Yến Thần Dật nuốt nuốt nước miếng, duỗi tay run rẩy qua sờ sờ nguyên bảo bị chồng chất ở trong rương bảo vật.

“Tư Bác! Đây là vàng! Kim nguyên bảo (đĩnh vàng)!”

Nam nhân chậc lưỡi thấy ngón tay hắn sờ qua sờ lại ở trên nguyên bảo không khỏi nhíu mày, y duỗi tay kéo tay áo hắn kéo người qua: “Chàng có thích cũng không phải của chúng ta, phải để vào trong quốc khố.”

(*Quốc khố: kho chứa nhiều tiền bạc hoặc hàng hoá do nhà nước quản trị.)

Yến Thần Dật liếc mắt nhìn y, xuy một tiếng khinh thường nói: “Suy nghĩ của huynh thật thô tục, ta thích vàng bạc tài bảo chỉ giới hạn trong thích, nhưng không đại biểu ta muốn đem những thứ này chiếm cho riêng mình, hiểu không?”

Tư Bác liên tục gật đầu: “Hiểu, đương nhiên hiểu, Thần Thần nói cái gì cũng đúng.” Nam nhân đang buồn bực sống không bằng bạc còn phải dỗ bảo bối ngạo kiều nhà mình: "Tùy tiện sờ."

“Hừ!” Yến Thần Dật trừng mắt nhìn y, tiếp theo lại bổ nhào vào trên kim nguyên bảo còn có các loại châu báu, vừa sờ vừa khen ngợi: “Thật tốt, mùi hơi tiền!”

Bọn thị vệ đứng một bên mím môi nhịn cười, rũ đầu xuống không dám nhìn tới Vương gia với sắc mặt âm u kia.

Sờ soạng đại khái mười lăm phút, sau khi sờ soạng tất cả rương bảo vật một hồi Yến Thần Dật mới tính cảm thấy mỹ mãn, đứng thẳng người vẫy vẫy tay: “Đậy lại đi.”

Bọn thị vệ không nhúc nhích, ngược lại đều nhìn về phía hắn.

Yến Thần Dật bĩu môi, dáng vẻ lưu luyến không rời thúc giục nói: “Đậy lại đi, đừng cám dỗ ta phạm tội.”

Tư Bác xua tay, mấy thị vệ thấy vậy nhanh chóng đậy nắp thùng lại nâng sang một bên.

Yến Thần Dật liếm liếm môi xoay mặt nhìn Tư Bác, ngoắc ngoắc ngón tay với y: “Theo ta nấu cơm đi.”

“Ừh, hôm nay giao thừa Thần Thần muốn làm món gì?” Nam nhân lôi kéo tay Yến Thần Dật vừa đi vừa quay đầu hỏi hắn: “Mấy ngự trù kia không phải còn ở đây sao, Thần Thần chỉ cần làm cho chúng ta ăn là được không cần phải xen vào những người khác.”

“Cho dù ta muốn quản cũng quản không được, làm gì có nhiều

Mời bạn thảo luận, vui lòng nhập Tiếng Việt có dấu
loadingĐang xử lý