“Nghe nói nàng mang thai?” Tư Mã Tiêu hỏi.

Ngươi mẹ nó nghe ai nói ta mang thai, ta mang thai hay không, trong lòng ngươi không tính toán được sao?! Nghe thấy Tư Mã Tiêu hỏi ra vấn đề này, Liêu Đình Nhạn thiếu chút nữa không khống chế được biểu tình dữ tợn.

Nàng cố cười nói: “Bệ hạ nói giỡn cùng thiếp đâu, thiếp sao có thể mang thai ha hả.”

Lại nói tiếp chính mình thế nhưng béo lên, việc này có phải có vẻ không khoa học hay không? Có nhân vật tuyệt thế mỹ nữ Mary Sue nào trong tiểu thuyết mà nói béo liền béo? không không không, lý trí phân tích, kỳ thật nàng cũng không phải là béo rất nhiều, chính là bởi vì lúc trước dáng người quá tốt, eo quá mảnh, cho nên vào thu, gần đây lại luôn đi theo Tư Mã Tiêu cùng nhau ngủ cả ngày, mới có thể đầy ra bụng mỡ —— chờ đến sang năm mùa hè thời tiết nóng ăn không vào, dáng người tự nhiên sẽkhôi phục.

Nhất định là cái dạng này.

Lúc Liêu Đình Nhạn tự an ủi mình, Tư Mã Tiêu a một tiếng, nhìn nhìn bụng nàng, còn vươn tay sờ soạng, lại nhéo nhéo nói: “Khó trách lúc ôm nàng cảm giác mềm mại hơn rất nhiều, nguyên lai trênbụng thêm một vòng thịt.”

Liêu Đình Nhạn: “……” Tự mình an ủi thất bại, trái tim đóng băng rồi.

Tư Mã Tiêu: “Cũng khó trách, mỗi ngày nàng ăn nhiều như vậy, chưa từng gặp ai còn có thể ăn nhiều như nàng.”

Liêu Đình Nhạn thẹn quá thành giận, cẩu hoàng đế này còn có thể nói chuyện hay không, không phải rất am hiểu xem ánh mắt người khác sao, thế nào bây giờ lại hoàn toàn nhìn không ra nàng sắp nhịn không nổi?! Hơn nữa đây là lỗi của ai? Người này cả ngày tự mình không thích ăn cái gì, lại thích xem người khác ăn, mỗi lần nhìn nàng ăn cái gì hắn đều giống như những đại lão ở thế giới hiện đại phát lễ vật, không chỉ đưa cho nàng bảo bối, còn luôn làm phòng ăn biến đổi biện pháp làm các loại mùi vị điểm tâm ăn ngon, dưỡng nàng béo đến mức độ này, hắn còn có mặt mũi trang bức ở đây!

Tư Mã Tiêu thấy rõ sắc mặt nàng, đột nhiên cười ra tiếng, duỗi tay muốn ôm nàng, nhưng làm bộ làm tịch bế lên một chút rồi buông ra, miệng nói: “thật béo, ôm không nổi a.”

một kích này đánh Liêu Đình Nhạn mất đi lý trí, giương nanh múa vuốt lao tới. Tư Mã Tiêu giang hai tay đón được nàng, cười ha ha, “không cần xúc động, Quý Phi yếu đuối mong manh ôn nhu như nước sao có thể hung hãn như vậy.”

Hung con bà ngươi! Liêu Đình Nhạn dồn khí đan điền chuẩn bị đè đứt eo hắn.

Tư Mã Tiêu: “Thực sự có tức giận như vậy? Ta đây đưa nàng đi xem bảo bối, nàng thích cái gì đều đưa cho nàng.”

Cũng không phải toàn bộ nữ nhân đều sẽ bởi vì thu được lễ vật quý giá đến hù chết người mà từ bỏ tức giận, nhưng Liêu Đình Nhạn lại như thế.

Từ tư khố hoàng đế lấy ra cái mành treo một trăm lẻ tám hạt trân châu, nghe nói là bảo vật tiền triều, từ trước là vật trân quý yêu thích nhất của Hoàng Thái Hậu. Liêu Đình Nhạn vô cùng cao hứng cho người thu thập tốt, chuẩn bị treo ở tẩm điện của Phù Dung Điện.

“Nhưng mà, nàng vẫn luôn ngủ ở nội điện của ta, treo ở chỗ nàng nơi này, cũng không nhìn thấy.” Tư Mã Tiêu kiến nghị: “không bằng treo ở trước cửa điện làm rèm cửa.”

Liêu Đình Nhạn vừa nghe, cảm thấy rất có đạo lý, cho người treo ở trước cửa điện, ra vào đều có thể thấy được. Bởi vì thái độ của Tư Mã Tiêu đối với bảo vật này nọ đều thực tùy tiện, ném chơi nghe tiếng động, tạp vào trong nước đánh cá, chọc đến thái độ của Liêu Đình Nhạn cũng tùy tiện theo, nhưng những cung nhân nữ hầu đó thì cẩn thận hơn nhiều, đến Quế Diệp cũng vậy, mỗi ngày xuyên qua mành trân châu kia đi ào điện đều rất cẩn thận.

Bởi vì Liêu Đình Nhạn là người có phân vị tối cao nhất trong hậu cung, theo lý mà nói, mọi việc hậu cung đều do nàng quản, nhưng bởi vì hậu cung của Tư Mã Tiêu phi thường hài hòa, căn bản không có việc gì cần nàng ra mặt, việc nhỏ còn lại đều có Nội Đình Tư xử lý, cho nên Liêu Đình Nhạn trước mắt duy nhất cần làm, chính là vào mỗi mùng một và mười lăm hàng tháng, tiếp nhận chư vị mỹ nhân các cung đến thỉnh an.

Nguyên bản mọi người thỉnh an đều ở bên ngoài điện, sau lại Liêu Đình Nhạn nhìn trời lạnh, liền cho các nàng tiến vào. một thời gian ngắn ngủi này, các vị mỹ nhân cũng vì tự mình chứng kiến đến mà hết thảy kinh tâm không thôi.

Cái lư hương kia, hình như là vật trân quý bài trí ở thiên các của Huyền Vũ điện tiền triều, nghe nói bên trong đốt hương sẽ có chứa một loại mùi thơm đặc thù; một khối da cừu tuyết trắng to như vậy khônghề có tạp sắc, Quý Phi thế nhưng dùng để lót chân; trên cổ tay Quý Phi mang cái vòng ngọc điêu khắc hoa độc đáo, hình như là Tư Mã vương bốn đời trước vì Hoàng Hậu âu yếm, riêng sai người tạo hình, hao phí hơn một ngàn ngọc thạch trân quý mới được một chiếc như vậy ……

Mà lần này, chúng mỹ nhân tới thỉnh an, còn chưa vào cửa đã thấy cửa Phù Dung Điện treo mành trân châu. Đều là người có chút nhãn lực và kiến thức, mắt thấy mành trân châu này lai lịch bất phàm, trân quý vô cùng thế nhưng dùng để treo cửa điện, đều nhịn không được líu lưỡi. một vị mỹ nhân sắc mặt khó coi sờ sờ châu thoa trên đầu mình kia, châu thoa này trân châu oánh nhuận rực rỡ, là đông châu đỉnh cấp khó tìm, nàng ngày xưa thường xuyên lấy ra khoe, mỗi ngày đều đeo, thật là bảo bối, mà hiệngiờ nhìn thấy mỗi một viên trân châu trên mành trân châu này đều đẹp hơn viên trên đầu mình kia, Quý Phi lại lấy nó làm rèm cửa, nàng ta cảm giác mặt mình bị bỏng một mảnh.

Qua vài tháng sống yên ổn, không ít mỹ nhân ngầm bắt đầu có tiểu tâm tư, mà nay mắt thấy Quý Phi được sủng ái như thế, Phù Dung Điện tất cả đều là đồ vật hiếm quý, các loại trân bảo bệ hạ đều để Quý Phi tùy tiện ném, các nàng cũng không khỏi đỏ mắt.

Ai nói các nàng sẽ không cơ hội được sủng ái đâu?

Nhân tâm vừa di động như vậy, Liêu Đình Nhạn liền phát hiện bên người mình xuất hiện rất nhiều mỹ nhân. Nàng ăn xong đi dạo tiêu thực trong hoa viên, lâm viên lớn như vậy, dĩ vãng đều không gặp ai, hiện tại nhiều lần đều có thể nhìn thấy nhóm các mỹ nhân e lệ ngượng ngùng ở chung quanh.

Dù là nàng, cũng cảm giác không thích hợp, hỏi Quế Diệp: “Chư vị mỹ nhân, có phải có ý tưởng gì hay không, ta thấy các nàng gần đây thực sinh động.”

Quế Diệp thần sắc nghiêm nghị, “Các nàng chỉ sợ là ghen ghét Quý Phi hiện giờ được bệ hạ sủng ái, Quý Phi cần phải cẩn thận các nàng tranh sủng!”

Liêu Đình Nhạn: “……”

Kịch cung đấu rốt cuộc online? Nhưng phương thức các nàng tranh sủng có phải quá không giống bình thường hay không? Nếu nói muốn tranh sủng, vì cái gì lúc Tư Mã Tiêu bồi nàng dạo hoa viên lại khôngcó một mỹ nhân nào xuất hiện, chỉ có lúc nàng mang theo mấy cung nhân ra đi dạo là có thể ngẫu nhiên gặp được rất nhiều mỹ nhân, hơn nữa các mỹ nhân này đó giống như đều đang cố ý lấy lòng nàng?

“Bệ hạ xây dựng ảnh hưởng rất nặng, thiếp không dám vọng tưởng ơn trạch của bệ hạ, chỉ nguyện có thể hầu hạ Quý Phi……” Mỹ nhân hàm hàm súc súc mà thổ lộ tâm ý, khi nói đến Tư Mã Tiêu thật đúng là tại chỗ run rẩy hai cái. không sai, quyén rũ hoàng đế Tư Mã Tiêu, các nàng không dám, rốt cuộc những người trước trải qua quá thảm thiết, hiện giờ mỹ nhân còn ở trong cung đều không thể quên thời kỳ hắc ám trước khi Liêu Quý Phi tiến cung. Cho nên đổi lại ý nghĩ, nếu không chiếm được bệ hạ sủng ái, có thể được đến Quý Phi sủng ái cũng như vậy, đồng dạng có thể tăng lên đãi ngộ và địa vị, còn không có sinh mệnh nguy hiểm lớn như vậy, được nhiều hơn!

Liêu Đình Nhạn: Nếu không nghe lầm các mỹ nhân này hình như là muốn ôm đùi ta?

Trải qua một ít thời gian quan sát, Liêu Đình Nhạn phát hiện các mỹ nhân đúng là tranh sủng, bất quá không phải tranh sủng ái của Tư Mã Tiêu, mà là của nàng. Mỗi người đều muốn ở chỗ nàng xuất đầu, lại không một ai dám ở trước mặt Tư Mã Tiêu tranh tiên, cho dù ngẫu nhiên gặp phải Tư Mã Tiêu ở đây, các mỹ nhân này đều thành thật súc ở một bên, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm.

Liêu Đình Nhạn không biết Tư Mã Tiêu lúc trước cụ thể đã làm cái gì, mới khiến các mỹ nhân sợ thành như vậy, làm cho xuất hiện trường hợp tranh sủng kỳ ba này, nàng chỉ biết chính mình gần đây được mỹ nhân vây quanh, lúc trở về nhìn thấy Tư Mã Tiêu còn có loại chột dạ nhàn nhạt. Cái gì vậy, xu hướng giới tính của nàng vẫn bình thường, nàng cũng không động đến các tiểu lão bà của Tư Mã Tiêu, dù những mỹ nhân đó thật sự có chút đáng yêu ôn nhu làm người ta động tâm, nàng cũng không có bất luận ý tưởng gì!

“Nàng gần đây luôn đi dạo ngự viên?” Tư Mã Tiêu hỏi nàng.

Liêu Đình Nhạn thành thật gật đầu: “Đúng vậy, nhưng ngự viên quá lớn, hiện giờ còn chưa đi hết mộtnửa.”

“Ta còn nghe nói rất nhiều mỹ nhân thường xuyên ở trong vườn ‘ ngẫu nhiên gặp được ’ nàng?” Tư Mã Tiêu lại hỏi.

Liêu Đình Nhạn cười gượng: “A ha ha —— tựa hồ là vậy.”

Tư Mã Tiêu sách một tiếng, kéo nàng đến bên người, “không cần để ý tới các nàng ấy, nàng đừng tưởng nhìn các nàng nhu nhược liền cho rằng là thật sự nhu nhược, có thể ở hậu cung của ta sống đến bây giờ, không có nhân vật nào đơn giản, nếu nàng tin tưởng các nàng ấy, thì sẽ bị lợi dụng. Các nàng ấy am hiểu dùng bề ngoài lừa gạt người khác, am hiểu nói dối, nàng cái gì cũng không biết, cho nên tốt nhất rời xa các nàng ấy, miễn cho bị hoa ngôn xảo ngữ mê hoặc.”

Liêu Đình Nhạn: “……” hình tượng của ta ở trong lòng Tư Mã Tiêu chẳng lẽ là thiểu năng trí tuệ sao?

“Cái gì cũng không biết” là để hình dung nàng? Cho dù xác thật nàng vào cung rồi chỉ bày ra năng lực ăn với ngủ cũng không thể xem thường nàng như vậy đi, tốt xấu gì ở thế giới cũ cũng đã trải qua tranh đấu chức quyền.

Còn có, lúc trước nói cho nàng các đại thần đều không phải thứ tốt, nàng ở trong triều không được nóichuyện, hiện tại lại cảnh cáo nàng rằng mỹ nhân hậu cung đều không phải thứ tốt, nàng ở hậu cung không được kết bạn, người này không phải có chứng vọng tưởng bị hại, cảm thấy toàn thế giới này, tất cả mọi người đều không thể tin được a, hay là nói, đây là bệnh chung của hoàng đế?

Tư Mã Tiêu nhìn nàng một lúc, như đành từ bỏ ý niệm giáo dục nàng, nói: “Xem vẻ mặt nàng mờ mịt, nghĩ đến hẳn là nghe không hiểu, thôi nàng tùy ý đi, dù sao không thích ai thì nói cho cô, giết đi là được.”

Xem nhẹ câu nói phía sau của hắn, Liêu Đình Nhạn bỗng nhiên phát hiện ở trong lòng hai người bọn họ, hình tượng đối phương phảng phất đều là thiểu năng trí tuệ.

Có những lời nói đó của Tư Mã Tiêu, lúc Liêu Đình Nhạn lại ‘ ngẫu nhiên gặp được ’ mỹ nhân thì cảm giác liền có chút vi diệu, chỉ cảm thấy những mỹ nhân nhu nhược như cừu con đều là sói đội lốt cừu.

“Quý Phi, ngài nhìn, tuyết rơi rồi!” nữ hầu Phù Dung Điện cười ngâm ngâm nâng một cành hồng mai vào điện, “Năm nay tuyết cực ít, đã bắt đầu mùa đông lâu như vậy mới có trận tuyết đầu tiên, bất quá hồng mai thật ra nở sớm. Nô đi ngang qua mai viên, thấy hoa nở đẹp, liền cắt hai cành về.”

một nữ hầu khác nói: “Nghe nói hồng mai trong mai viên năm nay nở đẹp hơn bình thường, bất quá hồng mai trong tuyết mới là đẹp nhất, cắt như vậy đặt trong điện lại có chút đơn điệu.”

Liêu Đình Nhạn trái phải không có việc gì, nhìn hồng mai, vừa nghe hai nữ hầu nói thế, liền có hứng thú muốn đi xem hồng mai. Hai thị nữ nâng hoa lặng lẽ liếc nhau, cười hầu hạ nàng ra cửa.

Tuyết không lớn, chỉ có chút bông tuyết nhỏ vụn bay bay, Liêu Đình Nhạn không ngồi liễn, thay đổi đôi giày da, bọc áo choàng dày, tay ôm lò nhỏ chuẩn bị đi. Quế Diệp như cũ đi theo bên nàng, còn có hai nữ hầu bưng hoa cùng một đội cung nhân, chuyên phụ trách bung dù cho nàng.

Lúc này mai viên xác thật có rất nhiều hoa mai nở, chẳng qua bởi vì thời tiết rét lạnh, trừ các nàng hình như không có ai ở đây. trên mặt đất mới tích một tầng tuyết hơi mỏng, trên cành mai đã bao phủ mộtmảnh màu trắng trong suốt.

Liêu Đình Nhạn ở trong mai viên lung lay một lúc, cảm thấy kỳ thật cũng không có gì đẹp, có ý muốn đivề. Vào thời điểm này, dư quang khóe mắt bỗng nhiên liếc thấy một cái bóng trắng ở cách đó không xa chợt lóe lên. Quay đầu xem lại, chỉ nhìn thấy một con vật lông trắng chui vào rừng cây, trên mặt đất lưu lại mấy cái dấu chân.

“Đó là cái gì?” Liêu Đình Nhạn tò mò hỏi.

“Tựa hồ là một con hồ ly trắng?” một vị nữ hầu nói.

“Hồ ly trắng?” Liêu Đình Nhạn có hứng thú, dưới chân vừa chuyển mang theo vài người đi về bên kia, “đi xem.”

Các nàng xuyên qua mảnh rừng cây, nhìn thấy một hành lang dài cùng một tòa đình lục phương, đây là chỗ dùng để thưởng cảnh trong mai viên lúc vào đông, một bên xây tường và cửa sổ hoa, một bên khác lại mở ra. Liêu Đình Nhạn nhìn thấy trên nền gạch có một hàng dấu chân hoa mai, liền đi tới. không thể tìm được con vật lông trắng kia, nhưng mà đi đến bên cửa sổ hoa, nàng lại nghe thấy bên kia truyền đến thanh âm hai người nói chuyện với nhau.

Nàng nhìn xuyên qua cửa sổ hoa, phát hiện ngoài cửa sổ dưới cây mai, có hai nữ hầu đưa lưng về phía nàng đang cắt cành mai, trong đó một người nói: “Nghe nói Quý Phi có thai, cũng không biết có phải là thật hay không, tỷ tỷ người nói đi?”

“Nếu là thật, thì cũng quá đáng thương, ai biết sẽ sinh ra cái dạng hài tử quái dị gì đây.” một nữ hầu lớn tuổi khác thở dài nói: “Rốt cuộc, huyết mạch của bệ hạ, chính là cấm kỵ……”

Liêu Đình Nhạn: Chờ một chút, tình tiết này chẳng lẽ không phải là tình tiết điển hình sắp xảy ra chuyện sao? Kế tiếp hai người này khẳng định sẽ bại lộ ra một cái bí mật lớn kinh thiên cho nàng nghe thấy.

Nghĩ vậy, Liêu Đình Nhạn không chút do dự xoay người muốn đi.

Biết càng nhiều sẽ chết càng nhanh, còn không nhanh chạy đi!

Tác giả có lời muốn nói: Chương sau báo động trước năng lượng cao.

Ta lặp lại một chút, A Kiều là bạo quân, là cẩu hoàng đế, thật sự.
Mời bạn thảo luận, vui lòng nhập Tiếng Việt có dấu
loadingĐang xử lý