kéo vào bên trong nhà ăn, “Đừng kén cá chọn canh.”

Đường Tiềm Lễ giãy giụa: “Buông tao ra, lần này mời khách không tính toán gì hết, tao cự tuyệt, tao muốn đi bán bánh cá nướng, mày biết tao thiếu buôn bán một phút, chính là bỏ lỡ hàng tỉ marketing ngạch sao?”

Lương Húc không để ý tới.

Đường Tiềm Lễ khóc không ra nước mắt, “A Húc ngoan, chúng ta đi cổng trường ăn bánh giò cháo quẩy được không, tao hiện tại thật không nghĩ đi tới Hải Công a.”

Lương Húc mua phiếu cơm, “Muốn ăn cái gì chính mình lấy”, hào khí nhét vào tay hắn khay đựng đồ ăn.

Đường Tiềm Lễ chỉ có thể nhận mệnh, mặt hiện vẻ khổ đại cừu thâm, tưởng đi về khu lẩu giá cao một chút, rồi lại sinh sôi bị Lương Húc túm cổ áo.

Lương Húc nói: “Đi theo tao.”

Đường Tiềm Lễ trừng mắt lên án hắn, “Mày cái kẻ đại kẻ lừa đảo, chuyên môn kéo tao đi ăn khu rau xào giá rẻ.”

Lương Húc cầm đĩa gan heo phóng tới khay đựng của hắn, “Ăn nhiều một chút cái này, bổ não.”

Đường Tiềm Lễ bĩu môi, “Được rồi, xem mày quan tâm tao như vậy, tao liền miễn cưỡng tiếp thu đi.”

Đi ở phía trước, Lương Húc yên lặng lắc lắc đầu, hắn thật nên hảo hảo bổ bổ đầu óc.

Lúc này, loa của nhà ăn truyền đến một đoạn nhạc, sinh viên Hải Công cũng tan học.

Đường Tiềm Lễ đánh lên tinh thần, chuẩn bị ở đám đông tới phía trước, nhiều lấy mấy món ăn ngon.

Lương Húc hướng khay của hắn thả một đĩa sườn heo chua ngọt.

Hắn mừng rỡ như điên, “Oa, đây là món ăn nổi tiếng nhất của Hải Công có phải hay không, A Húc mày thật tốt, cái gì đều nghĩ tới tao.”

Lương Húc cũng thả một phần vào khay của

Mời bạn thảo luận, vui lòng nhập Tiếng Việt có dấu
loadingĐang xử lý