Chỉ tiếc, động tác của Liêu Đình Nhạn quá chậm, còn hai nữ hầu diễn kịch lại quá nhanh miệng, khôngchờ nàng đi ra ngoài hai bước, hai người kia cũng đã nói xong trọng điểm.

“Ai có thể nghĩ đến bệ hạ kỳ thật không phải do vị Đoạn Hoàng Hậu kia sinh ra đâu, sở dĩ ghi tạc dưới danh nghĩa Đoạn Hoàng Hậu, bất quá là bởi vì mẹ đẻ của bệ hạ đặc thù thôi.”

“Đặc thù? đặc thù như thế nào?”

“Kỳ thật, mẹ đẻ của bệ hạ cũng không phải là mỹ nhân bất kì nào trong hậu cung của tiên đế, mà là vị Từ Ngọc công chúa điện hạ đã mất sớm kia.”

“Từ Ngọc công chúa điện hạ?! Đó không phải thân muội muội của tiên đế sao? Vậy bệ hạ, bệ hạ còn không phải là từ huynh muội loạn luân sinh ra?!”

A ——

Liêu Đình Nhạn đỡ lấy trán mắng một câu thô tục, ta thao, đúng là một bí mật thật lớn! Nghe được loại bí mật này khẳng định sẽ xảy ra chuyện, cho nên thừa dịp hiện giờ còn chưa xảy ra, nhanh mang theo người chạy đi thôi!

Hạ quyết tâm vừa ngẩng đầu, nhìn thấy Tư Mã Tiêu mặt vô biểu tình đứng ở cách đó không xa, hiển nhiên đã nghe thấy mấy câu nói vừa rồi kia, bởi vì phía sau hắn những cung nhân đó đều giống như sắp bị hù chết.

Liêu Đình Nhạn: “……”

Xuất hiện rồi, định luật sau lưng nói dài nói ngắn người khác nhất định sẽ bị chính chủ nghe thấy, còn có định luật nghe thấy bí mật tất nhiên bị người ta phát hiện! Cho nên, vì cái gì thời gian lại trùng hợp như vậy đây? Tràn ngập một loại cảm giác giống như bị người khác an bài, có đúng không.

Cách một bức tường, hai nữ hầu còn đang nói tiếp, “Lúc trước Từ Ngọc công chúa điện hạ bị bệnh điên, ở trong Thuấn Hoa điện cách mai viên này không xa, có một ngày cháy lớn, cả tòa cung điện gồm công chúa điện hạ và hơn mười cung nhân ở bên trong đều bị thiêu chết.”

“A?!”

“Về sau không lâu, lại xảy ra sự kiện Thái Cực Điện kia.”

Mắt thấy biểu tình của Tư Mã Tiêu càng ngày càng khủng bố, Liêu Đình Nhạn quả thực muốn kêu hai nữ hầu diễn kịch kia câm miệng. Lúc này thật sự là sắp chết người, Liêu Đình Nhạn nhìn khuôn mặt đáng sợ của Tư Mã Tiêu, sau lưng lông tơ dựng thẳng.

Nàng lần đầu tiên ở trạng thái thanh tỉnh tận mắt nhìn thấy quá trình Tư Mã Tiêu phát bệnh, so với bất luận việc gì nàng từng gặp trước đây đều khủng bố hơn. hắn hai mắt lan tràn tơ máu, nhìn có vẻ kỳ quái mà đáng sợ, biểu tình của hắn cũng trở nên hung ác táo bạo, giống như áp lực thống khổ gì đó, không ngừng thở hổn hển. hắn bị hung hăng chọc giận, dáng vẻ đã không còn một tia vô hại khi đối mặt với nàng trước đây, hoàn toàn chỉ còn lửa giận và sát ý.

“đi.” Tư Mã Tiêu từ kẽ răng bài trừ ra một chữ này, giơ tay chỉ về cửa sổ hoa bên cạnh Liêu Đình Nhạn, “Kéo hai kẻ kia lại đây cho ta.”

Lời này vừa nói ra, hai hoạn quan phía sau hắn cúi đầu đi ra, bước nhanh qua hành lang dài, chuyển đến phía sau bắt được hai nữ hầu nói chuyện đó. Liêu Đình Nhạn chỉ nghe thấy hai tiếng kêu sợ hãi, hai nữ hầu hoảng sợ vạn phần đã bị kéo tới trước Tư Mã Tiêu.

Tư Mã Tiêu một chân dẫm lên ngón tay nữ hầu, thanh âm lãnh khốc, “Là ai sai các ngươi cố ý nói ra những lời này ở đây?”

Nữ hầu kêu lên đau đớn, “Bệ, bệ hạ, không có, không có ai a…… Nô…… Nô chỉ là, chỉ là nói bậy, a ——”

Tư Mã Tiêu đỏ con mắt, dưới chân nghiền một cái, một tiếng kẽo kẹt khiến người ta ê răng vang lên cùng một đợt tiếng kêu thảm thiết đã đổi giọng truyền vào lỗ tai mọi người ở đây.

Liêu Đình Nhạn nhắm mắt lại xoay đầu đi, nhưng tiếng kêu thảm thiết kia càng rõ ràng, đồng thời còn vang lên thanh âm lạnh lẽo của Tư Mã Tiêu, hắn nói: “Trong thời gian này, cô quá mức khoan dung, làm cẩu đồ vật này đã quên chính mình rốt cuộc là ai. Dẫn đi hỏi rõ ràng, nếu không chịu nói, liền lột da, giống như trước đây, treo ở trước Thái Cực Điện.”

một trận tiếng vang rào rạt, hai người kia bị che miệng kéo xuống. Liêu Đình Nhạn chỉ nhìn thấy trêntuyết lưu lại một bãi máu đỏ tươi, Tư Mã Tiêu không liếc mắt nhìn nàng một cái, quay đầu đã đi rồi.

Trong rừng hoa mai khôi phục an tĩnh, Liêu Đình Nhạn nhất thời không biết nên làm sao, lại nghe thấy Quế Diệp bên cạnh mang theo khóc âm nói: “Quý Phi, cứu mạng a, nô, nô không muốn chết!”

Liêu Đình Nhạn phát hiện nàng đầy mặt sợ hãi, trong mắt đều là nước mắt, không khỏi ngạc nhiên, “Làm sao vậy, bệ hạ cũng không có nói muốn giết ngươi?”

Tuy nói vừa rồi nàng cũng bị Tư Mã Tiêu dọa sợ tới mức chưa hồi thần, nhưng nàng cũng không cảm nhận được loại sợ hãi cực đoan này của Quế Diệp.

Quế Diệp lắc đầu khóc ròng nói, “không phải, chúng ta đã nghe thấy những việc này, bệ hạ nhất định sẽ xử lý.”

Liêu Đình Nhạn lại nhìn về phía nữ hầu và cung nhân khác những người bồi nàng tới đây, bọn họ đều có vẻ mặt tuyệt vọng. Nàng nhìn thấy hai nữ hầu cố ý vô tình dẫn nàng tới đây, cũng cả người run rẩy, cực kỳ sợ hãi, nàng nhíu nhíu mi nói: “đi về trước đi.”

Mới vừa trở lại Phù Dung Điện, Liêu Đình Nhạn nhìn thấy một hoạn quan áo xanh mang theo một đội cung nhân đứng ở cửa đại điện chờ nàng.

“Quý Phi, nô phụng ý chỉ bệ hạ, tiến đến dẫn người.” Hoạn quan áo xanh tiến lên nói.

Liêu Đình Nhạn hỏi: “Bao gồm cả ta?”

Hoạn quan áo xanh vội cười làm lành, “Quý Phi ngài nói đùa, đương nhiên chỉ có cung nhân phía sau ngài, ngài yên tâm, đã tuyển một đám cung nhân mới tới hầu hạ, người mới này càng biết nghe lời, càng hợp tâm ý ngài.” hắn cong eo, thái độ thập phần kính cẩn.

Liêu Đình Nhạn trầm mặc một lát, nghe thấy phía sau mọi người tuyệt vọng khóc nức nở, nàng nhéo nhéo ngón tay mình, chỉ vào hai vị nữ hầu nâng hoa, “Chỉ mang hai người này đi, những người khác ta muốn lưu lại.”

Hoạn quan áo xanh chần chờ nói: “Nhưng mà…… vẫn luôn như thế, kẻ không có quy củ ……”

Liêu Đình Nhạn: “Lưu lại bọn họ, ta sẽ tự mình nói với bệ hạ.”

Trong cung chưa bao giờ có ai cãi lại quyết định của Tư Mã Tiêu, nếu là những người khác, hoạn quan áo xanh cũng không cần nghĩ nhiều, trực tiếp không để ý tới mà mạnh mẽ mang người đi, nhưng Liêu Đình Nhạn lại khác, mấy ngày nay nàng ở chung với bệ hạ, bọn họ là người hầu hạ tất cả đều nhìn ở trong mắt, không chừng bệ hạ có thể khoan thứ vị Quý Phi này, đáp ứng yêu cầu của nàng, bởi vậy thập phần do dự.

Cuối cùng hoạn quan áo xanh cắn răng một cái, vẫn lựa chọn nghe theo Liêu Đình Nhạn phân phó, chỉ cho đội hoạn quan phía sau tới bắt hai nữ hầu cầm hoa kia mang đi.

Bọn họ vừa đi, bọn người Quế Diệp có cảm giác tìm được đường sống, lập tức quỳ xuống cảm kích nói: “Tạ ơn Quý Phi! Tạ ơn Quý Phi!”

Liêu Đình Nhạn xua xua tay, im lặng xuyên qua mành trân châu đi vào trong điện. Mành trân châu tách ra lại rơi xuống, va chạm phát ra tiến lách cách nho nhỏ.

Hoạn quan áo xanh trở lại Thái Cực Điện phục mệnh, lúc này trong hậu điện Thái Cực Điện một mảnh hỗn độn, Tư Mã Tiêu ngồi ở trung ương, xoã tóc, đốt ngón tay tái nhợt dùng sức chống lên trán gân xanh bạo đột.

Nghe hoạn quan áo xanh đáp lời, Tư Mã Tiêu giương mắt, “A, cho nên ngươi cũng chỉ mang theo hai người về?”

“Vâng.” Hoạn quan áo xanh khẩn trương trả lời, cũng không dám nhìn vào mắt hắn.

Tư Mã Tiêu kéo kéo khóe miệng, “Nếu Quý Phi không muốn, vậy quên đi……”

Hoạn quan áo xanh nghe xong lời này, tim nhấc lên lúc này mới thả lỏng. Nhưng mà ngay sau đó, hắnnghe thấy Tư Mã Tiêu nói: “Nhưng cô cảm thấy rất nhiều người cần phải chết, nếu những người đó tránh được một kiếp, người đáng chết do ngươi chọn từ những người trước đây ra. Rốt cuộc, các ngươi làm việc bất lợi, phải vì thế phụ trách.”

Hoạn quan áo xanh trắng mặt đi xuống rồi, Cao thái bảo đi đến. Nhìn thấy bộ dáng Tư Mã Tiêu, hắn lộ ra chút thần sắc lo lắng, “Bệ hạ, có cần ăn chút dược?”

“Ăn dược…… Ăn dược? Cái loại dược ăn vào sẽ làm ta trở thành giống như người chết sao?” Tư Mã Tiêu đột nhiên bùng nổ, đá ngã xuống đất thứ duy nhất còn bày trên án kỉ cùng với giá đèn. Cao thái bảo tập mãi thành quen, lông mày cũng không động một chút, chỉ chờ hắn phát tiết xong, một lần nữa ngồi trở lại, lúc sau mới tiếp tục nói: “Bệ hạ nếu không muốn ăn dược, không bằng đi gặp Quý Phi?”

Tư Mã Tiêu thần sắc âm trầm, “không cần, nàng bị ta dọa rồi, để nàng bình tĩnh trong chốc lát.”

“Tra ra chưa, là ai cố ý tặng cho cô một cái ‘lễ vật’ đặc biệt như vậy?”

Cao thái bảo: “Tuy rằng còn chưa thể khẳng định chắc chắn, nhưng không thể thoát được can hệ với Đoạn gia.”

“Ha ha, Đoạn gia.” Tư Mã Tiêu sắc mặt nhăn nhó, “cô đã đoán được là Đoạn gia, bọn họ còn nhớ vị tiên hoàng hậu đã chết đi nhiều năm kia của Đoạn gia bọn họ, cùng với vị hoàng tử không thể lớn lên đó, sao cam tâm nhìn thấy cô có con nối dõi…… Bọn họ là cố ý nhắc nhở cô, cũng cảnh cáo người duy nhất bên cạnh cô …… Ha, Đoạn gia.”

“cô thật sự nhịn bọn họ quá lâu rồi.” Tư Mã Tiêu đầy mặt sát ý, không chút nào che dấu.

Cho dù nhìn hắn lớn lên, Cao thái bảo cũng cảm thấy kinh hãi, cẩn trọng khuyên nhủ: “Bệ hạ, Đoạn thái phó một lòng vì gia tộc phồn vinh, cũng không giống như người sẽ làm ra loại việc xúc động này, hơn nữa việc này nơi chốn đều có sơ hở, không giống bút tích nhất quán của Đoạn thái phó.”

Tư Mã Tiêu nắm chặt mộc châu trên cổ tay mình, “cô biết không phải hắn, nhưng người Đoạn gia hắnlàm ra chuyện ngu xuẩn này, nếu không tìm ra người phụ trách, vậy để hắn tới chịu trách nhiệm.”

hắn nói lời này, dùng sức xả một cái, dây mộc châu kia tức khắc đứt gãy, hạt châu ào ào lăn xuống tứ tán, bắn lung tung trên mặt đất.

“Đoạn gia phải có người chết.”

…………

Trong nhà chính Đoạn gia, Đoạn thái phó hung hăng tát một cái làm đứa con thứ hai của hắn ngã xuống đất, “đồ hỗn trướng.”

Đoạn Tùng Phong từ trên mặt đất bò dậy, quỳ gối trước phụ thân, vẻ mặt vô vị.

Đoạn thái phó từ trước đến nay hỉ nộ không hiện ra sắc, thấy nhi tử như thế, tức giận lại áp lực khôngđược, chất vấn: “Có phải ngươi làm hay không?”

“Phụ thân không phải đã biết rồi, còn muốn hỏi nhi tử làm gì.” Đoạn Tùng Phong trào phúng trả lời: “Nhi tử cũng không cảm thấy là đại sự khó lường gì, bất quá nhắc nhở một chút bệ hạ của chúng ta, huyết mạch trên người hắn có bao nhiêu dơ bẩn.”

nói nói, vẻ mặt của hắn càng thêm căm giận, “Đứa con từ loạn luân như vậy, chúng ta thế nhưng còn phải cúi đầu nghe theo hắn! Nếu không phải tiên đế nổi điên giết hết hoàng tử còn lại, chỉ dư lại cái đồ vật như vậy, ngôi vị hoàng đế này nói thế nào cũng không tới phiên hắn ngồi! Tiên đế, cái kẻ điên này! hắn giết muội muội, giết hoàng tử thuộc về Đoạn gia chúng ta, là vì tiểu súc sinh này, hiện giờ tiểu súc sinh này đang đắc ý, hắn còn muốn kéo dài huyết mạch? Ta phi!”

Đoạn thái phó nhìn nhi tử điên điên khùng khùng, tức giận lại đá ra một cước. “Cái thứ được việc thì ít, hỏng việc thì nhiều! hoàng đế nhà Tư Mã đều là kẻ điên, hiện giờ vị bệ hạ này, so với tiên đế còn điên hơn, đã biết, ngươi còn muốn đi trêu chọc, là cảm thấy Đoạn gia chúng ta hiện giờ sống đến quá an ổn sao!”

Đoạn Tùng Phong ngồi dưới đất, một tay ấn ngực, không để bụng phụ thân phẫn nộ, “hắn có điên, cũng không phải ngốc, chẳng lẽ còn thật sẽ ra tay với Đoạn gia chúng ta, a, hắn dám sao, hắn cũng cũng chỉ dám giết mấy cung nhân cho hả giận, tiểu súc sinh vô dụng kia. Ta chính là muốn nhìn hắnđoạn tử tuyệt tôn, không phải hắn sủng hạnh một nữ nhân sao, ta thật ra muốn nhìn xêm, biết bí mật của hắn, còn có nữ nhân nào dám sinh hạ hài tử cho hắn, hắn xứng đáng đoạn tử tuyệt tôn, ha ha ha ha!”

Lắc lắc đầu, Đoạn thái phó thất vọng nhìn đứa con trai này, “Mấy năm nay thật sự con làm quá nhiều việc sai.”

Đoạn Tùng Phong dùng ánh mắt thất vọng y hệt nhìn phụ thân, “Ta không cảm thấy ta làm gì sai, ngược lại, phụ thân và đại ca mới làm sai, ta không thể lý giải, vì sao sau khi ở Tư Mã Ngu giết muội muội và hài tử của nàng rồi, các người còn có thể không có khúc mắc mà tiếp tục trung tâm với hắn, thậm chí hiện giờ còn muốn tiếp tục nâng đỡ một cái tạp chủng làm hoàng đế như vậy, nơi chốn chịu đựng, đây không phải quá buồn cười sao?!”

Đoạn thái phó chỉ nhìn hắn, bình tĩnh lắc đầu, “Tùng Nhi, con không thích hợp làm người Đoạn gia.” Dứt lời, hắn phất tay áo đi ra ngoài.

Ngoài cửa người trung niên râu dài đứng đó, thấy Đoạn thái phó đi ra, hắn nói: “Phụ thân không cần tức giận như thế, nhị đệ nhất quán tùy hứng làm bậy, bây giờ quan trọng nhất vẫn là giải quyết việc này như thế nào.”

Đoạn thái phó thần sắc lãnh đạm, “Còn có thể giải quyết thế nào, bên cạnh Tư Mã Tiêu có Cao thái bảo con chó trung thành và tận tâm đó, tra tới cửa cũng là sớm hay muộn.”

“Vậy phụ thân ý tứ là?”

“Tùng Nhi thật sự quá làm ta thất vọng, mấy năm nay ta đã cho hắn vô số cơ hội, hắn vẫn đắm chìm trong cừu hận cá nhân, không thấy rõ hiện giờ thế cục hỗn loạn, lại để hắn xằng bậy nữa, sẽ có mộtngày gặp phải phiền toái càng lớn hơn. Đoạn gia chúng ta không cần người như vậy tồn tại, hắn cũng nên vì chính mình ngu xuẩn mà phụ trách.”

“Nhi tử minh bạch.” Bỏ xe giữ soái, thế cục phải vậy.

Hai cha con đứng ở dưới hành lang, Đoạn thái phó giơ tay đón được một mảnh lá rụng, buồn bã nói: “Lạc Kinh gió lạnh thấu xương, không biết gió xuân phía nam có thể thổi đến không?”

Phía nam, Tần Nam Vương ngo ngoe rục rịch.

……

Liêu Đình Nhạn đêm nay không đi tẩm điện của Tư Mã Tiêu, nàng ngủ ở Phù Dung Điện của mình, chỗ Tư Mã Tiêu bên kia không có ai tới triệu nàng, tối nay trong cung an tĩnh đến quá mức bình thường.

Nửa đêm, Liêu Đình Nhạn bị gió và tiếng mưa rơi làm bừng tỉnh, bỗng nhiên mở mắt ra, nhìn thấy mộtbóng người đen tuyền ngồi ở mép giường.
Mời bạn thảo luận, vui lòng nhập Tiếng Việt có dấu
loadingĐang xử lý