Trần Uẩn đi vào trong thư phòng của Tần Nam Vương, thấy trên mặt hắn mang cười, ánh mắt nhìn mình cũng thực vừa lòng, liền đoán được là việc đã thành.

“Phụ thân.” Trần Uẩn cười nói.

Tần Nam Vương gật gật đầu, cầm lấy một phong thư trong tầm tay đưa cho Trần Uẩn, “Con đã đến rồi, nhìn xem, Lạc Kinh gởi thư. Quả thực như lời của con, vị kia đã đồng ý, có hắn tương trợ, đại sự của chúng ta có hi vọng.”

Trần Uẩn cười theo, cung kính tiếp nhận thư, mở ra nhìn kỹ. Tần Nam Vương mấy ngày nay, nhìn người con rể này là càng xem càng thuận mắt, người này tài trí hơn người, quan trọng nhất chính là hắn có dã tâm có đảm lược, về điểm này mà nói, so với bản thân mình còn càng ưu tú hơn. Tần Nam Vương biết tính cách của mình, thường dễ dàng băn khoăn quá nhiều, không có quả quyết như người trẻ tuổi này.

Thời gian này, mắt thấy Trần Uẩn làm những thủ hạ của mình nhìn với con mắt khác, Tần Nam Vương cũng đúng lúc bỏ ra chút quyền lợi cho hắn. hắn chỉ có Tần Vô Hạ một nữ nhi như vậy, ngày sau hắn đirồi, nữ nhi còn phải để cho Trần Uẩn chăm sóc, có lẽ chờ bọn họ tính toán đại sự thành công, thiên hạ này đều thuộc về Tần gia hắn, mà tương lai trừ hắn ra, có thể ngồi trên cái vị trí, chỉ có thể là hài tử do nữ nhi sinh ra.

Tần Nam Vương dấu tinh quang trong mắt, lại khen ngợi: “Ít nhiều nhờ con cho người truyền ra lời đồn đãi, lại phái người châm ngòi nạn dân khắp nơi, hiện giờ chỉ chờ tình huống càng thêm nghiêm trọng, chúng ta liền có thể dựa thế khởi sự.”

Trần Uẩn cười cười, thở dài một tiếng: “Nhưng hoàng đế Tư Mã Tiêu tàn bạo, chỉ sợ những nạn dân đó nháo sự cũng phải nếm chút khổ sở, đến lúc đó chúng ta cần sớm phái người tương trợ mới được. Còn nữa người chúng ta an bài trong Lạc Kinh, bị hoàng đế giết không ít, thật sự đáng tiếc. Bởi vì một chút lời đồn đãi liền tùy ý giết người như thế, nếu không lật đổ bạo quân này, chắc chắn có càng nhiều bá tánh vô tội phải chịu khổ.”

Tần Nam Vương không để bụng, “Vậy thì có gì, bất quá chết vài người mà thôi, lại phái người khác đi ẩnnúp là được.” Lời tuy như thế, nhưng trong lòng hắn đối với tính cách của Trần Uẩn lại rất vừa lòng, chính là tính cách như vậy ngày sau mới không có khả năng vong ân phụ nghĩa.

Trần Uẩn rời khỏi chỗ Tần Nam Vương, trở lại viện của mình, nhận được một phong thư khác. Phía trênviết cũng là tin tức từ Lạc Kinh, bất quá tương đối hỗn độn, ánh mắt Trần Uẩn cuối cùng dừng lại ở chỗ cuối thư, viết Liêu Quý Phi được hoàng đế Tư Mã Tiêu sủng ái, ngày gần đây đang chuẩn bị cùng đi Cửu Hoa hành cung ra ngoài tránh nóng.

Ngày mùa hè Lạc Kinh thời tiết nóng bức, mùa hè này phá lệ quái dị, dường như so với năm trước càng nóng hơn vài phần, Liêu Đình Nhạn sợ nóng nhất, từ lần trước dùng quá nhiều băng làm cho sinh bệnh, bệnh khỏi rồi nàng lại không dám tùy tâm sở dục dùng băng, nhưng thật sự quá nóng.

Ban đêm, Liêu Đình Nhạn ngủ đến mơ mơ màng màng luôn tiến đến bên người Tư Mã Tiêu, muốn ôm hắn ngủ, ai bảo nhiệt độ cơ thể Tư Mã Tiêu thích hợp. Nhưng chỉ ôm trong chốc lát nàng cảm thấy nóng, lại đẩy Tư Mã Tiêu ra lăn vào phía trong giường, như thế cả đêm lăn lộn tới lăn lộn đi, Tư Mã Tiêu quả thực sắp bị nàng làm chết, ngủ không tốt hỏa khí cũng lớn hơn bình thường rất nhiều.

Vì tất cả mọi người đều tốt, Tư Mã Tiêu thực nhanh quyết định mang Quý Phi đi Cửu Hoa hành cung tránh nóng. Mùa hè vừa rồi Tư Mã Tiêu cũng đi Cửu Hoa hành cung ở một thời gian, nhưng chưa từng mang theo mỹ nhân hậu cung đi cùng, năm nay vẫn là một lần đầu, lúc này trong ngoài cung càng thêm hiểu biết Liêu Quý Phi trong truyền thuyết được thánh sủng đến mức độ nào.

Biết được Tư Mã Tiêu mang Liêu Quý Phi đi Cửu Hoa hành cung tránh nóng, trong cung các mỹ nhân khác tâm tình đều thực phức tạp, năm rồi các nàng ước gì Tư Mã Tiêu nhanh đi tránh nóng, lưu lại các nàng ở lại cung đình Lạc Kinh tốt xấu quá mấy ngày sống yên ổn, không cần mỗi ngày lo lắng đầu sẽ bị rơi, da sẽ bị lột. Nhưng năm nay, Tư Mã Tiêu riêng mang theo Liêu Quý Phi đi cùng, thật giống như lại một lần làm cho các nàng rõ ràng ý thức được, các nàng nhiều người như vậy cũng không thể làm gì mà bị kẻ tới sau làm được, trong lòng sao có thể thoải mái. không thoải mái nhất chính là, đối với tình huống này các nàng còn không hề có cách nào.

Mặc kệ những người khác nghĩ như thế nào, Liêu Đình Nhạn là người vui mừng nhất. Hành cung tránh nóng a…… Nàng lúc ở thời đại kia xem phim truyền hình có nhắc tới hành cung tránh nóng, hình nhau đều xây ở trong núi, hoàn cảnh thanh u, rất là mát mẻ.

Ở Lạc Kinh lâu như vậy, nàng cũng không sai biệt lắm có chút chán ngấy, vừa vặn đi hành cung giải sầu, kiến thức một chút người cổ đại có tiền có quyền vào mùa hè sinh hoạt như thế nào.

Xe ngựa chạy mấy ngày, rốt cuộc tới Cửu hoa cung. Nơi đây quả nhiên là phong thuỷ bảo địa, mới xuống xe ngựa, Liêu Đình Nhạn liền cảm giác một trận gió núi tươi mát thổi vào mặt, mang theo hơi thở vô cùng sạch sẽ thoải mái thanh tân, chung quanh cỏ cây tươi tốt, thanh sơn liên miên, làm cho nhiệt độ không khí giảm đáng kể, Liêu Đình Nhạn lập tức cảm thấy một trận buồn ngủ nảy lên, nhịn khôngđược nheo nheo mắt.

Lần này đi ra ngoài, trừ hoàng đế và Quý Phi, còn có rất nhiều cung nhân hầu hạ cùng hộ vệ bảo hộ, bọn họ đều từng nghe lời đồn đãi về Liêu Quý Phi, bên ngoài hiện đều truyền ra nàng có mỹ mạo thiên tiên, mới mê hoặc Tư Mã Tiêu thần hồn điên đảo. Nhưng người chân chính gặp được Liêu Đình Nhạn cực ít, mọi người trong lòng đều tò mò về nàng, lần này đi ra ngoài Cửu hoa cung, mới có cơ hội chính mắt nhìn thấy tuyệt thế mỹ nhân trong lời đồn kia.

Liêu Đình Nhạn được đỡ xuống xe ngựa, say mê với gió mát núi xanh ở Cửu hoa cung, trên mặt khôngche đậy bất cứ thứ gì, băng cơ ngọc nhan, thanh triệt thông minh sắc xảo, một thân áo lụa màu nhạt theo gió bay tán loạn, thật sự giống như tiên tử trong mây, khiến người ta kinh diễm.

Người xem há hốc mồm không phải ít, chờ đến Liêu Đình Nhạn vào trong Cửu hoa cung, rất nhiều người mới hồi phục tinh thần lại, thầm nghĩ trong lòng, nếu ta là hoàng đế, ta cũng thích mỹ nhân thiên tiên như vậy.

Nếu Liêu Đình Nhạn biết được những người này suy nghĩ cái gì, nàng sẽ chỉ làm mấy cái xem thường. đã từng, nàng cũng cho rằng Tư Mã Tiêu nhân thiết là hôn quân háo sắc, nhưng hiện tại nàng đã minh bạch, hôn quân thì có, háo sắc là còn chờ thương thảo, rốt cuộc người này thật sự thẩm mỹ khiến người ta không chịu nổi, công năng tình dục cũng làm người ta hoài nghi.

Ở hành cung tránh nóng ngày thứ nhất, Tư Mã Tiêu cuối cùng không còn nửa đêm bị Quý Phi mình đẩy tỉnh, Quý Phi lại khôi phục giấc ngủ ngon dĩ vãng, có thể ngủ say đến hừng đông. Tư Mã Tiêu nửa đêm phát thần kinh, niết mặt cắn tay mà lăn lộn cũng không thể đánh thức nàng. Liêu Đình Nhạn buổi sáng dậy, phát hiện nhóm nữ hầu nhìn mình ánh mắt có điểm kỳ quái, soi soi gương, lúc này mới phát hiệntrên má mình có dấu răng, không hề nghi ngờ là Tư Mã Tiêu làm ra chuyện tốt.

“……” Lợi hại, không rõ cắn như thế nào, thế nhưng cũng không cắn tỉnh nàng.

Tư Mã Tiêu cảm thấy nàng mới lợi hại nhất, cắn mặt nàng như vậy nàng cũng không tỉnh, nếu khôngphải thấy nàng còn hô hấp, đều phải cho rằng nàng tắt thởi rồi. Tư Mã Tiêu nghĩ trăm lần cũng khôngra, lúc trước vừa mới bắt đầu ngủ cùng hắn, Liêu Đình Nhạn vừa đẩy liền tỉnh, hiện giờ cắn nàng còn không tỉnh, nàng là thật không có tâm cảnh giác với hắn hay thuần túy là lười?

Liêu Đình Nhạn ngủ ngon, ăn uống cũng tốt lên theo, hơn nữa ở hành cung tránh nóng món ăn sơn trân thôn quê mới mẻ, không cẩn thận liền ăn nhiều hơn. Nhìn nhìn lại hành cung còn có ao tắm rửa có thể làm bể bơi, tắm xong rồi còn có nữ hầu chuyên môn mát xa, thật là sung sướng, Tư Mã Tiêu cũng chưa hưởng thụ được như nàng.

Tư Mã Tiêu còn ở trong một góc nào đó của hành cung gặp mật thám. Cao thái bảo tọa trấn Lạc Kinh, có tin tức gì đều sẽ phái hoạn quan phía dưới tới hội báo.

“Hồi bẩm bệ hạ, lần trước bệ hạ sai người đi điều tra chuyện kho lúa Tế Địa, hiện giờ đã điều tra rõ. Lương trữ trong kho lúa Tế Địa, mấy năm trước đã bắt đầu bị Đô quốc tướng sai người tự mình lấy đimua bán, hiện giờ bên trong lương thảo mười phần chỉ còn hai ba, lúc trước bệ hạ ra lệnh mở Tế Địa, Đô quốc tướng ngầm từ Độ Viên vận chuyển hơn phân nửa lương thực bù vào……”

Độ Viên trữ lương thảo so với kho Tế Địa còn quan trọng hơn, Tư Mã Tiêu lúc trước sở dĩ không động đến kho Độ Viên mà mở kho Tế Địa, chính là bởi vì nguyên nhân này, lúc trước Đô quốc tướng nhất định không chịu mở kho Tế Địa, hắn đã có hoài nghi, hiện giờ chứng thực, Tư Mã Tiêu thật sự một chút cũng không ngoài ý muốn.

trên mặt hắn nhìn không ra bao nhiêu tức giận, thậm chí có vẻ quá mức vô vị.

“một khi đã như vậy, tìm cơ hội cho người tố giác kho Độ Viên tồn lương bị giảm bớt, quan viên quản lý trông giữ kho lúa hai nơi đều xử trí, còn Đô quốc tướng, tùy hắn đi.” Tư Mã Tiêu nhẹ cầm nhẹ buông, không có ý tứ động đến Đô quốc tướng.

Hoạn quan hồi bẩm tuy có khó hiểu, nhưng trăm triệu không dám tìm hiểu ý tưởng của bệ hạ, bái hắnmột bái rồi lui về phía sau đi ra ngoài.

Tư Mã Tiêu đứng dậy đi tìm Liêu Đình Nhạn, đi ra điện, còn chưa nói gì, gặp gỡ cung nhân liền chủ động quỳ gối hành lễ, tiếp theo nói cho hắn Quý Phi ở chỗ nào, cũng không cần hắn hỏi.

một đường đều như thế này, giống như các cung nhân đều khẳng định hắn đi loạn tại đây chính là đangtìm Quý Phi.

Nhận thấy điểm này, Tư Mã Tiêu bước chân ngừng lại, thế nhưng cảm thấy có vẻ không được tự nhiên. Từ khi nào bắt đầu biến thành như vậy?

hắn chưa nghĩ kỹ, đã nghe thấy tiếng Liêu Đình Nhạn cười. Nàng thường xuyên cười, nhìn thấy đồ vật yêu thích cao hứng mà cười, bởi vì thực thoải mái thích ý cũng cười, tuy rằng không cao hứng nhưng muốn làm bộ cao hứng lại giả cười, vân vân, cười ra tiếng nhẹ nhàng sung sướng giống như vậy nhưng thật ra rất ít.

Tư Mã Tiêu nghĩ, dừng bước chân lại, đứng ở nơi xa nhìn.

Liêu Đình Nhạn được mấy nữ hầu vây quanh, đang đứng ngoài một mảnh ruộng dưa. Đại khái đó là cung nhân trong hành cung tự trồng, ở một góc ngự viên, dây leo bò đầy đất mặt thậm chí kéo dài đến bờ tường, bò lên trên nóc nhà, trên mặt đất kết mười mấy quả dưa xanh mượt, Liêu Đình Nhạn xoay người lại gõ dưa hấu, mấy nữ hầu ở một bên nhấc làn váy và tóc dài cho nàng. Nàng tựa hồ mới vừa tắm gội xong không lâu, tóc dài còn chưa búi lên, buông xõa ở sau người.

Liêu Đình Nhạn rất có hứng thú, nhất nhất gõ từng quả dưa, cuối cùng lựa chọn một quả, các nữ hầu nhìn quả dưa, sôi nổi khích lệ Quý Phi tuệ nhãn như đuốc, quả này khẳng định là ngọt nhất.

Hái quả dưa xuống, Liêu Đình Nhạn còn muốn tự mình ôm, nhóm nữ hầu vội lau sạch sẽ bụi đất bám ở bên ngoài quả dưa rồi lại giao cho nàng.

Cung nhân chờ ở một bên kia, mặc một thân chế phục màu xanh lá của hoạn quan hành cung, hắn thấp giọng nói gì đó, lại chỉ chỉ một góc trên nóc cung điện. Liêu Đình Nhạn sau khi nghe xong, ôm dưa lùi lại, dẫm lên một cục đá nhìn lên nóc nhà, trên mặt lộ ra tươi cười.

Tư Mã Tiêu nghe thấy nàng nói: “trên nóc nhà quả nhiên cũng mọc lên hai quả dưa, còn không nhỏđâu, hái một quả xuống nhìn xem?”

Nàng vừa nói như vậy, có cung nhân đi tới, bắc thang hái dưa hấu, lại đưa đến tay nàng.

Tư Mã Tiêu xem xong, cũng không đi qua, trực tiếp xoay người về trong điện nằm. Cửa sổ mở rộng, bên ngoài gió núi thổi vào, Tư Mã Tiêu nằm không bao lâu, nhắm mắt lại nghe thấy tiếng bước chân liên tiếp. Trước khi tiếng bước chân nhẹ nhàng tới gần, hắn mở to mắt liếc nhìn một cái, quả nhiên nhìn thấy Liêu Đình Nhạn ôm hai quả dưa hấu.

“Bệ hạ, thiếp mới vừa hái dưa, bệ hạ muốn nếm thử hương vị sao?”

Tư Mã Tiêu ngồi dậy, giơ tay đẩy đẩy hai quả dưa đặt ở trước mắt, “Trong hành cung này còn trồng dưa hấu?”

Liêu Đình Nhạn cười trả lời, “Là một cung nhân trong hành cung tự trồng!” Tiếp theo liền đem chuyện thú vị trên nóc nhà cũng có dưa nói một lần.

Dưa cắt ra, Tư Mã Tiêu khó được chủ động ăn nhiều hai miếng, không giống ngày thường ăn một chút cũng giống như nuốt độc dược. hắn nguyện ý tử tế ăn cái gì, Liêu Đình Nhạn thế nhưng cảm thấy có chút cao hứng, nàng phản ứng trong chốc lát, cảm thấy đây giống hùng hài tử không thích ăn cơm, mộtngày nọ chủ động ăn, người khác nhìn cũng thấy vui mừng.

Hầu hạ Tư Mã Tiêu nhiều năm, trong lòng Cẩn Đức cũng có chút vui mừng, trong khoảng thời gian này tới nay, bệ hạ cho dù ăn ngủ đều tốt hơn trước kia, đều là Quý Phi dạy ra a.
Mời bạn thảo luận, vui lòng nhập Tiếng Việt có dấu
loadingĐang xử lý