Hết thảy về sau, đều không có bao nhiêu quan hệ với Liêu Đình Nhạn.

Lúc bọn họ còn chưa trở lại Lạc Kinh, đã truyền đến tin tức Trần Uẩn tử vong, làm Liêu Đình Nhạn hung hăng giật mình một phen. Nam chủ nguyên tác cứ như vậy chết rồi? Đây cũng quá không chân thật! Bị chết quá tùy tiện đi!

Lại nhìn nam nhị đã làm chết nam chủ nguyên tác kia, hắn ngồi ở trong xe ngựa nghỉ ngơi, trừ bỏ khôngcó tinh thần gì, mặt khác cũng đều ổn.

Nghiêu Châu bên kia, bởi vì Tần Nam Vương chết, còn Trần Uẩn bỏ mình, trong nhất thời như rắn mất đầu, lại xảy ra hỗn chiến đoạt quyền, con trai Đô tướng quốc dưới sự trợ giúp của Tần thái bảo công phá thành Nghiêu Châu, rửa sạch toàn diện thế lực của quân phản loạn. Còn có nạn dân được Trần Uẩn tụ tập thành quân khởi nghĩa, không có quy mô lớn như nguyên tác, đại bộ phận cũng không quyết tâm đập nồi dìm thuyền như nguyên tác, mắt thấy thế cục trong sáng, bọn họ cũng bắt đầu chậm rãi phân tán, lựa chọn trở lại nguyên quán của mình.

Bởi vì không có đại quy mô người chết giống trong nguyên tác, ôn dịch theo sau cũng không có, tình huống cụ thể, Liêu Đình Nhạn không rõ ràng lắm, nàng chỉ ngẫu nhiên nghe được một ít tin đồn, thí dụ như địa phương nào đó gặp tai hoạ, bệ hạ phái ra đệ tử gia tộc nào đó đến xử lý, bởi vì người này biểu hiện xuất chúng, được bệ hạ ngợi khen thăng quan, toàn bộ gia tộc liên quan đều được trọng dụng. Còn Đoạn gia dần dần yên lặng đi xuống, vài thần tử thuộc lớp người già đều cáo lão xin từ chức, trong đó lại có bao nhiêu phong vân cuồn cuộn, Liêu Đình Nhạn đều không nhìn thấy.

Trở lại trong cung, nhìn thấy cung điện quen thuộc kia, khó tránh khỏi có chút hoảng hốt, lại vừa nghe những mỹ nhân cung nhân đó gọi nàng là Hoàng Hậu điện hạ, Liêu Đình Nhạn tức khắc cảm thấy càng thêm hoảng hốt.

Tuy rằng nam chủ nguyên tác đã chết, nàng cũng không đi lộ tuyến trong nguyên tác, lại như cũ kết cục giống nguyên tác, trở thành Hoàng Hậu.

Trong cung mỹ nhân ít đi rất nhiều, những người còn thừa lại đó mỗi lần nhìn nàng đều có vẻ thực co rúm lại sợ hãi, Liêu Đình Nhạn sắp cảm thấy mình có phải là bom vừa chạm vào liền sẽ nổ chết mộtđống người hay không.

trên thực tế, nàng nghĩ cũng không sai biệt lắm, bởi vì chuyện lúc trước nàng bị ám sát, có quan hệ với một vị mỹ nhân trong cung, các mỹ nhân trong cung bị liên lụy đã trải qua một lần huyết vũ tinh phong, lá gan đều sắp bị dọa vỡ. Tuy rằng Quý Phi…… hiện tại là Hoàng Hậu điện hạ vẫn cứ vẻ mặt vô hại, nhưng bệ hạ phía sau lại có một khuôn mặt tùy thời chuẩn bị giết người.

Sợ sợ, không dám chọc.

Liêu Đình Nhạn trở thành Hoàng Hậu quá trình thực thuận lợi, trong triều căn bản không có bất luận kẻ nào dám phản đối, quả thực tốc độ như hỏa tiễn thăng thiên. So với nam chủ nguyên tác hao hết tâm lực cân bằng thế lực khắp nơi trong triều, cuối cùng làm chết nữ xứng Hoàng Hậu, mới rốt cuộc đưa nữ chủ nguyên tác lên vị trí Hoàng Hậu, cả một quá trình đấu trí đấu dũng.

Mà làm Hoàng Hậu hay làm Quý Phi, đối với Liêu Đình Nhạn mà nói không có gì khác nhau, bởi vì ngày tháng trôi qua đều giống như trước đây…… không, có một chút không giống, có cuộc sống về đêm.

Vào một đêm nguyệt hắc phong cao, Tư Mã Tiêu nửa đêm lắc nàng tỉnh, không nói hai lời mà ngủ nàng.

A, nam nhân, luôn miệng nói không cần, nói ghét bỏ, hiện tại thế nào? mặt hắn không đau sao?

Buổi tối ngày thứ ba, lại bị lắc tỉnh, Liêu Đình Nhạn nhịn không được nói: “Bệ hạ, chàng không phải cảm thấy loại việc này ghê tởm sao, một khi đã như vậy, vẫn nên từ bỏ đi, chàng đã chứng minh rồi, ta thậtsự tin!”

Tư Mã Tiêu dùng tay dán lên gương mặt nàng, “hiện tại ta cảm thấy những người khác ghê tởm, nàng không ghê tởm, nàng và những người khác không giống nhau.”

Liêu Đình Nhạn: “……”

Lặng im một lát, nàng thở dài, giơ tay kéo đầu Tư Mã Tiêu xuống, “Được rồi, bệ hạ, đến đây đi.”

Tuy rằng có cuộc sống về đêm, nhưng không có hoàng tự, bởi vì hai người đều không muốn. Quốc gia cần người thừa kế, Tư Mã Tiêu liền từ dòng bên chọn một người vào trong hoàng cung bồi dưỡng. Đứa bé kia thực thành thật nhát gan, bình thường không dám tới gặp Liêu Đình Nhạn, bởi vì Tư Mã Tiêu phần lớn đều ở bên nàng, thấy nàng chẳng khác nào thấy Tư Mã Tiêu. Trong triều các đại thần đều sợ hãi Tư Mã Tiêu, huống chi hắn là một đừa bé con.

Liêu Đình Nhạn đau lòng hắn một đứa nhỏ độc thân rời khỏi nhà, thật ra thường xuyên cho người đưa cho hắn chút thức ăn điểm tâm, đều là thứ chính nàng cảm thấy ăn ngon. Tư Mã Tiêu cũng không ngăn cản nàng làm này nọ, phải nói, hắn trên cơ bản không ngăn cản nàng làm bất luận việc gì. Tương phản, Liêu Đình Nhạn ngẫu nhiên sẽ ngăn cản hắn làm một ít việc. Tuy rằng như cũ vẫn là bạo quân, nhưng có một Liêu Hoàng Hậu ‘ ưu quốc ưu dân ’, vì làm nàng có thể ‘ tâm khoan thể béo ’, hắn bất tri bất giác liền làm rất nhiều việc ích nước lợi dân.

Cũng bởi vì Hoàng Hậu thích, Tư Mã Tiêu khai thông rất nhiều đường thương mậu, buôn bán cũng chậm rãi phồn hoa lên. Thương nghiệp phồn vinh làm phát triển đời sống nhân dân, đặc biệt là Lạc Kinh. Liêu Đình Nhạn có một năm để Tư Mã Tiêu đưa nàng lên phố đi dạo, bỗng nhiên phát hiện so với mấy năm trước, hiện giờ người đi trên đường, tinh thần và diện mạo đều tốt không ít, hàng hoá đồ chơi mới lạ cũng nhiều lên.

Ngày đó buổi tối trở lại cung, Liêu Đình Nhạn chủ động ôm Tư Mã Tiêu, cuộn trong lòng ngực hắn ngủ.

thật tốt, đây là kết cục tốt nhất nàng có khả năng nghĩ đến.

————

Trần Uẩn sắc mặt đen nhánh đi vào trạm trung chuyển, bề ngoài hắn vẫn là Trần Uẩn, biểu tình vốn nên trong sáng giờ phút này trầm trọng đến có thể nhỏ giọt ra nước.

“Hệ thống, sao lại thế này, ra đây!”

—— “thật đáng tiếc nói cho ngài, thế giới tương ứng của ngài thoát ly cốt truyện, nhân vật của ngài cũng bị tước đoạt thân phận ‘ nam chủ ’, thế giới này không còn thuộc về ngài.”

Trần Uẩn sau một lúc lâu không nói, trong mắt tràn đầy không cam lòng. thật lâu sau, hắn vặn vặn ngón tay, “Thôi được, bất quá là một tiểu thế giới mà thôi, không có thì không có, lần này coi như ta sơ ý. Bây giờ ta muốn biết kết cục của hai người kia.” một vai phụ, thế nhưng giết chết hắn còn đoạt đi nữ nhân của hắn, hắn cũng không tin loại người này, nữ chính thật sự là có thể yêu hắn.

Hệ thống dao động ở trước mắt hắn, một khắc sau, bắt đầu xuất hiện hình ảnh. Trần Uẩn quen thuộc nhắm mắt lại, bắt đầu chìm vào hình ảnh.

Đó là trong một tòa cung điện hoa mỹ, một nam nhân trung niên khô gầy nằm trên giường, một mỹ nhân ngồi bên mép giường, dù mỹ nhân khóe mắt đã mơ hồ có nếp nhăn, nhưng vẫn còn tươi trẻ, biểu tình có chút tiều tụy, như cũ vẫn là đại mỹ nhân minh châu rực rỡ. Hai người này, đúng là Tư Mã Tiêu và Liêu Đình Nhạn.

Tư Mã Tiêu nằm trên giường hiển nhiên không sống được bao lâu, chỉ đôi mắt vẫn có một chút ánh sáng, hắn gắt gao nhìn chằm chằm Liêu Đình Nhạn ở mép giường, hỏi nàng: “Hoàng Hậu, ta vẫn luôn muốn hỏi nàng…… Nhiều năm như vậy, nàng yêu ta sao?”

Liêu Đình Nhạn hàm chứa nước mắt, nhẹ nhàng gật đầu, đáp ra tiếng: “yêu.”

Tư Mã Tiêu liền cười rộ lên, lắc đầu thở dài: “Hoàng Hậu a, lâu như vậy, mỗi lần nàng nói dối ta đều có thể nhìn ra sơ hở, chỉ có lần này thế nhưng ta lại nhìn không ra, có phải nàng sợ ta chết, muốn nàng chôn cùng hay không? Ta biết nàng không muốn chết, nhưng ta muốn nàng bồi ta, cho nên ta đã lưu lại ý chỉ, sau khi ta chết, muốn nàng chôn cùng đế lăng.”

“Ta muốn mang nàng đi……”

Liêu Đình Nhạn nghe xong lời này, không có phản ứng gì, rũ mắt xuống cầm lấy bàn tay khô gầy kia.

Bàn tay kia cũng nắm chặt tay nàng, phảng phất muốn mang theo nàng cùng nhau rơi vào địa ngục, nhưng mà chậm rãi, chung quy vẫn buông lỏng ra, càng ngày càng lạnh.

Thái Tử đã trưởng thành đi vào, quỳ gối dưới chân nàng, vẫn thành thật giống khi còn bé như, hắn dập đầu cung kính nói: “Điện hạ, xin nén bi thương, bệ hạ đã đi.”

Liêu Đình Nhạn bừng tỉnh hoàn hồn, nhìn về phía hoạn quan già nua đứng hầu một bên, bình tĩnh nói: “Cẩn Đức, bệ hạ muốn ta chôn cùng, hẳn là chuẩn bị tốt rượu độc, mang lên đi.”

Cẩn Đức cũng quỳ xuống, lại không nói, chỉ cẩn thận dâng lên một quyển sách lụa màu vàng sáng, “Điện hạ, bệ hạ tuy rằng xác thật từng động tâm tư này, nhưng hôm qua, người lại tự tay đốt cuốn sách lụa đó đi, để lại một phần khác.”

Liêu Đình Nhạn phảng phất hiểu ra cái gì, có chút run rẩy tiếp nhận sách lụa, một lát sau nàng siết sách lụa nức nở ra tiếng. Sách lụa nói cho nàng, hắn để lại những người này nọ để dùng, dạy nàng về sau nên làm như thế nào, cũng nói chuyên kiến tạo một tòa hành cung ở chỗ nào cho nàng, ngày sau có thể rời Lạc Kinh đến nơi đó cư trú, hình như tất cả đều tính toán tốt vì nàng.

hắn luôn nói muốn nàng bồi hắn cùng chết, nói lâu như vậy, thời khắc cuối cùng lại từ bỏ. Liêu Đình Nhạn ném sách lụa xuống, bụm mặt, khóc không thành tiếng, “Ta đời này, đã lừa gạt chàng rất nhiều lần, chàng một lần cũng không phát hiện, cuối cùng nói một câu nói thật, chàng lại thế nào cũng khôngchịu tin tưởng, chàng thật là thông minh một đời, hồ đồ nhất thời……”

Nàng là người, lại không phải cỏ cây đá cứng, gặp được một người như vậy, dù cho người khác đều nóihắn không tốt, nàng làm sao có thể không thích.

“nói chàng lại không tin, chàng không tin thế nào lại vẫn hỏi!” Liêu Đình Nhạn khóc lóc bổ nhào vào trêngiường, giơ tay tát cho thi thể một cái, “Ta đã sớm chuẩn bị tốt đi cùng chàng rồi, giờ chàng lại nói để ta một mình cố gắng tồn tại, chàng đồ ngốc bức này, chàng dậy cho ta!”

Cẩn Đức và Thái Tử đầy mặt kinh hách, chưa từng thấy Hoàng Hậu thế này, vội không ngừng tiến lên ngăn cản nàng, ngăn cách nàng cùng với thi thể của Tư Mã Tiêu.

Khi Liêu Đình Nhạn ở bên giường lên tiếng khóc lớn, tiếng chuông tang dày nặng xuyên thấu qua tường cung thành nặng nề.

……

Trần Uẩn mở to mắt, mắng một tiếng, “Cẩu hoàng đế thật biết tính kế, cuối cùng ra một chiêu như vậy, cho dù nguyên bản không yêu hắn, cũng phải bị hắn cảm động.”

—— “Thế giới này cho dù tuyến cốt truyện hay là tuyến cảm tình đều chếch đi toàn diện, không tìm lại được.”

Trần Uẩn cả giận nói: “Ta biết, không cần nhắc nhở ta, ta lại không phải chỉ có một cái thế giới này.” Dứt lời hắn vung tay áo, biến mất không thấy.

……………………

…………

……

Trâu Nhạn từ trong bóng đè quen thuộc tỉnh táo lại, nàng ngồi dậy, nhìn dưới chân mình dẫm lên thảm nhung, giơ tay mở một ngọn đèn bàn trên tủ đầu giường bên cạnh, từ đám lộn xộn gồm dung dịch săn da cùng với mặt nạ khăn giấy lấy ra di động, nhìn thời gian phía trên, vừa mới rạng sáng 5 giờ.

“Hô ——” Trâu Nhạn sau đó ngã vào trên giường, che hai mắt mình.

Trở lại thế giới này đã gần một tháng, thời gian càng dài, trong đầu nàng một đời thuộc về ‘ Liêu Đình Nhạn ’ càng ngày càng như một giấc mộng, giống như đắp lên một tầng lụa mỏng. Nhưng đoạn ký ức kia lại làm nàng sinh ra một loại cảm giác xa lạ nói không nên lời đối với thế giới này, rất nhiều việc nhỏ, nàng đều cần hồi ức thật lâu, mới nghĩ ra. Bởi vì như vậy, nàng xin nghỉ dài hạn một tháng ở công ty.

Ngày mai nếu còn không đi làm, đại khái công việc này liền không còn.

Có hiện thực tàn khốc làm đối lập, càng thêm có vẻ những năm nhàn rỗi không có việc gì chỉ ăn ngủ đó, hình như là giả. Trâu Nhạn đứng dậy thay quần áo, đi ra ngoài chạy buổi sáng, nghe nhạc, chạy ba vòng dọc theo hồ bên công viên, chạy đến tinh bì lực tẫn, cái gì cũng không nghĩ.

Trở lại công ty ngày đó, đối với mấy đồng sự chào hỏi mình, Trâu Nhạn có chút nghĩ không ra họ là ai, một ngày công tác hiệu suất thấp, sự tình mới chậm rãi quen tay.

“Trâu Nhạn, cô hết bệnh chưa a, tôi thấy hôm nay cô vẫn còn chút kì quái, cũng không thích nóichuyện.” Tới gần giờ tan tầm, nữ đồng sự tới nói chuyện phiếm, “Ai, chúng ta mấy người chuẩn bị điliên hoan, cô có đi hay không a?”

Trâu Nhạn cười rộ lên, “đi a, đi đâu ăn?”

Mấy người nói nói cười cười thu thập đồ đạc tan tầm, đi vào thang máy, đến tầng thứ chín, vài người đivào, người đàn tôn tuổi trẻ đi đầu mặc một thân tây trang, sắc mặt tái nhợt, nhìn qua tính tình táo bạo, mặt âm trầm thật không dễ chọc. Trâu Nhạn nhìn hắn, nháy mắt thất thanh.

Mấy nữ đồng sự khác cũng ngừng câu chuyện, có chút xấu hổ chen vào một chỗ, thấp giọng chào hỏi, “Ngụy giám đốc.”

Nam nhân không nói chuyện, liếc mắt nhìn các nàng một cái, lại nhìn Trâu Nhạn, ngay sau đó xoay người, chờ thang máy vừa mở ra liền mang theo mấy người đi vào phòng họp tầng sáu.

Trâu Nhạn nghe mấy đồng sự ríu rít, có chút chưa hồi thần, đến lúc một người kéo nàng một cái, “Trâu Nhạn, thời gian này cô xin nghỉ hẳn là chưa biết, vừa rồi vị kia là Thái Tử gia tuần trước vừa phi hành xuống đây, con trai của Đại lão bản tổng công ty, phân công đến chỗ chúng ta nơi này để rèn luyện.”

Trâu Nhạn: Đây là cái cốt truyện chuyển thế cẩu huyết gì, vì cái gì người này lớn lên giống Tư Mã Tiêu như vậy? Hay là mình điên rồi, nhìn ai đều thấy giống Tư Mã Tiêu?

“không biết tôn tính đại danh của vị thần tiên hạ phàm này?” Trâu Nhạn hỏi.

Nữ đồng sự bị nàng chọc đến cười không ngừng, ha ha một trận mới nói: “Là Ngụy Tiêu.”

Trâu Nhạn: “kiều là làm nũng?”

Nữ đồng sự tiếp tục cười, “không không, là tiêu trong thiêu tiêu (đốt hết).”

Trâu Nhạn: Biết rồi, là Tiêu trong Tư Mã Tiêu.

Lúc cùng các đồng sự ăn cơm, trong lòng Trâu Nhạn vẫn luôn quanh quẩn những cốt truyện bá tổng kinh điển đó —— “Nhà ta có mười vạn công ty như vậy, có một tỷ em gái sạch sẽ như cô vậy ……” “Nữ nhân, cô tiếp cận ta, còn không phải là vì tiền của ta sao.” “Thực tốt, cô thành công khiến cho ta chú ý.”

Phi, bá tổng cái rắm, hắn không phải Thiên Vương lão tử, nàng cũng không phải tuyệt sắc mỹ nhân, ai về nhà nấy đi tìm mẹ người ấy. Liêu Đình Nhạn đi bồi Tư Mã Tiêu, hiện tại Trâu Nhạn cũng không phải bị bắt buộc yêu đương cùng Ngụy Kiều Kiều gì đó.

Nàng Trâu Nhạn, chính là nghèo chết, chết ở bên ngoài, bỏ công việc này, cũng không yêu đương cùng Ngụy Tiêu.

Ngày hôm sau, Trâu Nhạn ở thang máy lần thứ hai ngẫu nhiên gặp được Ngụy Tiêu. Vị giám đốc từ trêntrời mới rơi xuống này, thủ trưởng của thủ trưởng nàng, một tiểu bạch kiểm cả người cao quý lãnh diễm, tính tình hung bạo, có tiếng không thích để ý người khác. Lại đột nhiên mở miệng hỏi nàng: “côgọi là gì, cũng đi làm ở công ty này? Sao tôi chưa từng thấy cô?”

Có một loại ảo giác quen thuộc, bị bạo quân chi phối. Trâu Nhạn giả cười, “Tôi xác thật là nhân viên trong công ty, ở ban mỹ thuật, gọi là Trâu Nhạn.”

Giữa trưa ăn cơm ở nhà ăn, lại gặp vị Thái Tử gia này, hắn thế nhưng giống nhân viên bình thường ăn ở căng tin. Liêu Đình Nhạn không tự giác nhìn bàn ăn của hắn, căn bản không ăn đến hai miếng đã đổ đi. Nàng trong lòng tức khắc có loại tiêu điều một sớm trở lại trước giải phóng, Tư Mã Tiêu có Hoàng Hậu Liêu Đình Nhạn, ăn cơm tự giác hơn nhiều.

Thôi đi, đây là Ngụy kiều kiều, cũng không phải Tư Mã làm nũng, không ăn cơm liên quan gì đến nàng.

Buổi chiều ở phòng nước trà, Trâu Nhạn lại nhìn thấy Thái Tử gia đang châm trà.

Trâu Nhạn: “……” Ngài ở tầng mười hai không có phòng nước trà sao? Thế nhưng cũng phải chạy đến tầng mười uống nước?

Ngụy Tiêu rót nước, đầy mặt không kiên nhẫn lấy ra hai viên thuốc nuốt vào, uống ngụm nước to. Thấy Trâu Nhạn nhìn hắn, hắn cũng quay đầu nhìn sang, nhìn trong chốc lát rồi nói: “Đây là thuốc, khôngphải đường.”

Trâu Nhạn: Tôi cũng không phải đứa ngốc không nhìn ra.

Nàng vẫn giả cười, gọi một câu Ngụy giám đốc, bưng ly nước chuẩn bị rời đi, Ngụy Tiêu gọi nàng lại.

Trâu Nhạn xoay người, Ngụy Tiêu nhìn chằm chằm đôi mắt nàng, nhìn nửa ngày, mới nói: “Khi nào chúng ta có thể ở bên nhau?”

Trâu Nhạn: “……??” anh nói cái gì, tai tôi hình như không nghe rõ?

Vài nữ đồng sự kết bạn tới phòng nước trà uống nước, vừa vặn đụng phải hiện trường: “……???” Chúng ta nghe thấy bát quái lớn kinh thiên gì?

Ngày hôm sau, tin tức về Trâu Nhạn yêu đương cùng Thái Tử gia từ trên trời rơi xuống đã truyền khắp toàn bộ công ty, đến bảo an và bảo vệ trông cửa cũng đều biết. Trâu Nhạn thề thốt phủ nhận cũng không ngăn cản được quảng đại quần chúng nhân dân bát quái, một ít cao tầng nghe thấy tin tức cũng không mấy tin ngay, nửa nói đùa hỏi Ngụy Tiêu, “Ngụy giám đốc, nghe nói anh cùng với Tiểu Trâu ở ban mỹ thuật đang nói chuyện yêu đương?”

Ngụy Tiêu dời tầm mắt khỏi màn hình máy tính trước mặt, nhìn về phía người nói chuyện: “không phải.”

Người nọ đã hiểu, vừa định nói đầu năm nay tiểu cô nương không chịu yên ổn, chỉ nghĩ làm không ra có này nọ, còn chưa nói ra miệng, liền nghe thấy Ngụy Tiêu nói: “Tôi cảm thấy chúng tôi hẳn là đã kết hôn.”

Đám cao tầng ở phòng họp: “……???”

Tới buổi chiều, lời đồn đãi biến thành Trâu Nhạn kỳ thật đã sớm kết hôn cùng Ngụy Tiêu, lúc trước xin nghỉ dài hạn chính là đi tuần trăng mật. Các đồng sự đều kêu thảm nàng kết hôn vì sao không phát kẹo mừng.

Trâu Nhạn: Mọi người thanh tỉnh một chút! Giả! Đều là giả!

không đến mấy ngày, ở đại sảnh công ty, Trâu Nhạn nhìn thấy một vị đại mỹ nhân, mỹ nhân rất quen thuộc lôi kéo nàng, “Con cùng với A Kiều tuổi đều không nhỏ, chuẩn bị khi nào có con? Nếu các con vợ chồng son ngại phiền toái không chịu nuôi, có thể đưa về nhà cho ta nuôi.”

Trâu Nhạn: “Tỷ tỷ, người là?”

Mỹ nhân ôn nhu cười rộ lên: “Ta là mẹ của A Kiều nha.”

Trâu Nhạn: Mẹ…….

Nàng tìm được Ngụy Tiêu, “Tổ tông, anh đừng đùa tôi!”

Ngụy Tiêu nhìn nàng, bỗng nhiên cười rộ lên, “rõ ràng nhớ rõ tôi, còn muốn làm bộ không quen biết.”

Trâu Nhạn: “!?”

Ngụy Tiêu: “không phải đã nói, em phải bồi tôi.”

Trâu Nhạn hồi lâu mới nói: “Nếu đổi là người khác, anh như vậy, khẳng định là tiết mục ngược luyến tình thâm.”

Ngụy Tiêu giơ tay nhéo nhéo gáy nàng, lộ ra một hàm răng trắng dày đặc: “Cho nên, không đổi người, chỉ có em.”
Mời bạn thảo luận, vui lòng nhập Tiếng Việt có dấu
loadingĐang xử lý