Liêu sứ quân ở Lạc Kinh mấy hôm, Tư Mã Tiêu đặc biệt cho phép hắn mỗi ngày tiến cung, còn có thể ở trong cung dùng bữa cùng Liêu Đình Nhạn. Mấy ngày tiếp theo, Liêu sứ quân cảm thấy Tư Mã Tiêu không giống với Tư Mã Tiêu hắn vẫn nghĩ trước kia —— trước đây hắn từng tới Lạc Kinh, cũng ở triều hội gặp qua Tư Mã Tiêu, nhưng nhìn xa xa còn cúi đầu, căn bản không thấy rõ mặt, càng không tự thể nghiệm tính cách như thế nào.

Trong mấy ngày này, hắn phát hiện, bạo quân trong lời đồn tàn nhẫn độc ác, giết người như ma, đối xử với nữ nhi của mình thật là muôn vàn yêu thương, tất cả khoan dung. Liêu sứ quân hết sức trợn mắt há mồm, thậm chí hoài nghi nữ nhi có phải cho bệ hạ ăn mê hồn dược gì hay không.

Đồ ăn đồ dùng của nữ nhi, ban đầu Liêu sứ quân không chú ý, sau đó ngày nọ tham gia yến hội, phát hiện trong yến hội, sứ giả ngoại bang tiến cống cái ly quốc bảo, quay đầu liền đến chỗ nữ nhi, bị nàng dùng để đựng sữa bò, không cẩn thận rơi xuống đất cũng không muốn xoay người nhặt lên, đến nhìn thêm một lần còn không có, lúc này hắn mới chú ý đến bài trí chung quanh, sau đó kinh ngạc phát giác cơ hồ toàn bộ bài trí trong điện đều là trọng bảo, nếu ở chỗ này phóng một ngọn lửa, có thể thiêu hủy toàn bộ một nửa bảo bối trong kho.

Những bảo bối này không phải hẳn nên giấu ở trong bảo khố sao, vì cái gì trực tiếp bày ra cho nữ nhi tùy tiện dùng?!

Liêu sứ quân nhìn nữ nhi tuy rằng mập lên một chút, nhưng như cũ mỹ lệ động lòng người, thậm chí khuôn mặt càng trắng nõn, cảm thấy Tư Mã Tiêu có thể là đầu óc hỏng rồi, điểm này thật ra giống như đúc trong lời đồn.

Mắt thấy thân cha lại lộ ra cái loại phiền muộn vi diệu này với mình, Liêu Đình Nhạn không thể khôngbuông đũa bạc, xoa xoa miệng nói với hắn: “Cha yên tâm, con còn chưa béo thành heo đâu, chờ sang năm thời tiết nóng, con tuyệt đối có thể gầy lại.” Cha nàng mấy ngày nay mỗi lần nhìn nàng đều giống như muốn thở dài, nàng hiểu, cho dù ai dưỡng nữ nhi xinh đẹp trong nhà, gả cho người rồi bị dưỡng từ cải trắng nhỏ thành củ cải trắng to cũng sẽ không cao hứng.

Bất quá, kỳ thật thay đổi ý nghĩ, béo cũng không phải không có chỗ tốt, ít nhất về sau vạn nhất Tư Mã Tiêu mất nước, còn nàng biến thành mập mạp nhìn không rõ mặt, sẽ không bị người ta gọi là hồng nhan họa thủy, những lão nhân đó cũng sẽ không phe phẩy đầu cảm thán Tư Mã Tiêu vì sắc đẹp lầm quốc, chỉ biết nhìn thẳng vào nguyên nhân mất nước đại bộ phận là bởi vì Tư Mã Tiêu quá tìm đường chết.

Căn bản không phải vấn đề béo hay không béo a! Nhìn nữ nhi không hề có tự giác, Liêu sứ quân thở dài, lời nói thấm thía, “Đình Nhạn, cha thực nhanh phải về Hà Hạ, con nhớ kỹ, hưởng phú quý khôngcàn rỡ, ngày nào đó nghèo túng cũng đừng thần thương, mặc kệ thế nào, cố gắng còn sống sót mới quan trọng nhất……”

Cha ruột trong mắt chỉ thiếu không viết ra mấy chữ ‘yêu đương với hoàng đế không có kết cục tốt, nữ nhi con phải không màng hơn thua, ngàn vạn bảo trọng ’, Liêu Đình Nhạn bật cười, nàng lựa chọn đến bên Tư Mã Tiêu, chính là vì làm cho mình và người cha này sống tốt, không phải tới nói chuyện yêuđương với Tư Mã Tiêu. Tư Mã Tiêu loại người này, có thể yêu hay không thật đúng là không nhất định, đối tốt với nàng như vậy, cũng không nhất định là bởi vì yêu.

Dù sao nàng không muốn lo lắng nhiều loại vấn đề này, nàng chỉ nghĩ ở thế giới này sống cho tốt, tốt nhất có thể luôn giống như bây giờ, vạn sự vô ưu còn có đại lão che chở, sung sướng thoải mái. Thử hỏi sinh hoạt như vậy ai không muốn đâu?

Liêu sứ quân tiếp tục bức bức lẩm bẩm: “Còn có, Lạc Kinh không ai có thể chăm sóc con, chính con cần thông minh hơn, nhiều thêm tâm nhãn……”

Liêu Đình Nhạn: “Cha, trong cung không thiếu người thông minh, mỗi người tâm nhãn đều rất nhiều, con như vậy rất tốt.” Rốt cuộc Tư Mã Tiêu chính miệng thừa nhận hắn thích loại nữ hài ngốc nghếch, thường thường vô kỳ, không hề tâm cơ, ngây thơ đáng yêu a. Nếu đủ ngốc là có thể được Tư Mã Tiêu yêu thích, Liêu Đình Nhạn minh bạch vì sao nguyên tác Tư Mã Tiêu cũng đặt nguyên nữ chủ ở bên người lâu như vậy.

Lại chờ một chút, đây chẳng phải là mặt khác xác minh sự thật bi thảm là hóa ra so với nữ chủ nguyên tác, chỉ số thông minh của nàng cũng không chênh lệch lắm? Hơn nữa đãi ngộ của nàng so với nữ chủ nguyên tác cao hơn vài cấp bậc, chẳng lẽ đại biểu cho chỉ số thông minh của nàng cũng thấp hơn vài cấp bậc so với nguyên nữ chủ?!

…… bạo quân mắt mù này, vẫn nên mất nước đi.

không bao lâu, Liêu sứ quân lên đường về Hà Hạ, Liêu Đình Nhạn đặc biệt đi tiễn. Mặc áo choàng ở gió lạnh xa xa nhìn ngựa xe đi lhuất, Liêu Đình Nhạn thở ra một hơi, chà xát tay.

Bên cạnh Tư Mã Tiêu kéo tay nàng, tay hắn cũng không ấm áp hơn bao nhiêu so với băng tuyết vào đông, Liêu Đình Nhạn run run một chút, nhưng không buông ra, ngược lại tự nhiên trở tay cầm tay hắn, “Bệ hạ, chúng ta trở về đi.”

Tư Mã Tiêu nhìn chăm chú biểu tình của nàng, “Nếu nàng không bỏ được, ta hạ chỉ để cha nàng tới Lạc Kinh làm quan là được, muốn cho hắn chức quan gì?”

Liêu Đình Nhạn lắc đầu, “không được, cha ở Hà Hạ hơn nửa đời, tâm huyết cơ hồ đều ở đó, dọn đi nơi nào cũng khó quen, vẫn là để ông ấy sống yên ổn ở Hà Hạ dưỡng lão đi.”

Tư Mã Tiêu lại nói: “Nhà nàng cũng không có thân cận thân thích gì, bằng không cho bọn họ đến Lạc Kinh làm quan.”

Tới, chuẩn bị làm hôn quân, sủng hạnh mỹ nhân nhất định phải cho người liên quan trong nhà nàng thăng chức, cái gọi là một người đắc đạo gà chó lên trời, quan hệ cạp váy từ xưa đến nay chính là chuẩn mực của cổ đại cung đình.

Liêu Đình Nhạn bĩu môi, thực không để bụng, “Thôi bỏ đi, tuy nói là thân thích, nhưng năm đó bởi vì việc mẫu thân ta mà nháo đến không thoải mái, nhà ta cùng những nhà đó cũng không lui tới thế nào, không có thân thích giao hảo gì.”

Tư Mã Tiêu không có đất dụng võ, cảm thấy Quý Phi giống giống rùa đen làm người ta không có chỗ hạ miệng.

“Vậy nàng còn muốn cái gì sao?” Tư Mã Tiêu nhìn chằm chằm nàng.

Liêu Đình Nhạn: “……” Tư Mã Tiêu tính cách này, hận thì muốn cho chết, thương thì muốn cho sống, thật là mỗi thời mỗi khắc đều bày ra vô cùng nhuần nhuyễn, mỗi ngày không cho nàng chút đồ vật liền không thoải mái, khiến cho nàng hiện tại đều sắp coi tiền tài là cặn bã, thậm chí nhìn thấy một tảng hoàng kim lớn, đều sẽ ghét bỏ quá chói mắt, đây là kiểu thể nghiệm xa xỉ gì.

Phát hiện Liêu Đình Nhạn không thích những bảo vật đó như trước kia, Tư Mã Tiêu lại cân nhắc đến đồ vật khác.

Có một ngày, Tư Mã Tiêu rất có hứng thú tới hỏi, “Xây cho nàng cái sân thượng, thế nào?”

Liêu Đình Nhạn: “…… Sân thượng?” Sân thượng gì, cái loại sân thượng ngày nào đó luẩn quẩn trong lòng từ trên đó nhảy xuống phí hoài bản thân, thỏa thỏa có thể ngã thành một bãi bùn sao?

Tư Mã Tiêu cười nói: “một tòa đài cao trăm thước, xây ở trong cung thành, đi lên trên có thể nhìn khắp phong cảnh đô thành, như thế nào, nàng không phải thích thưởng cảnh sao.”

Liêu Đình Nhạn: Mẹ nó muốn chết muốn chết, cốt truyện này thật quen tai, không phải Trích Tinh đài sao! Giống như thật sự không thể không biến thành Đát Kỷ rồi!

“không dối gạt bệ hạ.” Liêu Đình Nhạn xoa xoa ngực, thần sắc nghiêm túc bịa chuyện: “Kỳ thật thiếp vừa lên chỗ cao sẽ cảm thấy đầu váng mắt hoa, tứ chi vô lực, ghê tởm muốn nôn, càng cao càng thở không nổi. Tật xấu này, một vị y giả ở Hà Hạ nói là ‘ bệnh sợ độ cao ’, cho nên sân thượng thiếp chỉ sợ vô phúc tiêu thụ.”

Tư Mã Tiêu nghe nàng nói, cảm giác không thú vị, xua xua tay: “Vậy thì thôi, nếu nàng không thể cùng ta thưởng cảnh, xây thiên đài cũng vô dụng.”

hắn quay đầu trở lại trước điện, nhìn thấy một hoạn quan nịnh nọt tiến đến đón, không chút suy nghĩ, chỉ hắn nói: “kéo hắn ra ngoài giết.”

Hoạn quan kia nghe vậy, tươi cười biến thành sợ hãi, “Bệ hạ! Bệ hạ vì sao a ——” miệng lập tức bị người che lại, lại phát không ra thanh âm.

Tư Mã Tiêu ngồi vào trước án, tùy tay nhàm chán lật các công văn đại thần trình lên. hắn không ngại có người giấu tâm tư tư xúi giục mình làm chuyện gì, nếu vừa lúc là chuyện hắn muốn làm, vậy làm thôi, nhưng nếu hắn không muốn làm như vậy, người đưa ra kiến nghị này, sẽ phải chết.

Thi thể treo trước Thái Cực Điện lại đổi mới.

Năm đó tuổi nhỏ, tân đế Tư Mã Tiêu muốn đem thi thể cùng hạ nhân bị lột da treo ở trước Thái Cực Điện, rước lấy triều thần phê bình, chúng đại thần dõng dạc hùng hồn trách cứ tân đế tuổi nhỏ bạo ngược, kết quả là ngày đó trước Thái Cực Điện treo lên một loạt thi thể mới, máu tươi đầm đìa, nhiễm đỏ thềm ngọc. Sau đó nếu còn có tiếng phản đối, thi thể treo lên lại nhiều thêm mấy cỗ.

Các triều thần tiến đến tham gia triều hội, từ một chỗ khác ở quảng trường Thái Cực, là có thể nhìn thấy thi thể trên cột giống như rẻ rách lắc lư ở trong gió, đi đến tiền điện, càng có thể ngửi thấy mùi máu tươi nùng liệt, chúng đại thần đều im như ve sầu mùa đông, trong lòng sợ hãi, đợi đi vào trong điện, nhìn thấy bệ hạ ngồi ở trên đầu đầy mặt trẻ con lại không dấu nổi tối tăm, cũng không dám bởi vì hắntuổi nhỏ mà coi khinh có lệ với hắn nữa.

Cho tới bây giờ, hoàng đế tuổi nhỏ lớn lên, các đại thần cũng đã quen ngoài Thái Cực Điện thỉnh thoảng phiêu đãng mùi máu tươi cùng với thi thể treo lên cao cao.

“Thời gian trước chưa thấy bệ hạ giết người treo xác, còn nói hắn quay đầu lại là bờ, hiện giờ xem ra, lại là tính xấu không đổi.”

“Cũng không phải sao, lúc trước còn có người nói bệ hạ được Quý Phi, tâm tính cũng thay đổi theo, ta sớm nói, bất quá một nữ tử thôi, sao có thể nắm tâm tính bệ hạ, hiện giờ không phải ứng nghiệm sao.”

“Các ngươi đừng nói nữa, cũng muốn treo ở trên thành sao!”

Thần tử nói chuyện nhìn lẫn nhau một cái, đều ở trong mắt đối phương thấy được sợ hãi, lập tức ngậm miệng.

Lại nói Liêu sứ quân bên này, vô duyên vô cớ bị triệu tới Lạc Kinh, chuyện gì cũng chưa làm, chỉ bồi nữ nhi mấy ngày, sau đó liền mang theo một xe ngựa đồ vật được bệ hạ ban thưởng trở về Hà Hạ, bởi vì ban thưởng đó, khi Liêu sứ quân trở về tốc độ liền chậm vài phần.

Hà Hạ ở cảnh nội Canh Châu, từ Lạc Kinh về Hà Hạ, có một con đường giáp giới với Nghiêu Châu, mà Nghiêu Châu này, chính là đất phong của Tần Nam Vương. Liêu sứ quân một đường chuyển lên quan đạo này, vừa lúc gặp gỡ một đội kỵ binh thần sắc túc sát, những người này trên giáp trụ đều có gia huy của Tần Nam Vương. Thấy bọn họ đi vội, Liêu sứ quân chủ động nhường ra quan đạo, miễn cho trong rối ren đụng phải người.

Nhưng bọn họ lui sang một bên, đội người kia ngược lại dừng ở gần chỗ bọn họ. Võ giả cầm đầu là mộtđại hán mặt đen, hắn ghìm ngựa tiến lên, ngữ khí cũng không tốt, chỉ vào xe ngựa bọn họ hỏi: “Bên trong là người nào?”

Người hầu đuổi ngựa nói: “Là chủ nhân nhà ta, chủ nhân nhà ta là Liêu sứ quân Hà Hạ, từ Lạc Kinh trở về.”

Liêu sứ quân ngồi ngay ngắn trong xe, hoàn toàn xốc màn xe lên, nhíu mày nhìn về phía kỵ binh cầm đầu kia, “Chư vị có gì chỉ giáo?”

Nghe hắn cho thấy thân phận, đại hán mặt đen thu liễm biểu tình trên mặt, xuống ngựa hành lễ, “khôngbiết là Liêu sứ quân, thật sự thất lễ! Thuộc hạ là Tần Dung tham tướng ở Tần Nam Vương phủ, phụng mệnh đuổi bắt một …… kẻ trộm cùng hung cực ác len lỏi ở đây, vì chuyện quá khẩn cấp mạo phạm Liêu sứ quân, còn thỉnh Liêu sứ quân thứ tội!”

Hai bên nhân mã đi qua nhau, Liêu sứ quân nhìn bóng dáng đội người này đi xa, không tự giác nhíu nhíu mi. Cái dạng kẻ trộm gì, phải đến phiên tư binh Tần Nam Vương tới đuổi bắt? Huống chi tham tướng Tần Dung kia, nghe nói còn là một cấp dưới đắc dụng bên Tần Nam Vương, tới bắt một kẻ trộm, chẳng phải là quá mức đại tài tiểu dụng?

Ngựa xe lại đi phía trước được một đoạn đường, gặp gỡ một xe lừa đỗ ở ven đường, trên xe chất mấy bó da lông, còn có chút rơm rạ nước bùn, đồ chắn gió, đắp lên cao cao, một nam thanh niên đang ở bên cạnh uống nước nghỉ ngơi.

Liêu sứ quân nhìn ra bên ngoài, gặp người này, cảm thấy có chút quen mắt, nô bộc theo xe vừa lúc nhận thức thanh niên này, vội giải thích với Liêu sứ quân: “Năm trước nữ lang ở trên sơn đạo gặp phải sơn phỉ, đó là vị Trần lang quân này cứu giúp, mới có thể chạy thoát.”

Vừa nói như thế, Liêu sứ quân liền nghĩ ra. Cho người dừng xe lại, hắn vẫy tay với thanh niên đang nghi hoặc nhìn lại, “Trần lang quân.”

Nguyên lai thanh niên đánh xe lừa đúng là Trần Uẩn.

—— cũng chính là nam chủ nguyên tác.

Trần Uẩn đi tới, dáng người đĩnh bạt, cho dù thấy đại nhân vật cũng không kiêu ngạo không siểm nịnh, chắp tay nói: “không biết Liêu sứ quân gọi ta có chuyện gì?”

Liêu sứ quân khó được lộ ra ý cười, “Nguyên lai ngươi nhận được ta.”

Trần Uẩn ngữ khí chân thành: “Bá tánh Hà Hạ, ai không biết Liêu sứ quân.”

Liêu sứ quân thấy hắn đối mặt với mình thái độ bình thường, không chút nào nịnh nọt, biểu tình càng hào phóng sơ lãng, không khỏi thưởng thức, nhắc nhở hắn: “Xem ra ngươi muốn đi hướng Nghiêu Châu, mới vừa rồi ta gặp gỡ một đội kỵ binh, nghe nói đang bắt giữ một kẻ trộm cùng hung cực ác, ngươi một người độc thân lên đường, cần phải cẩn thận.”

Trần Uẩn trong mắt lộ ra vẻ cảm kích, “Đa tạ sứ quân nhắc nhở, ta đương nhiên cẩn thận!”

hắn nói xong câu đó, tựa hồ lại có chút do dự, hỏi: “Nghe nói sứ quân thời gian trước đi Lạc Kinh, hiệngiờ chính là mới từ Lạc Kinh trở về?”

……

Đoàn xe của Liêu sứ quân một lần nữa khởi hành rời đi, Trần Uẩn đứng tại chỗ nhìn đội ngũ đi xa trong bụi mù cuồn cuộn, không biết suy nghĩ cái gì.

Lúc này, đống rơm rạ phía sau xe lừa bỗng nhiên toát ra cái đầu, một nữ tử giọng kiều tiếu hừ nói: “Người đã đi rồi còn si nhìn cái gì, đó chính là phụ thân của người trong lòng chàng?”

Tác giả có lời muốn nói: Hỏi ta A Kiều có thích Quý Phi hay không, ta sẽ nói là thích, nếu hỏi hắn yêuQuý Phi không, ta sẽ đáp trước mắt còn chưa yêu.

Muốn yêu đương như thế nào đây? Phải nhờ nam chủ nguyên tác của chúng ta tới giúp một chút công sức, vất vả cho hắn.

—— bằng không muốn nam chủ nguyên tác này làm gì, lên sân khấu dù sao cũng phải có tác dụng đúng không.

Nam chủ nguyên tác, trong chuyện đảm đương kỹ thuật diễn.

PS: Các nàng ủng hộ nhiệt tình, truyện sẽ ra nhanh hơn.
Mời bạn thảo luận, vui lòng nhập Tiếng Việt có dấu
loadingĐang xử lý