Đô tướng quốc suất lĩnh đại quân cùng với quân đội của Tần Nam Vương nhiều năm ngầm bồi dưỡng, giằng co ở một vùng quê ngoài thành Nghiêu Châu, hai bên tuy rằng từng có hai chiến dịch quy mô nhỏ, lại đều thương vong không lớn, tựa hồ đang thử cái gì. Từ binh lực mà nói, Tần Nam Vương khôngthể so với đại quân triều đình, nhưng Tần Nam Vương tọa ủng thành Nghiêu Châu nhiều năm, xây dựng thành lũy tường cao, hiện giờ thành Nghiêu Châu là một tòa thành dễ thủ khó công.

Nếu cứ co đầu rút cổ trong thành, đại quân triều đình cũng không có cách nào, dù cường công, chỉ sợ cũng sẽ tử thương thảm trọng. Đô tướng quốc thử rồi, chỉ đành lui giữ đóng quân.

Đô tướng quốc cũng không phải là toàn tâm toàn ý muốn vì hoàng đế phụng hiến sinh mệnh, hắn nhìn ra được tử lộ trước mặt, đâu chịu cứ như vậy ngoan ngoãn đi xuống, khó tránh khỏi động chút tâm tư khác.

Mà Tần Nam Vương bên này, hắn đương nhiên cũng nghĩ tốt nhất có thể xúi giục Đô tướng quốc, hai bên kết minh, đối với tình huống của mình càng có lợi, hơn nữa Trần Uẩn nhiều mặt hiến kế, Tần Nam Vương càng có khuynh hướng mượn sức Đô tướng quốc. Hai bên ngươi có tâm tư ta cố ý, ngấm ngầm lặng lẽ tiếp xúc.

Hoàng đế xa giá nghi thức ngay lúc này đi tới, vào nơi đóng quân của đại quân triều đình, được Đô tướng quốc cung cung kính kính mời vào.

Thực nhanh, bên trong thành Nghiêu Châu, Tần Nam Vương và Trần Uẩn cũng biết tin tức này. Tần Nam Vương những ngày gần đây không biết vì sao thân thể không tốt, ở trên giường nằm hai ngày, càng ngày càng không có tinh thần, nghe thấy tin tức này mới thoáng phấn chấn, nói với Trần Uẩn: “Con đoán quả nhiên không sai, Tư Mã tiểu nhi kia thật sự là vì một nữ nhân mà không tiếc tự mình tới đây phạm hiểm.”

Trần Uẩn dáng vẻ đường đường, ngồi quỳ ở bên giường bệnh của Tần Nam Vương, nghiêm nghị nói: “Tư Mã Tiêu cũng không nhất định tới đây vì Liêu Quý Phi, Tư Mã Tiêu người này thân là đế vương, không chấp nhận được người bác mặt mũi của hắn, giẫm đạp tôn nghiêm của hắn, bị chúng ta đưa tin kích thích, muốn tự mình tới đốc xúc công thành, cũng là bình thường.”

Tuy rằng trong lòng có suy đoán Tư Mã Tiêu hơn phân nửa chính là vì Liêu Đình Nhạn mà tới, nhưng hắn làm nam chính thế giới này, sao có thể thừa nhận loại việc như vậy, tinh tế nghĩ đến không phải cho mình đội nón xanh sao. Nữ chủ đương nhiên chỉ có thể cùng hắn nam chủ này ở bên nhau, cũng chỉ có thể yêu hắn, đây là thiên kinh địa nghĩa, nam xứng Tư Mã Tiêu cái gì, ngại mắt hắn sẽ phải chết.

Tần Nam Vương hiển nhiên cũng rất đắc ý, “Tư Mã tiểu nhi cuồng vọng tự đại, còn tưởng rằng bản thân có mấy chục vạn đại quân bảo hộ, lại không biết ‘thần tử trung tâm ’ bên cạnh đã làm phản, để xem hắn còn có thể càn rỡ mấy ngày!”

“Con lại đi liên hệ với Đô tướng quốc, xác định kế hoạch của chúng ta vạn vô nhất thất!”

Trần Uẩn được Tần Nam Vương chỉ thị, thành thật đáp vâng. Vừa lúc gặp người hầu đưa chén thuốc tới, Trần Uẩn không ở lâu, cáo từ lui ra, mắt nhìn thẳng đi qua người hầu kia.

Mới đi ra khỏi chỗ Tần Nam Vương, Trần Uẩn đã bị Tần Vô Hạ quấn lên.

“Gần đây sao chàng càng ngày càng bận, cũng không có thời gian bồi ta nói chuyện, phụ thân nhiều thuộc hạ như vậy, chàng có việc gọi bọn họ đi làm còn không được sao, chàng bận việc như vậy làm cái gì.” Tần Vô Hạ rất là bất mãn.

Trần Uẩn chỉ đành kiên nhẫn giải thích vài câu, “Ta bảo đảm, hết thảy thực nhanh sẽ kết thúc.” hắnduỗi tay xoa xoa gương mặt Tần Vô Hạ, ánh mắt như có như không mà xẹt qua tẩm điện Tần Nam Vương. thật sự rất nhanh, hết thảy đều đã an bài tốt, chỉ chờ mọi người đi vào, hắn liền có thể thu hết dây trong tay, một lưới bắt hết những nhân vật chướng mắt đó, tiếp nhận giang sơn thuộc về hắn.

Thấy Trần Uẩn vội vàng đi rồi, Tần Vô Hạ bực mình, lại nghĩ đến tin tức vừa rồi từ trong miệng Trần Uẩn, lập tức đắc ý mà chạy đến viện giam giữ Liêu Đình Nhạn, hưng phấn bừng bừng, “Tư Mã Tiêu đãđến Nghiêu Châu, ngày chết của các ngươi cũng càng ngày càng gần!”

Thế nhưng tới thật. Liêu Đình Nhạn bày ra vẻ mặt cao quý lãnh diễm chọc người tức giận bỏ đi rồi, biểu tình lập tức suy sụp xuống, nhăn mi nhìn không trung phía ngoài cửa sổ, nhấp chặt môi.

Tuy rằng mỗi lần gặp nguy hiểm, nàng đều sẽ nghĩ mình là nữ chính, nhất định có thể qua được, nhưng chẳng qua chính là tự mình an ủi thôi, nàng so với bất kì ai càng hiểu rõ ràng, đây cũng không phải mộtchuyện xưa, đối với nàng mà nói, đây là thế giới hiện thực, sẽ phát sinh rất nhiều biến cố, nàng cũng không phải đặc thù, tử vong cũng chỉ là nháy mắt. Đối với nàng là như thế, đối với những người khác cũng là như thế.

…… Cho nên Tư Mã Tiêu rốt cuộc có thể mạo hiểm tới cứu nàng hay không?

Tư Mã Tiêu xác thật tới Nghiêu Châu, nhưng lúc này hắn lại không ở trong doanh địa nơi đại quân đóng.

Lúc Đô tướng quốc mời ‘ bệ hạ ’ tới từ Lạc Kinh vào trong trướng, xác thật có tính toán không tốt, nhưng hắn thực nhanh phát hiện ‘ bệ hạ ’ có chút không thích hợp, nhịn không được đến gần rồi cẩn thận đánh giá, lập tức phát hiện trên mặt người này mất tự nhiên, như bị thứ gì bôi thành dạng này, ánh mắt và động tác của hắn ta cũng không có loại lệ khí chân chính của bệ hạ.

Đây không phải Tư Mã Tiêu! Mắt thấy Đô tướng quốc biến sắc, người đi theo bên cạnh ‘ bệ hạ ’, Cao thái bảo, tiến lên một bước, đi đến trước ‘ bệ hạ ’, khẽ cười với hắn.

“Đô tướng quốc.”

“Cao thái bảo, ngươi đây là có ý tứ gì?”

“Bệ hạ vốn tự mình đến, nhưng mà không biết vì sao lại bị bệnh, không kiên nhẫn lặn lội đường xa, muốn lưu tại Lạc Kinh, bởi vậy chỉ có thể ra hạ sách này, lệnh cho người thay thế. Thuận tiện, việc nơi này cũng càng thích hợp một vị bệ hạ giả mạo phối hợp, không phải sao?” Cao thái bảo ý vị thâm trường nói.

Đô tướng quốc nheo nheo mắt, hắn nghe ra thâm ý trong lời Cao thái bảo nói, không chút nghĩ ngợi thề thốt phủ nhận: “Ta cũng không biết ……”

hắn nói đến đây, thấy Cao thái bảo nâng ra một cái tráp, đưa lên, “Tướng quốc cũng không cần vội phủ nhận, không ngại nhìn xem lễ vật bệ hạ ủy lạo ngươi.”

Đô tướng quốc trong lòng có dự cảm bất hảo, vỗ tay đoạt tráp mở ra xem, thấy bên trong là một ít trang sức, ngọc khóa, các vật đeo trên người. hắn đương nhiên nhận ra được, đó đều là đồ vật từ trênngười của người nhà mình, có của lão thê và mấy hài tử, còn có khóa trường mệnh tôn tử sinh ra đãđeo.

Đô tướng quốc liền đỏ mắt, một đôi mắt hung ác trừng Cao thái bảo. Cao thái bảo lại lù lù bất động, thậm chí trên mặt như cũ mang theo ý cười, nói: “Tướng quốc tuy rằng trước khi rời khỏi Lạc Kinh đãlặng lẽ dàn xếp cho người nhà, nhưng bệ hạ lo lắng những người đó chiếu cố không chu toàn, cho nên đã sớm đưa bọn họ đến một nơi an toàn để bảo vệ, chỉ chờ tin tức quốc tướng đánh thắng trận truyền tới lại trở về.”

“Ngươi……” Đô tướng quốc làm thế nào cũng không nghĩ đến, chính mình cho rằng an bài vạn vô nhất thất, thế nhưng bị Tư Mã Tiêu phát hiện.

Cao thái bảo thấy hắn kinh giận hoảng sợ, chậm lại ngữ khí, “Tướng quốc đối với bệ hạ trung thành và tận tâm, bệ hạ đương nhiên sẽ không phụ tướng quốc, rốt cuộc tướng quốc cũng nhìn bệ hạ từ nhỏ lớn lên.”

Đô tướng quốc gương mặt vặn vẹo một trận, ánh mắt giãy giụa nhìn những cái hộp đó, rốt cuộc chậm rãi lộ ra đồi sắc, cúi đầu nói: “Thần, tuân mệnh bệ hạ.”

Cao thái bảo không chút nào ngoài ý muốn. Đô tướng quốc người này, tuy rằng có dã tâm lại nhẫn tâm, đối phó với đối thủ tàn bạo độc ác, tham nhiều tiền tài cũng không thoả mãn, nhưng lại thập phần coi trọng người nhà. hắn cùng lão thê cảm tình cực tốt, đối với con cái cũng cực kì quan tâm. Lúc trước, đúng là bởi vì điểm này, tiên đế mới dám yên tâm để hắn làm quốc tướng, bệ hạ và tiên đế tính cách hoàn toàn bất đồng, trong xương cốt lại có điều tương đồng, hắn đồng dạng là bởi vì điểm này, mới mặc kệ Đô tướng quốc mấy năm nay ở trong triều hô mưa gọi gió.

không phải sợ hắn, mà là cảm thấy không cần thiết động đến hắn. Thư nhất Đô tướng quốc dùng được, trong triều cần một người như vậy, thứ hai cũng là hắn không chân chính làm ra việc khiến bệ hạ tức giận, mới có thể sống đến bây giờ. hiện giờ hắn muốn phệ chủ, Tư Mã Tiêu đương nhiên không giữ hắnđược. Bọn họ đều rất rõ ràng, lần này, Tư Mã Tiêu muốn chính là mệnh của Đô tướng quốc, mặc kệ trận này thắng hay thua, mệnh của Đô tướng quốc đều phải lưu lại nơi này, đổi lấy cả gia đình an toàn.

“Quốc tướng cần biết, bệ hạ cũng là để lại mặt mũi cho ngươi, với quốc tướng mà nói, ít nhất còn có thể được một cái danh trung quân ái quốc, về sau người nhà cũng không bị liên luỵ.”

……

Đô tướng quốc từ lều hoàng đế đi ra, bước chân trầm trọng, chỗ sâu trong đôi mắt mang theo phẫn nộ sợ hãi thật sâu, còn có không thể không nhận mệnh. Nghe thấy thuộc hạ báo Tần Nam Vương bên kia lại lặng lẽ cho người tới, thần sắc hắn đây lệ khí, nhớ tới mới vừa rồi Cao thái bảo nói, cắn răng một cái: “Như lúc trước đưa vào trong trướng ta.”

Đối mặt với sứ giả của Tần Nam Vương, Đô tướng quốc không lộ ra chút khác thường nào, đồng ý kế hoạch hắn chuyển đạt. “Tư Mã Tiêu xác thật ở trong trướng, đến lúc đó ta tự nhiên sẽ cho hắn chịu chết, nói cho Vương gia nhà ngươi, không cần quên lời hắn nói, phối hợp cho tốt.”

Chờ người hầu lặng lẽ rời đi, Đô tướng quốc sai người gọi nhi tử của mình tới, đây là nhi tử duy nhất theo hắn tới chiến trường. Trận chiến sự này qua đi, chính hắn sợ là không còn mạng trở về, chỉ có thể nhân lúc này còn thời gian, trước dặn dò tốt hậu sự. hắn mấy năm nay xác thật bị biểu hiện của Tư Mã Tiêu làm mờ mắt, còn tưởng rằng hắn ta chỉ là người tầm thường, tính tình thô bạo, không nghĩ tới, thậtlà chó cắn người không kêu. hiện giờ hắn chỉ hy vọng, mình làm theo lời Tư Mã Tiêu phân phó, hắn ta có thể theo lời buông tha người nhà mình.

không nói đến lúc này tâm tư mọi người như thế nào, Tư Mã Tiêu bức cho Đô tướng quốc tự nguyện chịu chết kia, giờ phút này đang ngồi ở trong một chiếc xe ngựa bề ngoài bình thường, mang theo mấy chục hộ vệ, giả dạng thành đệ tử tiểu gia tộc bình thường, tạm thời nghỉ ở một khách điếm ngoài thành Nghiêu Châu.

Thành Nghiêu Châu bởi vì chiến sự khẩn trương, kiểm tra đặc biệt nghiêm khắc với người vào thành, mang theo hộ vệ ngồi xe ngựa, tất cả đều là gương mặt mới, không có khả năng trà trộn vào, bất quá, lại không ngại có người ra khỏi thành đưa tin tức.

một người phụ nhân ra khỏi Tần Nam Vương phủ một đường ra khỏi thành đi vào khách điếm, nàng cách bình phong quỳ xuống, ngữ khí có chút nói lắp bắp, bái kiến quý nhân, chờ đối phương hỏi chuyện. Nàng tuy là quân cờ bị xếp vào Tần Nam Vương phủ, nhưng thân phận thấp kém, ở vương phủ cũng không làm được đại sự gì, chưa từng nghĩ tới có một ngày có thể tự mình bái kiến quý nhân, khẩn trương đến mức hô hấp đều sắp ngừng lại.

Nghe sau bình phong có người hỏi: “Nàng thế nào, vết thương tốt chưa?”

Phụ nhân biết hắn hỏi là ai, vội đáp: “Quý, Quý Phi hiện giờ ở trong vương phủ, có đại phu trị liệu cho nàng, chỉ cánh tay lúc trước cơ hồ bị, bị đâm thủng, không dễ tốt lên như vậy, hiện giờ vẫn không thể dùng sức, thường thường sẽ cảm thấy đau đớn.”

“Gầy sao?”

Phụ nhân đáp một lời, thấy vị chủ tử thô bạo trong truyền thuyết kia cũng không phải muốn đánh muốn giết thế nào, hơi nhẹ nhàng hơn chút, nói năng cũng càng cẩn thận: “Quý Phi bởi vì mất máu quá nhiều, mấy ngày nay sắc mặt vẫn luôn không tốt, nô cũng không thể thường xuyên đi qua, trộm xem vài lần, thấy Quý Phi biểu tình buồn bực, trên mặt không có vui mừng, tựa hồ là có chút gầy ốm.”

“Trong Vương phủ tất cả mọi người đều biết, quận chúa có địch ý với Quý Phi, thường xuyên đi khó xử Quý Phi……” Phụ nhân thành thành thật thật, nói ra hết thảy mình biết.

Sau khi nói xong, thấy sau bình phong không có một tia động tĩnh, nàng đã bị người an bài ra ngoài, lại thấy một vị hoạn quan trang điểm làm người hầu bình thường, fặn dò nàng: “Ngươi phải cẩn thận trông chừng Quý Phi, một khi có động tĩnh liền truyền tin tức ra, lập tức sắp rối loạn, vô luận thế nào đều phải bảo vệ Quý Phi.”

Phụ nhân liên tục đáp vâng, lại không để ai chú ý mà trở lại vương phủ.

Người sau bình phong là Tư Mã Tiêu, hắn nhắm mắt xoa giữa trán, không nói lời nào, Cẩn Đức đi vào thấy bộ dáng hắn, sờ không chuẩn hắn suy nghĩ cái gì, chỉ có thể đứng ở một bên, nhẹ giọng nói: “Bệ hạ, đã cho người trở về, Quý Phi trước mắt không lo đến tính mạng, bệ hạ cuối cùng có thể yên tâm.”

Tư Mã Tiêu ngước mắt liếc hắn một cái, khiến cổ Cẩn Đức co rụt lại.

“nói cho Cao thái bảo, bảo tướng quốc động tác nhanh lên.” Tư Mã Tiêu không kiên nhẫn nói.

Còn không nhanh mang người về, khả năng eo sắp gầy đến không còn.

không đến mấy ngày, Trần Uẩn kiến nghị Tần Nam Vương trước đưa nữ quyến vương phủ đến nơi an toàn, miễn cho lo lắng về sau. Tần Nam Vương thân thể tốt hơn chút, đang an bài thuộc hạ phòng thủ, dù có hiệp nghị ở phía trước, nhưng nói đến cùng cũng cần đề phòng đối phương lâm trận thay đổi, nghe lời Trần Uẩn, hắn suy tư một lát liền đáp ứng.

Tần Vô Hạ lại không chịu đi, Trần Uẩn khuyên nửa ngày, Tần Vô Hạ mới hỏi hắn, “Liêu Đình Nhạn kia chàng chuẩn bị làm sao bây giờ?”

Trần Uẩn nói: “Nàng ta đương nhiên không thể đi, phụ thân đã quyết định trói nàng ta ra trước trận.”

Tần Vô Hạ hoài nghi nhìn hắn: “Chàng nhẫn tâm?”

Trần Uẩn lộ ra biểu tình đau thương, giống như che dấu nhìn về chỗ nàng, nhưng lại hiên ngang lẫm liệt nói: “hiện giờ tình thế thay đổi trong nháy mắt, ta sao có thể vì bản thân mà không màng đại cục.”

Tần Vô Hạ: “Vậy được rồi, trước khi khai chiến ta sẽ đi!”

Liêu Đình Nhạn thực nhanh lại bị vẻ mặt Tần Vô Hạ lộ ra kịch bản, biết được kết cục mình sắp bị trói lên đầu tường. Cho nên đây rốt cuộc là cái cốt truyện cẩu huyết ngược văn thời xưa gì, còn là loại tơ hồng treo họa thủy này, nữ chính xuất hiện trước trận hai quân, nếu không thể một lần bàn luận cao kiến ngăn cản chiến tranh, vậy chỉ có thể thê mỹ mà nhảy xuống tường thành.

Lần này nàng đã đoán sai, trước khi nàng bị trói lên tường thành, có người tiến vào tiểu viện, muốn bí mật hộ tống nàng rời đi, lưu lại một thế thân giả. Phái người làm việc này không phải người khác, đúng là Trần Uẩn. hắn đương nhiên không thể để nữ chính cứ như vậy mà chết, vì thế nghĩ ra một chiêu đổi trắng thay đen này.

Liêu Đình Nhạn bị người đưa ra khỏi Tần Nam Vương phủ, mới từ thông đạo bí mật ra khỏi thành, còn chưa đi xa, đã bị Tần Vô Hạ chờ ở phụ cận ngăn cản lại. Vốn nên sớm một ngày rời đi, Tần Vô Hạ chờ ở nơi này, chính là đoán được Trần Uẩn khả năng không thành thật, riêng ở đây bắt người, quả nhiên bị nàng bắt được rồi. Làm nữ xứng, chỉ số thông minh một khắc này toàn bộ tràn đầy, đây đại khái chính là nữ nhân đặc biệt có thuộc tính trinh thám đối với nam nhân của mình.

Tần Vô Hạ tức giận, Liêu Đình Nhạn càng tức giận, thời gian này nàng vẫn luôn bị người ta chuyển đến chuyển đi cũng đã rất có ý kiến, đều sắp biến thái trong trầm mặc, vì cái gì nàng còn một hai phải đivào loại cốt truyện cảm tình gút mắt, nguyên phối bắt gian tiểu tam? rõ ràng nàng đã bay ra khỏi nguyên cốt truyện, hai vợ chồng này còn muốn kéo nàng trở về diễn tiếp, nghe Tần Vô Hạ đang mắng tiện phụ tiện phụ, nàng thật sự muốn lấp kín cái miệng này rồi đá nàng ta xuống xe ngựa.

Tần Vô Hạ không tiếng động lăn xuống xe ngựa.

Liêu Đình Nhạn:…… Ta hình như chỉ đang nghĩ trong lòng, còn chưa có động thủ đi?

Cách đó không xa trong rừng cây hiện ra một chiếc xe ngựa, từ càng xe nhảy xuống một người cầm cung tiễn.
Mời bạn thảo luận, vui lòng nhập Tiếng Việt có dấu
loadingĐang xử lý