Núi rừng cỏ cây um tùm, nhánh cây rậm rạp, hai người ngồi trên lưng ngựa không thể không cúi đầu thấp xuống, cơ hồ cúi rạp người. Hắc mã không cần chủ nhân thúc giục, dường như biết đường, ra sức lao về phía trước ở trong rừng.

Liêu Đình Nhạn cảm giác thấy xóc nảy, phía sau Tư Mã Tiêu áp lên người mình, hô hấp hơi hơi trầm trọng. Đồng thời, nàng phát hiện chất lỏng ướt át thấm lên vai mình, ẩm ướt dính dính, có một mùi tanh, đó là máu từ miệng vết thương hở trên người Tư Mã Tiêu.

Cảm giác sợ hãi trong nội tâm càng ngày càng cường liệt. Liêu Đình Nhạn nhịn không được nghĩ, có phải Tư Mã Tiêu sắp chết hay không? Bọn họ có thể chạy được hay không? Phía sau có phải còn truy binh hay không?

Hắc mã bỗng nhiên lao ra khỏi núi rừng, trước mắt thoáng chốc trống trải, Liêu Đình Nhạn phát hiện đây là một đường nhỏ có người đi qua. Hắc mã không dọc theo tiểu đạo đi lên quan đạo, mà lại tiếp tục chui vào một mảnh núi rừng, chạy vội một hồi mới vượt qua một con sông nhỏ, đi vào một chỗ thượng du, dừng lại ở nơi có cỏ dại cao quá đầu gối.

Từ trên ngựa xuống, Liêu Đình Nhạn phát hiện trên người Tư Mã Tiêu một thân quần áo nhiễm máu, có chút ghê người. Hắn chống trường kiếm, ngồi xuống dựa vào một thân cây, nửa khép mắt, khuôn mặt so với ngày trước có vẻ càng thêm trắng bệch.

“Chàng thế nào?” Liêu Đình Nhạn quỳ gối trước người hắn, giơ tay cởi vạt áo hắn. Tư Mã Tiêu không có phản ứng, chỉ rũ mắt nhìn nàng như vậy, không biết suy nghĩ cái gì.

Liêu Đình Nhạn cởi bỏ áo ngoài cho hắn, ở trên cánh tay của hắn phát hiện cột một cái ống dài.

“Đây là……?”

Tư Mã Tiêu tháo đồ vật kia, ném sang một bên, “Giấu một loại tụ tiễn, chỉ có thể bắn một mũi tên, nhưng uy lực thật lớn.”

Liêu Đình Nhạn bỗng nhiên hiểu được, một mũi tên trên ngực Trần Uẩn khi đó, chính là Tư Mã Tiêu bắn! Cái vị trí kia, tinh tế nghĩ lại, hình như rất gần vị trí trái tim.

Thấy nàng vẻ mặt ngạc nhiên, Tư Mã Tiêu bỗng nhiên cười, thế nhưng còn cười đến rất cao hứng. Hắn nói: “Hắn muốn giết ta, còn dám truyền tin khiêu khích ta, ta đương nhiên phải giết hắn, trên mũi tên còn có đồ vật khác, hắn hẳn là phải chết không thể nghi ngờ!”

Liêu Đình Nhạn thầm nghĩ, kẻ điên này không phải là cố ý đi? Trần Uẩn muốn dùng nàng làm mồi dụ địch thâm nhập, Tư Mã Tiêu cũng dùng chiêu này, cố ý lấy thân phạm hiểm, lấy thế yếu đưa người tới lại nhân lúc chưa kịp chuẩn bị mà động thủ, những người khác khả năng không làm được, nhưng Tư Mã Tiêu nhất định làm được, bằng không vì sao hắn thuần thục như vậy?

Vừa nghĩ, Liêu Đình Nhạn kéo xiêm y Tư Mã Tiêu ra, nhìn thấy miệng vết thương thật dài. Là bị kiếm đâm lên ngực vẽ ra, cơ hồ gọt mất một miếng thịt to, nhìn đã thấy đau, Liêu Đình Nhạn nhìn đến da đầu tê dại, chân tay luống cuống với miệng vết thương máu chảy đầm đìa, Tư Mã Tiêu lại còn cười được.

Mặc kệ hắn nổi điên lúc này, Liêu Đình Nhạn bỗng nhiên bắt đầu cởi quần áo của mình. Miệng vết thương trên cánh tay nàng còn bó thuốc, hiện tại không có cách nào, trước lấy ra khẩn cấp dùng cho Tư Mã Tiêu đã.

Nàng lo tự mình gỡ rồi lại bóc ra, tùy tay khoác quần áo trở về, chạy đến bờ sông vắt khăn tay, lại trở về lau máu trên ngực cho Tư Mã Tiêu, hơi rửa sạch rồi liền quấn thuốc và băng vải lên.

Nàng vội đến đầu tóc đã sớm tan tác, tóc mai buông xuống gương mặt, bởi vì quá nóng vội, quần áo tán loạn không buộc chặt cũng không chú ý lộ ra bả vai, chỉ một lòng ấn miệng vết thương cho hắn.

Tư Mã Tiêu nhìn nàng không nói lời nào.

Liêu Đình Nhạn cắn cắn môi, rốt cuộc ngẩng đầu, đôi mắt nhìn về phía hắn, “Chàng…… Có thể chết hay không?”

Tư Mã Tiêu: “Nàng cảm thấy thế nào?”

Liêu Đình Nhạn thở ra một hơi: “Nếu chàng chết, quốc gia làm sao bây giờ? Thiên hạ vô chủ, nơi nơi đều sẽ lâm vào một mảnh hỗn loạn.”

Tư Mã Tiêu nhìn qua cũng không để ý, thái độ dị thường lãnh đạm: “Không có vương triều nào có thể trường thịnh không suy, giang sơn này cũng không phải ngay từ đầu thuộc về họ Tư Mã, mất nước thì thế nào, một triều đại tới con đường cuối cùng, tất nhiên sẽ mất nước. Nhiều người hy vọng ta chết, nàng không hy vọng sao?” Nói đến những câu sau, ánh mắt Tư Mã Tiêu trở nên tìm tòi nghiên cứu.

“Ta chết rồi, nàng cũng có thể tự do.”

Liêu Đình Nhạn cũng không biết chính mình nghĩ như thế nào, chỉ nhìn Tư Mã Tiêu cẩu hoàng đế này tùy thời đều có khả năng tắt thở liền cảm thấy thực sợ hãi. Nàng giơ tay lau nước mắt trên mặt, lắc đầu.

Tư Mã Tiêu đứng dậy, thoáng dùng sức túm bả vai nàng, truy vấn: “Nàng không muốn ta chết?”

Liêu Đình Nhạn: “Ta không muốn chàng chết, cũng không muốn chàng mất nước.”

Tư Mã Tiêu bả vai rung động, cười ra tiếng, xoa bóp cằm nàng, làm nàng ngẩng đầu, “Được, nếu nàng nói như vậy, ta liền không chết, cũng không mất nước.”

Liêu Đình Nhạn:…… Hiện thực thảm như vậy, khẩu khí còn lớn như thế.

Tư Mã Tiêu nằm trở về, nhéo một bàn tay nàng, “Nếu vừa rồi nàng không lắc đầu, trước khi ta chết đi, ta sẽ giết nàng.”

Liêu Đình Nhạn bỗng nhiên cảm thấy làm cẩu hoàng đế này đi tìm chết thì tương đối tốt.

Tư Mã Tiêu xoa bóp cổ tay nàng, “Không cần nghĩ đến chạy, nàng không chạy thoát được đâu, nếu ta chết, ta nhất định phải để nàng bồi ta cùng chết. Bằng không tới nơi nào cũng thật sự nhàm chán.”

Liêu Đình Nhạn khóc không được, dứt khoát ngồi xuống: “Vậy bệ hạ ngài bây giờ chuẩn bị cầu cứu như thế nào đây?”

Tư Mã Tiêu: “Nàng không phát hiện thấy Cẩn Đức không cùng chúng ta rời đi? Hắn đi tìm Cao thái bảo. Cao thái bảo sẽ có biện pháp tìm được ta, chờ hắn tới đón là được.”

Nói thật dễ dàng, nếu địch nhân tìm tới trước, hoặc là trước lúc đó Tư Mã Tiêu đã chết bệnh, lại hoặc là thời gian dài một chút hai người bọn họ đều chết đói, vậy chẳng phải là quá xui xẻo?

Tư Mã Tiêu: “Không sao cả, mặc kệ thế nào đều có nàng bồi ta cùng chết.”

Liêu Đình Nhạn: Cự tuyệt, ta không muốn chết.

Ban đêm rừng cây thực tối, duy chỉ bầu trời có một mảnh tinh quang. Hắc mã dựa vào bên cạnh hai người bọn họ nghỉ ngơi, Liêu Đình Nhạn dựa vào trong ngực Tư Mã Tiêu, nghe nước sông nhỏ chảy róc rách bên cạnh, làm thế nào cũng không ngủ được.

Trước nửa đêm, thân thể nàng dựa vào thực lạnh, làm nàng thời khắc đều cảm thấy kinh hồn táng đảm, sợ hắn thật sự lặng yên không một tiếng động chết đi. Chỉ có lặng lẽ dựa vào ngực, nghe tim hắn còn đang đập, mới có thể cảm thấy thả lỏng.

Tư Mã Tiêu cũng không ngủ, nhưng hắn không nói lời nào, an tĩnh có chút không giống hắn. Liêu Đình Nhạn cho rằng hắn mất máu quá nhiều nên mệt, hoặc là miệng vết thương đau không muốn nói gì, nhưng ngẫu nhiên, hắn lại giơ tay chậm rãi vuốt ve tóc nàng.

Trong yên tĩnh vô biên, bọn họ rúc vào cùng nhau, Liêu Đình Nhạn cảm thấy tựa hồ so với vô số lần ôm nhau trước đây có chỗ nào đó không giống. Có thể là động tác của Tư Mã Tiêu quá thong thả, nàng cảm giác được một loại ôn nhu gần như cực hạn, chậm rãi, thân thể lạnh lẽo của hắn trở nên càng ấm áp.

…… Từ từ, thân thể trở nên ấm? Liêu Đình Nhạn ý thức được cái gì, đột nhiên ngồi dậy, giơ tay ôm đầu Tư Mã Tiêu, dán vào trán hắn. Quả nhiên nóng lên, mẹ kiếp gia hỏa này căn bản là đang phát sốt!

Liêu Đình Nhạn quả thực sắp quỳ, lại không có thuốc, nàng không biết nên xử lý phát sốt như thế nào a, khăn ướt đắp lên trán thực sự có tác dụng sao? Nàng nhéo ấn đường đứng lên muốn đi ra bờ sông giặt khăn, bị Tư Mã Tiêu kéo tay lại. Cả người hắn nóng lên, biểu tình lại thanh tỉnh như cũ, “Sợ cái gì, trở về tiếp tục ngủ đi.”

Liêu Đình Nhạn: “Chàng nóng lên!”

Tư Mã Tiêu vẻ mặt đương nhiên: “Cho nên nàng lại đây dựa vào ta ngủ a, như vậy không phải càng ấm áp.”

Liêu Đình Nhạn muốn điên rồi.

Tư Mã Tiêu kéo nàng ôm trở về, trong thanh âm có một chút suy yếu, càng nhiều hơn là trầm tĩnh, “Ta không dễ chết như vậy.”

Liêu Đình Nhạn thực hiểu rõ, rất nhiều việc sức người không thể thành, cho dù là Tư Mã Tiêu cũng có rất nhiều chuyện không làm được. Trong nguyên tác không phải hắn cũng chết sao, hiện tại dựa vào cái gì hắn nói hắn sẽ không chết là thật sẽ không chết đâu? Nói không chừng ngày mai buổi sáng thi thể hắn đã cứng rồi. Ôm eo hắn, Liêu Đình Nhạn nhịn nửa ngày cũng không nhịn nổi, phát ra tiếng khóc nhỏ vụn.

Tư Mã Tiêu: “Người không có dũng khí mới khóc.”

Liêu Đình Nhạn cả giận nói: “Ta chính là không có dũng khí!” Nếu mà nàng có dũng khí, còn làm Quý Phi cái rắm, trực tiếp làm chết Tư Mã Tiêu lên làm hoàng đế rồi! Hơn nữa nàng đây chính là vì hắn rớt nước mắt, thẳng nam cẩu bức này đây là có phản ứng gì!

Tư Mã Tiêu: “Được, dám mắng cô, nàng bây giờ rất có dũng khí.”

Liêu Đình Nhạn đã biết mỗi lần nàng giả cười, vì sao Tư Mã Tiêu đều muốn cười, bây giờ nàng cũng muốn cười. Vừa muốn khóc vừa muốn cười, nghẹn đến mức khó chịu.

“…… Bệ hạ, ta xem tinh thần chàng còn khá tốt, miệng vết thương lớn như vậy chàng cũng không đau?” Một chút đều không giống người sắp chết.

“Lúc đau đầu so với thế này càng khó chịu gấp trăm lần, đau này tính là gì.” Tư Mã Tiêu tùy ý nói: “Hơn nữa ta ăn dược.”

Liêu Đình Nhạn đầy mặt mộng bức: “Dược gì, sao ta không phát hiện?”

Tư Mã Tiêu móc ra cái bình thuốc nhỏ ném cho nàng. Liêu Đình Nhạn cầm bình dược kia, biểu tình phức tạp, “Bệ hạ, đây là dược gì?”

“Trị tật trời sinh của ta, bất quá bên trong cũng thả chút dược liệu trân quý, ăn vào có thể làm cảm xúc ổn định, giảm bớt đau đớn.”

Liêu Đình Nhạn không khỏi nghi ngờ nói: “Bệ hạ thân thể thường xuyên lạnh băng, có phải là bởi vì dược này?”

Thấy Tư Mã Tiêu gật đầu, Liêu Đình Nhạn ánh mắt không tự chủ được ngắm đến vị trí nào đó của hắn, thầm nghĩ, nguyên lai là uống thuốc làm cho không được.

Tư Mã Tiêu thực nhạy bén: “Nàng đang nhìn cái gì?”

Liêu Đình Nhạn: “……” Ban đêm ánh mắt ngươi sao lại tốt như vậy, liếc mắt một cái cũng có thể lập tức bị phát hiện.

Tư Mã Tiêu phảng phất nhìn thấu suy nghĩ của Liêu Đình Nhạn, lạnh căm căm ra tiếng nói: “Cô không phải không thể, chỉ là không muốn thôi. Nàng không cảm thấy loại chuyện này giống như hành động của cầm thú, thập phần làm người ta ghê tởm sao.”

Oa nha, thật là một kỳ nam tử văn minh hài hòa. Liêu Đình Nhạn quả thực kinh ngạc đến ngây người, sau một lúc lâu mới nói: “Người vốn dĩ cũng là động vật, nói đến cùng so với động vật khác không có gì không giống.”

Tư Mã Tiêu: “Người và cầm thú đương nhiên không giống nhau, cầm thú không biết liêm sỉ, người lại có thể khống chế loại dục vọng này.”

Vậy ngươi thật là lợi hại nha, lúc giết người sao lại không khống chế mình một chút đi. Liêu Đình Nhạn bĩu môi, không muốn thảo luận những việc này cùng một hoàng đế cổ đại có thế giới quan, nhân sinh quan, giá trị quan bất đồng.

Tư Mã Tiêu lại nói: “Nàng luôn nói này nọ, là ám chỉ ta hẳn nên làm loại chuyện này với nàng?”

Liêu Đình Nhạn nhảy dựng lên, “Ta không phải, ta không có, chàng đừng nói bậy a!”

Tư Mã Tiêu: “Nàng lại đây.”

Liêu Đình Nhạn: “Ta không!” Miệng vết thương vẫn còn chảy máu, không cần cố gắng ra vẻ được không?

Liêu Đình Nhạn cảm thấy đêm nay mình đặc biệt mệt mỏi, tuy rằng cái gì cũng chưa làm, chỉ cùng Tư Mã Tiêu đấu võ mồm. Ngày hôm sau, bọn họ cưỡi ngựa, dọc theo dòng sông đi lên thượng nguồn, tìm được một cái nhà tranh bỏ hoang trong núi, tạm thời nghỉ lại ở đó. Đó như là chỗ ở lâm thời của thợ săn, có đống lửa đã đốt hết, đáng tiếc hai người bọn họ cũng không mang mồi lửa linh tinh, không có cách nào nhóm lửa.

Trên đường tìm được mấy loại quả dại, chua đến không thể cho vào miệng, trừ thứ đó ra, đồ ăn gì cũng không tìm được. Liêu Đình Nhạn nghĩ thầm, thật là khôi hài, một hoàng đế với một Quý Phi khả năng sắp đói chết, nhiều năm như vậy nàng nghĩ tới vô số cách chết, nghĩ thế nào được đến cuối cùng là đói chết.

Tư Mã Tiêu dựa ở ngoài phòng phơi nắng, thấy nàng ngồi xổm bên cạnh mặt ủ mày ê nhìn mấy quả dại, giơ tay vỗ vỗ đầu nàng, “Lại nhịn một ngày.”

Tư Mã Tiêu người này, thực thần kỳ, bởi vì hắn nói thực chuẩn, nói một ngày thật sự chính là một ngày. Ngày hôm đó qua đi, quả nhiên có người tìm được nơi này, đi đầu chính là Cẩn Đức lệ nóng doanh tròng, trong chốc lát, Cao thái bảo cũng tới rồi.

Bọn họ mang theo một đoàn binh sĩ hộ vệ ,quỳ xuống, “Bệ hạ!”

Tư Mã Tiêu vẫy vẫy tay, “Trước đi tìm chút đồ ăn cho Hoàng Hậu, nàng sắp chết đói.”

Vốn dĩ Liêu Đình Nhạn đang đầy mặt vui mừng: “……” Còn ăn cái gì, nhanh trở về mới là chính sự a!

Giận dữ xong nàng lại phát hiện Tư Mã Tiêu vừa rồi không phải nói Quý Phi, mà hình như là Hoàng Hậu.

Hoàng Hậu ???
Mời bạn thảo luận, vui lòng nhập Tiếng Việt có dấu
loadingĐang xử lý