Ngày tháng đến kinh thành mở tửu lâu so với ở huyện thành bận rộn gấp trăm lần. Yến Thần Dật mỗi ngày dậy sớm ngủ muộn nghiễm nhiên muốn sống cùng nồi chén xoong chậu trong phòng bếp, điều này làm cho Tư Bác rất bất mãn. Vô cùng bất mãn.

Bất mãn đến mức lúc Tư Bác cầm dao phay chặt xương thì chặt tấm thớt thành bốn miếng……

“Huynh là đến đây quấy rối phải không?” Yến Thần Dật cầm tấm thớt mới đến, híp mí mắt nhìn nam nhân bĩu môi chơi xấu.

“Thần Thần thật bất công, hiện tại mỗi ngày canh giờ chàng đối mặt với thịt heo thịt bò thịt dê còn nhiều hơn nhìn ta, cũng không phải không có đầu bếp. Chàng làm lão bản còn phải mỗi ngày chui ở trong phòng bếp làm ra cái gì đó.” Tư Bác giơ tay chém xuống đùng đùng một tiếng, xương heo to nát, tấm thớt phía dưới cũng theo tiếng mà vỡ.

“Tào Tư Bác! Huynh lăn ra ngoài cho ta!” Yến Thần Dật hoàn toàn nổi điên chỉ vào cửa phòng bếp rống lên một câu.

Tư Bác bĩu môi, rất là oan ức.

Đầu bếp và tiểu đầu bếp khác trong phòng bếp đều che miệng xoay người cười trộm, cảm thấy vị Vương gia này thật sự làm cho bọn họ cười không thấy mắt, tính tình xấy này giống như tiểu hài tử hờn dỗi.

Quảng ghé vào cạnh cửa thăm dò nhìn vào trong, thấy dáng vẻ Tư Bác mấp máy miệng thật khó chịu sau đó chớp chớp mắt, giơ tay vẫy gọi: “Chủ thượng!”

Tư Bác quay đầu nhìn gã lạnh mặt: “Chuyện gì?”

“Hở…… ngài tới đây, thuộc hạ có việc tìm ngài.” Quảng lại vẫy tay.

Mấy năm nay bọn người Quảng cũng đều cùng Tư Bác gần gũi không ít. Trước kia sợ không bằng hiện tại nhưng thật ra thỉnh thoảng sẽ vui đùa trêu vài câu Tư Bác cũng không thèm để ý, ngược lại cảm thấy như vậy càng gần gũi không ít.

Tư Bác ném dao phay lên bàn con quay đầu nhìn Yến Thần Dật xụ mặt bĩu môi nói: “Ta đi ra ngoài nha?”

“Đi đi, buổi tối ăn cơm lại trở về, huynh đừng quấy rối ta là được.” Yến Thần Dật cảm thấy mình lúc này thật là một cái đầu to thành hai cái, cũng may mắn lần trước mua một đống tấm thớt trữ bằng không cũng không có đồ cắt rau.

Vì sao mua một đống tấm thớt trữ? Bởi vì Tư Bác trải qua loại chuyện này không chỉ một lần.

“Chuyện gì, ta còn phải giúp Thần Thần chặt xương.” Tư Bác đứng ở ngoài phòng bếp giơ tay ngoáy ngoáy lỗ tai, biểu cảm thật không kiên nhẫn.

“Trong cung xảy ra chuyện.” Quảng thần bí đến gần, giọng nói rất nhỏ: “Vừa rồi Chiêu Số đến đây tìm thuộc hạ, nói Hoàng thượng bị người làm

Mời bạn thảo luận, vui lòng nhập Tiếng Việt có dấu
loadingĐang xử lý