Đến bình minh, cỗ thi thể trong nhà tù kia, bị gặm ăn chỉ còn lại có một bộ xương, còn con chuột ăn thịt người đã chui về cái động hắc ám của nó.

Trên người con chuột này phủ một lớp yêu khí mỏng manh, theo tham dục và bản năng của nó mà nuốt ăn Lục Lâm Sinh, nhưng trước khi chết Lục Lâm Sinh có chấp niệm quá mức mãnh liệt, bị con chuột cắn nuốt rồi, ý thức mơ mơ hồ hồ còn sót lại của hắn thức tỉnh, cuối cùng dung hợp vào chút ý thức mỏng manh của con chuột đó, nó bắt đầu có thần trí, còn có…… chấp niệm.

“A…… Ta thật muốn đi theo nàng…… Ta muốn đi tìm nàng…… Ta muốn tìm nàng……”

“Nàng ở nơi nào……?”

“Nàng…… là ai?”

Hình thể con chuột đã trở nên lớn bằng một con mèo, run rẩy trong bóng tối, hồng quang lập loè trong ánh mắt, thần trí nó hỗn loạn, đần độn, bò ở trong huyệt động ngầm khúc khuỷu sâu thẳm, theo khí vị nào đó, bắt đầu bò về phía trước.

……

Bạch Lăng ở lại trong thành ba ngày, ngày ngày đi tòa tửu lầu đó ăn cá, chưởng quầy, tiểu nhị cùng với thực khách thường xuyên của tửu lâu đều nhớ rõ nàng. Mấy ngày nay nàng không thể nghe được chuyện về U Phù Sơn, lại biết được phía nam có Quy Nhất Tiên Tông, phàm nhân không thông việc thần tiên, đều gọi người tu tiên là tiên nhân, cho nên cái gọi là tiên tông kia đại khái cũng chính là môn phái tu luyện của phàm nhân.

Nếu là người tu tiên, hẳn là biết đi U Phù Sơn như thế nào.

Bạch Lăng bởi vậy quyết định trước đi về phía nam tìm đệ tử tiên tông hỏi đường. Sau đó nàng lại một đường tiếp túc lạc đường tìm đường, đi ra khoie một mảnh vùng quê mênh mang, thật vất vả tìm được một tòa thành có dân cư, kết quả lại thấy cái tên trên cửa thành kia, vẫn là Cảnh Sơn Thành. Tổn thọ, đó là nơi nàng đã từng tới, xoay một vòng lớn nàng lại trở về chỗ cũ, uổng công đi đường.

Bạch Lăng: “…… Lão vỏ sò.”

Lão vỏ sò biết nàng muốn nói gì, không nói hai lời bắt đầu khóc, khóc đến toàn bộ vỏ sò khép khép mở mở, rung như chạy bằng điện, còn phun ra bên ngoài bão táp nước mắt cùng với trân châu màu trắng.

“Lão nhân ta đời này cũng chỉ có một tâm nguyện này ô oa oa oa! Không thể nhìn thấy tiểu chủ nhân người bái Huyền Thương thượng thần tiến vào dưới cửa U Phù Sơn, lão nhân chết không nhắm mắt ô oa oa oa!”

Đời này bên người Bạch Lăng chỉ có một lão vỏ sò như vậy vẫn luôn chiếu cố nàng, thấy hắn khóc thành dạng này, Bạch Lăng cũng không có cách gì, nàng chỉ có thể xoay người lại nhặt những trân châu màu trắng đó, đều cất vào linh túi của mình.

Lão vỏ sò là một yêu quái vỏ sò lợi hại, đã sống thật lâu, sản xuất ra trân châu đều thực trân quý, cho dù là loại tùy tiện khóc này cũng khóc ra trân châu, đặt ở nhân gian đều là loại mặt hàng tốt nhất, hiện giờ trong linh túi của Bạch Lăng có mấy bao tải to đựng loại trân châu này, làm nàng hoàn toàn không cần lo lắng kinh phí đi ra ngoài —— lúc trước trân châu dùng để đi đường đều là loại này, bởi vì quá nhiều nên lúc dùng hoàn toàn không đau lòng.

Mắt thấy lão vỏ sò khóc không để yên, Bạch Lăng nhìn trân châu đầy đất còn lười nhặt, một tay nắm vỏ sò không chịu mở ra, “Yên nào yên nào, khóc cái gì, ta đi còn không được sao lặc!”

Lão vỏ sò thấy chuyển biến tốt liền thu, “Tiểu chủ nhân, tới thu nhặt hết trân châu đi, chúng ta tìm một chỗ nghỉ chân trước, người ăn nhiều một chút đồ ăn ngon, mấy ngày nay bôn ba vất vả, khuôn mặt nhỏ đã gầy thành cái dạng này, nếu lão chủ nhân nhìn thấy, không biết còn đau lòng thế nào đây, đáng thương tiểu chủ nhân của chúng ta, vừa sinh ra đã phải chịu khổ này ……”

Bạch Lăng bịt lỗ tai mình. Đại gia thật sự quá ồn ào rồi!

Nàng đi vào trong thành, phát hiện so với lần trước mình tới có điểm không giống, lần trước tới nơi này người trong thành tuy rằng không nhiều lắm, nhưng trên đường còn có vài phần náo nhiệt, hiện tại cơ hồ mọi nhà đóng cửa kín mít, người đi đường thưa thớt, trong không khí còn có một khí vị kỳ quái.

“Lão vỏ sò, ngươi có phát hiện đồ vật gì không, ta cảm giác có cái gì kì lạ lặc.” Bạch Lăng hít hít cái mũi.

Lão vỏ sò: “Là yêu khí a, tiểu chủ nhân, người phải thử dùng bản năng Long tộc để cảm giác.”

Bạch Lăng: “……” Ngượng ngùng, đời trước làm người lâu rồi, bây giờ làm rồng có rất nhiều vấn đề đều cần phải khắc phục.

Nàng thử cảm thụ một chút, cảm thụ hai lần, nửa ngày rốt cuộc cảm nhận được yêu khí lão vỏ sò nói, một khi bắt đầu chú ý, vậy giống như là lúc chơi trò chơi xuất hiện vòng độc của quái vật, một vùng lớn ở trước mắt nàng đều đỏ rực. Nàng còn ngửi thấy mùi hôi, là yêu quái hồ ly!

Bạch Lăng có chút hưng phấn, “Là yêu quái hồ ly sống!” Hồ yêu, tự cổ chí kim trong các loại tiểu thuyết điện ảnh, là một loại yêu quái thường xuất hiện nhất, phần lớn xuất hiện lấy diện mạo nữ nhân hoặc là nam nhân có mỹ mạo, mê hoặc chúng sinh, triển khai vô số đoạn câu chuyện tình yêu triền miên lâm li cùng với cả trai lẫn gái.

“Tiểu chủ nhân! Người kích động cái gì a! Vạn nhất là thứ xấu xa, ngài có thể bị nguy hiểm, vẫn tránh đi thì tương đối tốt!” Lão vỏ sò vội vàng ra tiếng: “Nói không chừng người ta sẽ ăn thịt người mất!”

Bạch Lăng: “Ngươi chớ có làm ta sợ, ta đã biết, yêu quái nếu ăn rồng, sẽ bị sét đánh lặc!”

Lão vỏ sò: “Nếu hắn liều mạng bị sét đánh cũng muốn ăn người thì sao đây, vạn nhất không chịu nổi hắn làm liều, tóm lại tâm phòng yêu không thể không có, người vẫn không nên dừng lại lâu ở chỗ này.”

“Được, ta hiểu rồi, hỏi rõ đường ta liền đi lặc.”

Thành Cảnh Sơn gần đây không yên, rất nhiều người nhiễm ôn dịch tới từ Lư Dương gần đấy, khiến cho nơi này của bọn họ cũng bị ảnh hưởng, vậy cũng thôi, một tháng gần đây, trong thành này liên tiếp chết mười mấy người, tất cả đều là thiếu niên và thiếu nữ tuổi thanh xuân. Những người này đều trong một đêm vô thanh vô tức biến thành thây khô, trên thây khô còn rơi rụng cánh hoa đào hồng nhạt. Càng làm người ta thấy kỳ quái chính là, những người này trước khi chết tựa hồ đều ngậm cười, trên mặt thây khô có thể nhìn ra tươi cười quỷ dị.

Bạch Lăng xoay nửa vòng trong thành, cuối cùng đi nhà tửu quán lần trước, người bên trong thật ra hơi đông hơn một ít, tất cả đều đang đàm luận ôn dịch Lư Dương có thể truyền tới bên này hay không, còn có trong thành gần đây phát sinh việc người chết cổ quái. Tòa thành này tương đối phong bế, không giống lần trước nàng đi tòa thành lớn phồn hoa đó, nàng liên tiếp hỏi vài người, cũng không ai biết Quy Nhất Tiên Tông, càng không biết đường đi như thế nào, chỉ có giúp nàng chỉ rõ ràng hướng nam ở đâu.

Nàng thật hoài niệm các loại bản đồ hiện đại, còn có internet, chuyện gì không hiểu đều có thể lên mạng hỏi. Bạch Lăng cảm giác hiện tại mình giống như là một người chơi đang chơi một cái game lớn, bản đồ đặc biệt rộng, nhiệm vụ chủ tuyến của nàng là đi U Phù Sơn bái sư, nhưng mà trò chơi này không có bản đồ, cho nên nàng liền đi loạn lung tung, vòng tới vòng lui, không cẩn thận vòng về điểm phụ cận, hiện tại còn kích phát một nhiệm vụ nhánh kỳ quái—— họa hồ yêu ở Cảnh Sơn Thành.

Nghĩ cùng không cần nghĩ, khẳng định là việc trong thành kia do hồ ly tinh làm, sau đó nàng lại phải đi đánh quái.

Cũng không có ai để lập tổ đội, nàng còn là trẻ con, đánh quái cái gì!

“Trong thành phía đông có yêu khí dày đặc! Trong thành mấy ngày gần đây xuất hiện tử vong kỳ lạ, hẳn là do con yêu kia làm.” Một nam tử khí vũ hiên ngang đeo trường kiếm đi vào trong tửu lâu, phía sau còn có năm nam một nữ đi theo, bảy người đều mặc quần áo có hình thức tương tự, khí chất xuất chúng, vừa thấy chính là nhân vật chính phái.

Bạch Lăng: “……” Đồng đội?

“Chúng ta là đệ tử Quy Nhất Tiên Tông, xuống núi xử lý việc ôn dịch, trên đường tới nơi này cảm giác có yêu khí tận trời, phát hiện hồ yêu ở đây hại người, đặc biệt tới trừ hại.” Nam tử nhìn qua vô cùng đáng tin, “Các vị xin yên tâm, chúng ta tối nay sẽ đến thành đông trừ yêu, còn thỉnh các vị thông tri cho nhau, không cần tới gần thành đông, để tránh bị ngộ thương.”

Trong tửu lâu mọi người hai mặt nhìn nhau, cuối cùng có một người yếu ớt nói: “Quy Nhất Tiên Tông? Vừa rồi hình như có người ở hỏi thăm tiên tông này.”

Bạch Lăng ở trong một góc: “…… Là ta.” Nàng kéo mành che ở phía trước ra.

Bảy đệ tử Quy Nhất Tiên Tông cùng nhìn về phía nàng, Bạch Lăng thực rõ ràng nhìn thấy mấy đệ tử đôi mắt tỏa sáng, nam tử cầm đầu kia cũng lộ ra thần sắc kinh diễm, ngay sau đó hắn đi tới nói: “Toàn thân linh khí mờ mịt, nguyên lai cũng là một vị tiên hữu, thất lễ, tiên hữu cũng đến vì yêu vật kia sao?”

Bạch Lăng: “Không phải, ta đang hỏi đường, muốn hỏi một chút Quy Nhất Tiên Tông ở đâu lặc.”

Sư huynh nam: “Không biết tiên hữu hỏi Quy Nhất Tiên Tông ta là vì chuyện gì?”

Bạch Lăng: “Hỏi đường, muốn hỏi các ngươi đi U Phù Sơn như thế nào, người thường cũng không biết.”

Sư huynh nam: “U Phù Sơn? Vậy thập phần xa xôi, chúng ta cũng không vào được, chỉ có các trưởng lão trong tông môn mới biết được phương pháp tiến vào, nghe nói U Phù Sơn được Huyền Thương thượng thần lợi dụng thần lực trôi nổi trong không trung, có thể nhìn sơn hải vạn dặm bao la hùng vĩ, ở chỗ này các tiên nhân đều có thể đáp mây cưỡi gió bay lượn cùng thiên địa, là nơi người trong tu tiên chúng ta hướng tới ……”

Bạch Lăng càng nghe càng xanh mặt, trôi nổi trong không trung? Mỗi người đều biết bay?! Lão vỏ sò lừa nàng! Hắn căn bản chưa nói U Phù Sơn là dạng này! Nếu sớm biết rằng U Phù Sơn là như vậy, nàng cho dù nhìn lão vỏ sò khóc đến chết cũng không cần đi! Nàng sợ độ cao a, muốn sinh hoạt ở cái loại địa phương đó thật sự sẽ chết mất!

Lão vỏ sò tự biết tiểu tâm tư đã bại lộ, nhìn thấy trên đầu Bạch Lăng nhảy lên gân xanh, không dám hé răng, ngoan ngoãn giống cái vỏ sò giả.

Sư huynh nam nói xong, lại hỏi nàng: “Tiên hữu cũng muốn đi U Phù Sơn sao?”

Bạch Lăng nhìn mấy người, bỗng nhiên nghĩ, dù sao đều là bái sư, bái chỗ nào không phải bái, dứt khoát bái vào Quy Nhất Tiên Tông đi. Nghĩ như vậy, nàng cảm thấy mình thật con mẹ nó là thiên tài, bốn phương mạch não thông suốt đến La Mã.

“Bằng hữu, ta muốn hỏi một chút, Quy Nhất Tiên Tông các ngươi cũng trôi nổi ở trên trời sao?”

“A? Đương nhiên không phải, Quy Nhất Tiên Tông chúng ta ở trong núi.”

Vậy thì tốt, vậy thì tốt, chỉ cần không treo ở trên trời đều tốt.

Bạch Lăng hỏi lại: “Vậy các ngươi còn tuyển chọn đệ tử sao?”

Sư huynh nam vừa nghe, tức khắc sáng tỏ ý tứ trong lời nàng nói, thái độ càng thêm nhiệt tình, “Tiên hữu là muốn bái nhập tiên môn sao? Đây đương nhiên là có thể, ta thấy tiên hữu có tư chất thấu triệt lưu li, nhất định là thiên phú tu hành thượng giai, Quy Nhất Tiên Tông ta cầu tài như khát, sư muội không bằng theo chúng ta cùng đi, chờ sự tình chấm dứt chúng ta lại mang muội về tông môn?”

Thế này đã gọi là sư muội? Bạch Lăng thực thưởng thức loại nhiệt tình này, vui sướng đi theo.

Lão vỏ sò yếu ớt truyền âm: “Tiểu chủ nhân, không thể……”

Bạch Lăng dùng sức niết vỏ sò.

“Sư muội, chúng ta xử lý hồ yêu trong thành này trước.”

“Sư muội, muội ở một bên nghỉ ngơi, chúng ta trừ yêu phải dùng Bắc Đẩu kiếm trận, trận quang cũng xinh đẹp, sư huynh tìm cho muội một chỗ thật phù hợp để thưởng thức.”

Mấy sư huynh nói xong, một nữ đệ tử duy nhất ở đó nhìn qua còn nhỏ tuổi cũng chen vào, lôi kéo tay nàng, “Sư muội, váy này của muội thật là đẹp mắt.”

Bạch Lăng: tông môn này đáng tin cậy sao, đệ tử đều nhiệt tình như vậy, quả thực giống như bán hàng đa cấp.

Kết quả không bao lâu, nàng liền tận mắt nhìn thấy bảy người này ý đồ dùng kiếm trận vây giết hồ yêu làm ác, giằng co quá nửa đêm, cuối cùng làm hồ yêu trốn ra khỏi kiếm trận.

“Không tốt, hồ yêu hướng về phía sư muội mới!”

“Mau mau, mau đi cứu người a!”

Bảy người nôn nóng vạn phần, mắt thấy hồ yêu kia biến thành nguyên hình há to miệng nhào về Bạch Lăng, đều cho rằng thế này sắp phát sinh thảm kịch, ai ngờ trong tích tắc đó, quang mang đại tác, mấy người đều tinh tường thấy ở trong quang mang trên đầu sư muội xuất hiện sừng rồng, trên tay trên mặt hiện ra từng mảnh vẩy rồng màu trắng, sau một tiếng rồng ngâm cao vút uy nghiêm, hồ yêu tra tấn bọn họ hơn nửa đêm đã bị đánh chết, bang một tiếng ngã trên mặt đất.

Trong thiên địa, một mảnh yên tĩnh.

Bạch Lăng bình phục linh lực trong thân thể, thu sừng và vảy trên đầu.

Lão vỏ sò lòng còn sợ hãi, may mắn nhỏ giọng nói: “Còn tốt lão chủ nhân đặt long châu ở trong cơ thể người, chặn một kích này cho tiểu chủ nhân, bằng không thật nguy hiểm! Ai, đáng tiếc long châu này cũng chỉ có thể bảo vệ tiểu chủ nhân nhất thời, chỉ sợ còn bị công kích vài lần, long châu của lão chủ nhân sẽ bị nát.” Ngữ khí của hắn thập phần cô đơn khổ sở.

Mấy đệ tử Quy Nhất Tiên Tông vọt tới, trong đó nữ đệ tử kia run run rẩy rẩy duỗi tay sờ sờ tay Bạch Lăng, “Sư phụ sư tổ a! Đệ tử sờ được rồng, thật sự sờ được rồng!” Nàng ngao một tiếng xỉu đi.

Nam đệ tử khác: “Rồng rồng! rồng! là rồng!”

Bạch Lăng: “……Quy Nhất Tiên Tông các ngươi không nhận rồng?”

Sư huynh nam đầy mặt kích động: “Nhận nhận nhận! Đỉnh phong nào, sư phụ nào, sư muội cứ tùy tiện chọn!”

Mấy người đang nói chuyện, từ trong phế tích bên cạnh thi thể của hồ yêu, thoát ra một con chuột, con chuột đỏ mắt, bò vài cái hướng tới chỗ Bạch Lăng, lại bị huyết nhục mang theo yêu lực mới mẻ trước mắt hấp dẫn, do dự rồi vẫn bắt đầu gặm ăn khối thi thể hồ yêu này.

Mấy người Bạch Lăng chuẩn bị rời đi, một đệ tử nhớ tới thi thể hồ yêu phía dưới còn chưa xử lý, xung phong tiến đến thu thập. Hắn ở trong phế tích tìm kiếm một lúc, bỗng nhiên ngưng động tác lại, lộ ra vẻ chán ghét.

“Thứ gì, chuột?”

Nhìn thấy một con chuột cực lớn gặm cắn xác hồ yêu máu tươi đầm đìa, đệ tử này không chút do dự, giơ kiếm liền chém chết con chuột, máu đen vãi đầy đất.

“Con chuột này giống như sắp biến thành yêu.” Nhặt xác hồ yêu lên, đệ tử này thuận miệng nói thầm: “Thiên tai nhân họa, chết nhiều người, khó trách thứ gì cũng dễ dàng biến thành yêu.”

Hắn xoay người đuổi theo vài vị sư huynh sư muội rời đi, lại không nhìn thêm thi thể con chuột dữ tợn dơ bẩn đó.

Chỗ này nhà cửa hoang vắng điêu tàn, không ai dám tới thăm dò, chỉ có mấy con quạ đen ngửi được huyết tinh và mùi hôi thối, dừng ở bên cạnh thi thể con chuột, bắt đầu chậm rãi mổ.
Mời bạn thảo luận, vui lòng nhập Tiếng Việt có dấu
loadingĐang xử lý