Người Vợ Nô Lệ

Chương 45 (Cập nhật lúc: 20:06 13/08/2019)
Chọn màu nền
#BooMew

Lưu Hà Mi nhìn Lê Bá Thịnh mày nhíu chặt nói.

" Như vậy có được không ba? Lỡ nó vẫn đánh đập cô gái nhỏ đấy. . . "

Cái bà luôn lo lắng là cái này, nhớ lại cảnh tượng Tư Noãn Noãn bị con trai bà hung hăng đánh đập như vậy chính bà đau lòng. Hiện tại nếu đã có con dâu chính một tay Lê Bá Sâm chọn bà nhất định giúp nó giữ gìn và đối xử tốt để bù đắp những gì mà bà và Lê Bá Lâm ( Ba ruột Lê Bá Sâm, đã chết ) đã làm.

Lê Bá Thịnh nhìn cô con dâu của ông, nhu nhu thái dương nói.

" Cô với thằng ngồi trên bàn thờ đó gây ra, cô nghĩ ta giải quyết được sao? " dừng một chút ông lại nói.

" Ta chỉ có thể giúp cháu dâu chưa từng gặp đó như vậy thôi, khi con bé có thai đón con bé sang đây dưỡng thai, khi sinh đứa bé ra ở lại đây luôn. "

Lưu Hà Mi không hiểu rõ ý tứ của Lê Bá Thịnh lại hỏi.

" Ý ba là sao? "

" Còn sao nữa! Thì cho con bé ở đây cùng với ta và cô, khi nào thằng cháu kia tỉnh ngộ thì tự mình đến đón nó về. "

Vốn ông không muốn xen vào chuyện của Lê Bá Sâm, ông già rồi không quản nhiều, gia nghiệp mấy đời sớm hay muộn cũng thuộc về thằng cháu tài giỏi đó nhưng. . . nhìn cô gái nhỏ gầy trong bức ảnh, ông không kiềm lòng được mà giúp chút ít

" Như vậy được sao? " Lưu Hà Mi lo lắng hỏi.

" Tại sao lại không? Chuyện tình cảm của nó ta không xen vào nhưng tuyệt đối không chấp nhận con cái Lê Gia có thêm người thứ ba, ta không thiếu cháu trai, nó muốn làm một người bình thường không có quyền thừa kế thì cứ làm việc nó thích. Ta không ép buộc. NhƯng nếu chấp nhận làm gia chủ của Lê Gia nó sẽ tự mình biết nên làm gì thôi. "

" Vậy tại sao ba không ghi trong gia quy không được đánh đập vợ. . . "

Lê Bá Thịnh không đợi Lưu Hà Mi nói hết liền nói.

" Vốn ta có thể nói giúp nhiều hơn, nhưng cô nghĩ một đứa tâm bị tổn thương nhiều như vậy chỉ vì một câu nói của ta có thể thay đổi hành vi của mình? " dừng một chút ông lại nhìn phía bàn thờ, thở một hơi nói.

" Coi như cô cậu gây ra chuyện, cháu dâu là người trả giúp đi là tốt rồi. Ông trời có mắt, ta tin một ngày nào đó không xa, những gì mà cháu dâu chịu, sẽ được đền đáp đủ. " nói xong ông cúi đầu nhìn bước hình của Tư Noãn Noãn trong lòng không khỏi than thở.

' Không ai có thể định đoạt được số phận, xem như chúng ta nợ con đi Tư Noãn Noãn.' ( ông không biết tên Noãn tỷ đâu nhé :3 tại ông có đọc trong tư liệu mà Lưu Hà Mi đưa thôi. )

Lưu Hà Mi nhìn Lê Bá Thịnh định nói nữa nhưng sau đó liền câm nín.

Lê Gia con cháu dồi dào không thiếu người thừa kế, để có được quyền thừa kế này thật ra Lê Bá Sâm cũng phải vất vả lắm mới có được, ai cũng muốn nhét người để kiềm cố Lê Bá Sâm lại, hưởng chút lợi nhuận, nhưng không ai nghĩ tới nó lại lén đăng ký kết hôn.

Dù bà biết, đây là hôn nhân không tình yêu, nhưng nhìn ánh mắt của Lê Bá Sâm bà thấy rõ. . . nó động tâm với Tư Noãn Noãn rồi nhưng vẫn chưa nhận ra.

Chỉ mong sau những gì bà cố giúp nó lần này sẽ khiến nó nhận ra bản thân nó cần gì. . .

Lưu Hà Mi nói vài câu với Lê Bá Thịnh nữa thì rời đi, vừa đi Lưu Hà Mi không ngừng nhớ về nụ cười yếu ớt đó của Tư Noãn Noãn.

Nụ cười đó, là nụ cười chân thành nhưng bà nhìn ra. . . con bé thật sự rất tuyệt vọng.

Hôn nhân hợp đồng năm năm sau.

Lưu Hà Mi đứng trước di ảnh của Lê Bá Lâm trong phòng bà môi mấp máy nói.

" Cũng mong Bá Sâm nhà chúng ta sẽ nhận ra bản thân cần gì ông nhỉ? " dừng một chút, hai mắt bà đỏ ửng.

" Ông ở nơi đó phù hộ cho cô con dâu chúng ta được bình an với. "

Bà không cần gì. . . chỉ mong kịp. . . Lê Bá Sâm sẽ nhận ra bản thân đã sai khi cô con dâu nhỏ đó vẫn còn gần nó. . . chỉ như là tốt rồi.

---

Sáng hôm sau.

Tư Noãn Noãn nằm liệt giường, toàn thân cô không cử động nổi. . . hai mắt mở ra cố lếch thân thể đau nhức của mình ngồi dậy nhưng lại không được, Tư Noãn Noãn trong lòng không khỏi lo lắng, vì bây giờ nắng đã lên cao, ít nhiều gì cũng đã 8 - 9 giờ sáng, nếu như Lê Bá Sâm còn chưa thấy đồ ăn sáng chắc chắn. . .

Chính là Tư Noãn Noãn nằm yên bất động một lúc lâu chẳng thấy ai đến rầy ra, nhưng chưa dứt cái thắc mắc của cô thì Aley hì hục chạy tới.

" Chị. " Aley từ xa có xách theo cái giỏ hì hục chạy vào phòng gọi Tư Noãn Noãn.

Tư Noãn Noãn trong lòng không khỏi cười khổ, còn tưởng anh ta quên cô rồi thì ra vẫn cho người đến gọi a.

Nhưng khác với Tư Noãn Noãn nghĩ Aley đi vào đỡ Tư Noãn Noãn dậy khẽ nói.

" Ở đây có vài món nè! Để em lấy cho chị ăn đỡ nha, một lát nữa đồ ăn sẽ được đưa đến. "

Tư Noãn Noãn nghi ngờ.

Sau lại có đồ ăn, nhưng vài món này thì thôi đi còn vài món gì nữa???
Mời bạn thảo luận, vui lòng nhập Tiếng Việt có dấu
loadingĐang xử lý