Lời này vừa nói ra, dù là Tả gián nghị phía dưới đang dập đầu đến bang bang hay đại thần khác đangquan vọng, gồm cả Tư Mã Tiêu, tất cả đều nhìn về phía nàng.

không khí nhất thời ngưng trệ.

Tươi cười trên mặt Tư Mã Tiêu biến mất, hắn nhìn nàng, hồi lâu không nói, biểu tình có vẻ hơi đáng sợ. Liêu Đình Nhạn cũng không biết mình nghĩ thế nào, thế nhưng ở trước mắt bao người, lại nhờ tay áo yểm hộ, lặng lẽ nhéo nhéo tay Tư Mã Tiêu.

Tư Mã Tiêu giật giật ngón tay, nhẹ nhàng hít vào một hơi, cuối cùng nhíu mày ném xuống hai chữ “Thôi đi”, không nhắc lại chuyển để nàng kia vào cung nữa, xem như tha cho con gái của Tả gián nghị mộtmạng. Nhưng tay hắn trong tay áo nhéo ngón tay Liêu Đình Nhạn vừa rồi duỗi tới vẫn luôn không buông ra.

Nữ tử xui xẻo kia đã không có việc gì, nhưng Liêu Đình Nhạn có việc. Hạ triều, Tư Mã Tiêu bắt lấy cổ tay nàng kéo đi, thực hung hãn hỏi nàng: “Có phải gần đây cô quá dung túng nàng hay không?”

Liêu Đình Nhạn tự tỉnh lại một chút: Đúng a, ta phiêu. Trước đây bảo về mạng chó của mình là quan trọng, bây giờ cũng dám quản đại ma vương.

Nàng hôm nay lớn mật, khả năng xác thật có quan hệ với thái độ đặc biệt của Tư Mã Tiêu đối với nàng. Thiên tính của nhân loại chính là được một tấc lại muốn tiến một thước, tình huống hiện tại, cũng có thể nói nàng cậy sủng mà kiều —— những biểu tình vi diệu đó của các đại thần, đại khái hiện tại đều nghĩ nàng như vậy.

Tư Mã Tiêu một đường kéo nàng trở lại Phù Dung Điện, ấn nàng ngồi lên giường, chuẩn bị phát hỏa ngay tại chỗ.

Liêu Đình Nhạn ngoan ngoãn ngồi, lấy ra ánh mắt vô tội nhất đời này của bản thân, kỳ thật trong lòng một chút cũng không sợ, thậm chí còn muốn ngủ bù. Thời tiết lạnh là sẽ muốn nằm ở trong chăn ngủ ngon, vừa rồi ở trên đại triều hội cũng thiếu chút nữa ngủ mất, bởi vì dưới lòng bàn chân đặt cái lò sưởi dẫm lên quá thoải mái, đặc biệt là nhìn đại thần phía dưới run run rẩy rẩy, mà mình lại có lò sưởi, cái loại cảm giác thoải mái này càng tăng gấp bội.

Tư Mã Tiêu đứng ở phía trước nàng, vươn một ngón tay kéo cắm nàng, “Quý Phi, gần đây lá gan của nàng dường như càng lúc càng lớn.”

Đúng vậy, huynh đệ, còn chính là ngươi nuôi béo. Liêu Đình Nhạn thầm nghĩ, cảm thấy ngón tay hắnlạnh lẽo, không khỏi hỏi: “Bệ hạ có phải quá lạnh không? không bằng cho người lấy hai cái lò sưởi vào?”

Đây vẫn là lần đầu, lúc hắn bày ra bộ dáng muốn phát hỏa lại nghe thấy loại lời nói này. Tư Mã Tiêu trên mặt sửng sốt, theo bản năng nói: “Ta không cảm thấy lạnh, muốn cái đó làm gì, không cần.” nóixong hắn mới cảm thấy không đúng, trầm khuôn mặt kéo đề tài về, “Quý Phi, mới vừa rồi ở trên đại triều hội, ai cho nàng lá gan tùy tiện nói chen vào?”

Còn không phải ngươi cho lá gan. Liêu Đình Nhạn dùng ra kỹ thuật diễn cả người, xoa xoa khóe mắt, u oán nói: “Bệ hạ, những lời đó thiếp nói đều phát ra từ nội tâm, thiếp xác thật không muốn lại nhìn thấy có nữ tử khác vào cung.” Tốt rồi, đúng là nhân thiết của một đố phụ, rất xứng với nhân vật Quý Phi trong chuyện cung đấu.

Nhưng mà nàng nghiêm túc diễn như vậy, Tư Mã Tiêu lại không cho mặt mũi, hắn giống như rất muốn cười, lại không bằng lòng dễ dàng buông tha nàng như vậy, chỉ có thể nghẹn lại, vì thế hỗn hợp thành một biểu tình kỳ quái, “nói chuyện tử tế, không cần cố ý chọc ta cười.” Tư Mã Tiêu vuốt ve cằm nàng một chút, bất mãn nói.

Liêu Đình Nhạn: “……” Ta mẹ nó cố ý chọc cười ở đâu, tôn trọng kỹ thuật diễn của ta một chút khôngđược sao? Kỹ thuật diễn của ta đến tột cùng buồn cười chỗ nào!

Nàng diễn không nổi nữa, duỗi tay cầm cái tay sờ cằm mình, cằm đều bị hắn sờ lạnh. Tay nàng ấm áp mà mềm mại, lôi kéo tay Tư Mã Tiêu, “Bệ hạ, người ngồi đã, thiếp bảo Quế Diệp lấy chút đồ ăn và trà thu lê tới.”

Tư Mã Tiêu trong miệng cự tuyệt: “Ta không ăn.” Thân thể lại thực tự nhiên bị Liêu Đình Nhạn lôi kéo ngồi xuống.

Liêu Đình Nhạn hơi hơi mỉm cười, “Thiếp muốn ăn.” Chủ yếu là khát nước, trời lạnh sưởi ấm dễ khô cổ họng, nói chuyện thanh âm không dễ nghe. Thuận tiện cho Tư Mã Tiêu uống chút trà thu lê giảm hỏa khí. hắn thế này rõ ràng nhìn không ra tức giận còn một hai phải cùng nàng tức giận, thật là đủ mệt.

“Bệ hạ uống trà.” Liêu Đình Nhạn đưa trà thu lê Quế Diệp dâng lên đến trước mặt Tư Mã Tiêu.

Tư Mã Tiêu không duỗi tay nhận, mà ở trên tay nàng uống một ngụm, sau đó ghét bỏ nói: “Cái trà gì vậy, một chút hương vị cũng không có.”

Liêu Đình Nhạn đã quen tính tình hắn cái gì cũng đều phải ghét bỏ, bây giờ là ghét bỏ không có hương vị, nếu hương vị nặng một chút hắn lại nói cái hương vị này quá nặng, cho nên không thể nghe hắn, hắn chính là thích tìm phiền toái, hơn nữa đối với đồ vật đưa vào miệng đều mang theo loại không thích tự nhiên. Liêu Đình Nhạn cảm thấy hắn thuần túy là bị chiều ra tật xấu này.

“Thiếp cảm thấy hương vị không tồi, bệ hạ lại uống một ngụm?”

Tư Mã Tiêu lại uống vào miệng, không thèm uống nữa, ôm eo nàng nằm lên giường, bảo cho nàng: “Lần tới không được như vậy nữa.”

“Vâng vâng, thiếp không dám.” Liêu Đình Nhạn lập tức nhận sai.

Bởi vì khẩu khí quá có lệ, Tư Mã Tiêu vặn mặt nàng lại, ngữ khí có chút không cao hứng, “Nàng đừng nhìn đám lão già đó đáng thương, mỗi một người tâm nhãn đều nhiều hơn nàng. Nàng phải nhớ kỹ, người nhìn đáng thương không nhất định đáng thương thật, người nhìn cung kính không nhất định thậtsự trung tâm. Ta mang nàng đi đại triều hội xem náo nhiệt, nhưng nàng không được tham dự vào những việc này, cũng không cần tin tưởng bất luận kẻ nào đứng ở đó, nếu không ngày nào đó chết thế nào cũng không biết.”

Liêu Đình Nhạn ngơ ngác gật đầu, trong lòng kinh ngạc, nàng cảm thấy Tư Mã Tiêu ở chỗ mình vốn chỉ số thông minh giảm xuống đến đất bằng đột nhiên lại phi thăng. Người ngu xuẩn không thể nói được lời những lời này, hắn không phải nhân thiết là hôn quân đần độn mất nước sao, thế nào đột nhiên thanh tỉnh, còn có thể nói như vậy với nàng?

Kỳ thật có được thị giác của người đọc nguyên tác, Liêu Đình Nhạn ý nghĩa nào đó mà nói so với Tư Mã Tiêu càng rõ ràng hơn vận mệnh các đại thần trên điện. Thí dụ như Đô quốc tướng hung hẵn kia, quyền lực lại lớn, mỗi ngày ở trên triều đình hô mưa gọi gió hét ba hồ bốn. Dân gian truyền hắn là ‘đại hoàng đế’, nói cách khác quyền lợi của hắn có thể so với hoàng đế, hắn ở trong triều bày ra dị kỷ kiêu ngạo ương ngạnh, nói muốn giết ai liền giết, hoàng đế trước nay cho hắn tự do này, cũng không phản đối.

Như vậy Đô quốc tướng một quyền thần bị rất nhiều đại thần trong triều ngầm lên án, mặc kệ từ phương diện nào đều như là gian thần, nhưng mà trong nguyên tác, lúc nam chủ dẫn dắt quân khởi nghĩa cùng với tư quân của Tần Nam Vương đánh tới, là Đô quốc tướng mang binh lực chống lại quân khởi nghĩa, nam chủ dùng nhân số gấp đôi so với quân đội của hắn, cũng chưa thể đột phá phòng vệ, đánh vài lần chiến dịch gian nan, bất quá cuối cùng vị Đô quốc tướng này vẫn không thể ngăn cản được quang hoàn lóa mắt của nam chủ, cuối cùng vì thủ vệ đô thành, cùng hoàng đế chết trận sa trường.

Còn một vị khác là Đoạn thái phó, tuy rằng là ông ngoại nhà mẹ đẻ của hoàng đế Tư Mã Tiêu, mấy năm nay cũng vẫn luôn đại biểu Đoạn gia cùng các đại gia tộc kiên quyết ủng hộ Tư Mã Tiêu, có vẻ trung thành và tận tâm, nhưng khi bị nam chủ đẩy đến nguy cấp, cũng là hắn trước hết thuyết phục toàn bộ đại quý tộc mở cửa thành, thả quân đội nam chủ vào Lạc Kinh, cũng nhanh chóng quy phục tân đế, sau đó được trọng dụng ở triều đại mới.

Liêu Đình Nhạn xem nguyên tác liền cảm thấy không thể lý giải, vì cái gì Đoạn thái phó đối đãi với cháu ngoại mình như vậy, cuối cùng cũng chỉ có thể phân tích hắn là vì bảo hộ gia tộc muôn đời phồn vinh, làm ra quyết định chính xác nhất, rốt cuộc khi đó hoàng triều xác thật phong vũ phiêu diêu, lựa chọn một phía có hi vọng thắng lợi hơn không có gì đáng trách, tư tưởng của chính khách còn không phải là như vậy sao.

Còn có các đại thần khác, trong nguyên tác cũng không phải mỗi người đều hiện tên, Liêu Đình Nhạn còn nhớ rõ đều là những người đáng kể ở giai đoạn sau lưu lại trong triều đại mới của Trần Uẩn. Nhưng mà hai lão nhân ưu quốc ưu dân mỗi ngày thở ngắn than dài triều đình sắp xong rồi, hoàng đế sắp xong rồi, tới triều mới còn thăng quan, về sau vẫn như cũ sinh động ở tiền tuyến, mỗi khi phản đối Trần Uẩn độc sủng nữ chủ, yêu cầu hắn mở rộng hậu cung sinh thêm hài tử.

Liêu Đình Nhạn hiểu rõ ràng mình không thông minh lắm, cho nên nguyên tắc của nàng chính là ít nóingủ nhiều, bớt quản nhàn sự. Lần này, nàng xác thật xúc động một phen, đồng thời, nàng còn có chút tư tâm nhỏ, muốn biết Tư Mã Tiêu đối với mình bao dung nhẫn nại đến tột cùng tới cái dạng trình độ gì.

hiện tại sự thật đã bày ở trước mắt, Tư Mã Tiêu này không chấp nhận được người nào ngỗ nghịch, ghét nhất người khác vi phạm ý tứ của mình, thật sự chịu đựng hành vi của nàng, một chút hậu quả nghiêm trọng cũng không có, thậm chí không cần hôn một chút trấn an, kéo kéo tay nhỏ đã giải quyết.

Nhìn Tư Mã Tiêu một bộ dáng lười nhác vô hại hiện đã nằm liệt bên cạnh, Liêu Đình Nhạn bỗng nhiên cảm thấy buồn rầu.

Nhìn xem, lúc trước còn nói mình không có khả năng thay đổi Tư Mã Tiêu, làm Quý Phi không cứu được người trong nước lửa, kết quả hiện tại thế nào, Tư Mã Tiêu quả thực cho nàng đãi ngộ là trung tâm thế giới, khiến cho nàng có loại ảo giác nói không chừng chính mình có thể thay đổi tai nạn vốn có, cứu càng nhiều người, cái gọi là năng lực càng lớn, trách nhiệm càng lớn, đây không phải bức nàng đi làm chúa cứu thế sao?

Cũng quá làm người ta trọc đầu.

Liêu Đình Nhạn uống ly trà nóng bình tĩnh một chút, xốc chăn mỏng lên, chui vào nằm ở bên người Tư Mã Tiêu. Thôi, hoàng đế không vội, Quý Phi gấp cái gì.

Thấy nàng nằm đến bên cạnh, Tư Mã Tiêu thập phần thuận tay ôm nàng, hai người ở trên giường ăn không ngồi rồi nhàn hạ qua thời gian.

Dù Liêu Đình Nhạn hay là Tư Mã Tiêu, đều đã rất quen thuộc loại ở chung này, người hầu hạ bên cạnh bọn họ cũng đều đã quen, loại thời điểm này sẽ không tới quấy rầy. Nghe nói trong cung có đồn đãi, Quý Phi độc chiếm hoàng đế lâu ngày, hai người mỗi ngày ở Phù Dung Điện pha trộn, ban ngày tuyên dâm không biết tiết chế, còn có người lấy sắc mặt hai người làm chứng, nói Quý Phi sắc mặt hồng nhuận, hiển nhiên là trải qua dễ chịu, còn hoàng đế sắc mặt tái nhợt, đáy mắt ngẫu nhiên có vết xanh đen, chính là biểu hiện thân thể lỗ lã.

Liêu Đình Nhạn không còn lời gì để nói, nàng sinh hoạt ở trong cung xác thật dễ chịu, ăn đồ ngon nhất, ngủ giường đắt nhất, loát hoàng đế táo bạo nhất, nhưng mà nói nàng làm hoàng đế mệt thận, vậy nàng cũng không dám gật bừa.

hiện tại nàng đã khẳng định 80% Tư Mã Tiêu có chướng ngại về công năng tình dục, bằng không sẽkhông mỗi ngày ôm nàng ngủ còn bình tĩnh như vậy. Quầng mắt hắn thâm, thuần túy chính là kết quả do nghỉ ngơi không tốt. Vì làm thời gian hắn nghỉ ngơi càng sung túc, nàng không thể không liều mình bồi theo, trừ buổi tối, ban ngày có thời gian liền lôi kéo hắn nằm trên giường, ngẫu nhiên có hai lần có thể làm hắn ngủ nhiều trong chốc lát.

Tư Mã Tiêu một khi nghỉ ngơi đủ, tính tình sẽ tốt hơn một ít, còn rất hào phóng, bảo bối trong tư khố nàng muốn liền toàn bộ đưa cho nàng.

Liêu Đình Nhạn làm như vậy hậu quả chính là, trong ngoài cung nói nàng mê hoặc hoàng đế đến đầu óc choáng váng, lời đồn mỗi ngày tuyên dâm ban ngày càng nhiều hơn, cùng với nàng béo lên. Phải biết rằng, Tư Mã Tiêu không phải mỗi lần đều có thể ngủ, nhưng mỗi lần nàng đều có thể, mỗi ngày ngủ lâu như vậy, lại còn có thể ăn, cứ như thế, dáng người nàng ở Hà Hạ mấy năm làm thế nào ăn cũng khôngbéo, thế nhưng ở đây ngắn ngủi trong mấy tháng đã béo phì!

Quế Diệp có chút khó xử nâng cái váy nàng thích, nói: “Quý Phi, váy này của ngài thân váy quá chật, không bằng để tú nương theo vóc dáng một lần nữa làm lại một cái cho ngài.” Lúc đó, Liêu Đình Nhạn không dám tin tưởng nhéo bụng mình, khổ sở đến cơm trưa cũng không ăn.

Quế Diệp tới dò hỏi, nàng xua xua tay nói: “không ăn, không ăn.”

Từ đây về sau, nàng ăn ít hơn rất nhiều, một ngày bảy bữa điểm tâm nhỏ cũng không cần.

Quế Diệp hầu hạ nàng, nhìn nàng ăn uống giảm đi, lại phát hiện eo nàng thô lên, suy tư một lát, lộ ra biểu tình kinh hỉ, “Quý Phi, có phải ngài có mang hay không?”

Liêu Đình Nhạn: “…… Ha?”

Liêu Đình Nhạn: “Đừng nói bậy, ta chỉ béo lên mà thôi.”

Nhưng sự tình không để yên, vào mùa đông nàng mặc càng dày, đi lên đại triều hội hai lần, trong các đại thần cũng bắt đầu truyền ra Quý Phi có thai, bụng đã hơi hơi nhô lên.

Bị chọc vào vết sẹo Liêu Đình Nhạn giận dữ, đám đại thúc lão nhân này không thể đứng đắn lên triều sao, nhìn lung tung đến nàng làm gì, có cái gì mà nhìn!

Giận xong, Liêu Đình Nhạn vuốt bụng mình, cảm thấy phi thường ưu thương. thật sự không thể béo nữa, đã nháo ra loại hiểu lầm này.

PS: chỉ nam chính bị đá bay có hệ thống thôi (vẫn bị đá dù có hệ thống, mà cái hệ thống này cũng ba chấm lắm, sau này các nàng sẽ biết). Phần này là nữ chủ xuyên sách nên biết trước cốt truyện thôi
Mời bạn thảo luận, vui lòng nhập Tiếng Việt có dấu
loadingĐang xử lý