Liêu Đình Nhạn lần thứ ba nhịn không được nhìn ra cửa điện, Quế Diệp hầu hạ nàng bưng một chén canh lạnh tới, thấy ánh mắt nàng đang xẹt đến đâu, trong lòng minh bạch, liền ngồi quỳ ở bên cạnh nàng, ôn nhu nói: “Ngài chính là đang đợi bệ hạ?”

Liêu Đình Nhạn kỳ thật không phải đang đợi Tư Mã Tiêu, thậm chí ước gì hắn không xuất hiện, nhưng mấy ngày nay mỗi ngày hắn đều phải tới đây, không nhẹ không nặng mà lăn lộn nàng trong chốc lát mới tính là xong, cố tình hôm nay đột nhiên không thấy bóng người, khiến cho tâm thần nàng khôngyên, đều lo lắng Tư Mã Tiêu có phải đang nghẹn cái đại chiêu gì hay không, nhịn không được tự mình dọa mình.

Nhưng mà nàng sợ hãi đối mặt với bệnh tâm thần, lại bị Quế Diệp ngộ nhận là thâm cung khuê oán tưởng niệm, còn riêng vì nàng giải thích nghi hoặc: “Bệ hạ hẳn là đang ở đông đường Thái Cực Điện, cùng tướng quốc thái phó bọn họ thương thảo quốc gia đại sự, nói vậy buổi chiều hẳn sẽ tới thăm Quý Phi.”

đi vào nơi này rồi, Liêu Đình Nhạn mới hiểu được, nguyên lai hoàng đế cũng không phải mỗi ngày lên triều, giống như hoàng đế này hiện giờ, từ khi hắn kế vị, trước nay chính là nửa tháng một đại triều, ba ngày một tiểu triều, đại triều ở Thái Cực Điện, giống nhau đều là có đại sự dâng tấu biểu, mà tiểu triều sẽ ở đông đường của Thái Cực Điện, chỉ có vài vị quan viên cao cấp cùng hoàng đế đơn độc mở họp nhỏ, nói nói mọi việc trong triều.

Bất quá Tư Mã Tiêu hoàng đế này không quá xứng chức, cho dù loại họp nhỏ này, hắn cũng là thích tham gia thì tham gia, không thích tham gia thì không tham gia, mọi việc cơ hồ đều để tướng quốc, thái phó, thái bảo ba người quyết định, mỗi ngày hắn chỉ phụ trách làm cái thùng hỏa dược, tùy thời chuẩn bị nổ chết một hai người.

Liêu Đình Nhạn nghe Quế Diệp nói đến tướng quốc, thái phó, ý niệm trong đầu nháy mắt có chút bay đi. Lúc này thế cục trong triều có thể nói là ‘thế chân vạc tam quốc ’, quyền lợi cơ bản đều nắm giữ ở trong tay ba người này, một là Đô tướng quốc, người này xuất thân bụi cỏ, đến ơn tiên đế tri ngộ, từng vì tiên đế đánh đuổi vô số ngoại địch, là người có tài tướng soái, trước khi tiên đế qua đời đã giao thác ấu tử cho hắn, lệnh cho hắn phụ tá ấu đế, bây giờ có thể nói là quyền thế ngập trời.

một người nữa là Đoạn thái phó, đại biểu cho hào môn quý tộc, gia chủ Đoạn gia, đứng phía sau là các đại gia tộc kéo dài mấy trăm năm, hắn còn là thân phụ của tiên hoàng hậu, cũng chính là ngoại tổ của hoàng đế Tư Mã Tiêu.

Cuối cùng một người còn lại là Cao thái bảo, chính là chưởng lãnh binh mã giữ thành và phòng vệ cung đình, còn thường xuyên thay thế hoàng đế phê duyệt tấu chương, xử lý đại sự, một vị hoạn quan già được hoàng đế tín nhiệm nhất.

Ba người này, sở dĩ Liêu Đình Nhạn nhớ rõ như thế, là bởi vì bọn họ đều có không ít suất diễn trong nguyên tác. Ừ, phải nói thật, suất diễn của Đoạn thái phó và Cao thái bảo đều nhiều hơn Tư Mã Tiêu, là hai vị cáo già trong nguyên tác sau khi Tư Mã Tiêu chết còn làm rất nhiều đại sự.

Đông đường Thái Cực Điện, Tư Mã Tiêu tùy ý ngồi ở phía trên, vừa câu được câu không vừa búng chén rượu trước mặt.

“Bệ hạ! họ Quách kia tuyệt không thể tha nhẹ, thần thỉnh bệ hạ hạ chỉ, tróc nã Quách Ngạn, tính cả Quách gia trên dưới hơn ba mươi khẩu, toàn bộ chém đầu răn đe cảnh cáo!” Võ quan râu dài, Đô quốc tướng người quá trung niên, tiếng như chuông lớn, mi sắc như đại đao, vừa nắm tay đã lộ sát khí, ẩn ẩnmang theo cảm giác áp bách.

Thượng thư lệnh đầu bạc râu thưa bước ra khỏi hàng chắp tay nói: “Bệ hạ cân nhắc, Quách Ngạn kia tuy nói có bất kính với bệ hạ và tiên đế, nhưng người này là cao tân, nếu thật vì hắn rượu vào nói lỡ lời liền muốn chém đầu hắn còn liên luỵ người nhà, thần cho rằng không ổn.”

Đô tướng quốc hừ một tiếng, không chút khách khí: “Thượng thư lệnh bao che Quách Ngạn như thế, thật sự là tiếc tài, hay là bởi vì thân thiết với Đoạn thái phó?!”

Đoạn thái phó vẫn luôn nhìn lơ đãng, đứng ở một bên không nói chuyện, thấy liên lụy đến mình, mới không nhanh không chậm mở miệng nói: “Đô tướng quốc quá lo lắng. không nói đến Quách Ngạn kia và Đoạn gia ta cũng không có quan hệ lớn gì, dù hắn thật cùng Đoạn gia ta có quan hệ, chỉ cần hắn phạm vào luật pháp, Đoạn gia ta cũng không dung.”

Đô quốc tướng: “Những câu chửi bới đó, Quách Ngạn hắn một thị lang nho nhỏ, làm sao dám lan truyền bốn phía!” hắn chuyển hướng sang hoàng đế Tư Mã Tiêu, “Bệ hạ, thần xin tra rõ ngọn nguồn việc này! nói vậy phía sau Quách Ngạn kia, tất nhiên còn có chủ mưu!”

Phái dưới vài vị thần tử sảo tới sảo đi, Tư Mã Tiêu lại thần sắc nhàn nhạt, dường như đi vào cõi thiên ngoại thần tiên, căn bản không nghe thấy bọn họ đang nói cái gì, lúc này Đô quốc tướng dáng vẻ cường thế, hắn mới nhìn về phía dưới, không để ý lắm mà nói: “Mới vừa rồi Đô quốc tướng nói giết ai? Cái người gọi là Quách gì?”

“Hồi bệ hạ, thần thỉnh đem Quách Ngạn cùng với trên dưới hơn ba mươi người Quách gia, tất cả chém đầu!” Đô quốc tướng lần thứ hai mở miệng.

Tư Mã Tiêu không kiên nhẫn vẫy vẫy tay, “Nếu Đô quốc tướng nói giết, vậy thì giết đi.”

Đô quốc tướng nghe vậy, lộ ra một cái cười thỏa thuê đắc ý, liếc xéo Đoạn thái phó một cái. Thượng thư lệnh một đống tuổi trên mặt sầu khổ, yên lặng lùi trở lại phía sau Đoạn thái phó, còn Đoạn thái phó lại nhìn không ra hỉ nộ, như cũ một bộ dáng bình tĩnh.

Tư Mã Tiêu dường như là thập phần phiền muộn, đứng dậy nói: “nói xong? đã nói xong vậy tan đi.” hắndứt lời, cũng mặc kệ người còn lại nghĩ thế nào, trực tiếp nhanh chóng rời đi.

Chư vị thần tử sớm đã quen tác phong của Tư Mã Tiêu, cái gì cũng không nói, từng người lui ra, chỉ có hai vị lão thần lộ ra thần sắc đau lòng sầu khổ, lắc đầu thở dài.

Tư Mã Tiêu đi ra khỏi đông đường, bước chân chậm lại, mặt âm trầm đi dọc theo hành lang gấp khúc trống trải, nhóm hoạn quan hầu hạ hắn đều đi theo xa xa, cứ như vậy một đường đi đến Phù Dung Điện của Liêu Đình Nhạn.

Tư Mã Tiêu đi vào trong điện, nhìn thấy Liêu Đình Nhạn nằm ở trên giường mỹ nhân, đối diện với làn gió thơm thổi bên cửa sổ, đang say sưa đi vào giấc ngủ. Thấy nàng ngủ ngon đến như vậy, tâm tình Tư Mã Tiêu lập tức càng thêm không tốt, nàng vì sao cũng không có việc gì còn có thể ngủ được, còn ngủ đến say như vậy? hắn đi đến bên người Liêu Đình Nhạn, mặt vô biểu tình nhìn chằm chằm nàng một hồi lâu, bỗng nhiên duỗi tay đi túm cổ tay nàng.

trên cổ tay Liêu Đình Nhạn đeo một cái vòng bạch ngọc, là lần trước hắn ban thưởng, bạch ngọc doanh nhuận, da thịt trơn mịn, hai bên dán vào nhau, cũng không biết cái nào càng thêm mỹ lệ. Tay Liêu Đình Nhạn luôn ấm áp, vòng ngọc đeo lâu trên cổ tay này, cũng phảng phất nhiễm độ ấm từ tay nàng. Tư Mã Tiêu bắt lấy ngón tay ngọc kia, bỗng nhiên cúi đầu cắn một miếng.

Vì cái gì ngủ một giấc trưa bị đau rồi tỉnh lại phát hiện Tư Mã Tiêu đang cắn tay mình? Liêu Đình Nhạn phản ứng đầu tiên là nghĩ nơi này không có vắc-xin phòng bệnh chó dại, tiếp theo là ngạc nhiên, Tư Mã Tiêu hắn không chỉ có giết người còn ăn thịt người sao? Ăn thịt người sống, đây loại đại ma vương tuyệt thế nào?

Phát hiện nàng tỉnh, một đôi mắt không dám tin tưởng đang trừng mình, Tư Mã Tiêu cười buông tay nàng ra, còn sờ sờ dấu răng chính hắn lưu lại, “Nàng tỉnh.”

Liêu Đình Nhạn: “…… Bệ hạ.” Vì sao gia hỏa này có thể vẻ mặt bình thường mà chào hỏi mình, dấu răng còn đang trên cổ tay đây, coi nàng là người mù nhìn không thấy sao?

“Bệ hạ đây là đang?”

Tư Mã Tiêu a một tiếng, tùy ý nói: “Muốn nàng bồi ta, nhưng nàng vẫn luôn không tỉnh, cho nên đánh thức nàng.”

Phương thức gọi người của ngươi thật đúng là đặc biệt, nàng chỉ duy nhất nghe nói vì gọi ai đó rời giường liền cắn người ta, đó chính là con chó được bạn cùng phòng của nàng nuôi dưỡng.

Liêu Đình Nhạn mỉm cười: “thì ra là thế.” —— con mẹ ngươi.

“Bệ hạ muốn thiếp bồi bệ hạ làm cái gì?”

Tư Mã Tiêu nói: “không biết, tóm lại nàng cần phải làm ta cao hứng.”

Người như vậy, nếu không phải hoàng đế, sớm bị người ta ấn vào trong WC xả nước trôi đi rồi. Liêu Đình Nhạn ôn nhu vô cùng, lộ ra chút thần sắc khó xử, “Nhưng mà thiếp không biết làm gì mới có thể khiến bệ hạ cao hứng.”

Tư Mã Tiêu đánh giá biểu tình của nàng, đột nhiên hỏi: “Biết mắng chửi người sao? Mắng một câu thử nghe một chút.”

Liêu Đình Nhạn đôi mắt đảo qua dấu răng màu đỏ trên tay mình, môi giật giật. Thảo nê ma, thảo nê ma, nghe thật ngốc bức!

Nàng kiều thanh mắng: “…… Bệ hạ thật là xấu!”

Tư Mã Tiêu cười nằm liệt, bắt lấy tay Liêu Đình Nhạn, thở hổn hển, “Nàng, nàng lại mắng thêm mộtcâu.”

Liêu Đình Nhạn: Trước nay chưa từng nghe thấy yêu cầu biến thái như vậy.

Phù Dung Điện bộc phát ra một trận cười to, đám người Quế Diệp gác bên ngoài điện hoảng sợ, đặc biệt là hoạn quan hầu hạ bên cạnh Tư Mã Tiêu mười mấy năm, Cẩn Đức tổng quản Thái Cực Điện, càng nhìn cửa điện lộ ra thần sắc kinh ngạc. Hoàng đế tuy nói hỉ nộ vô thường, trên mặt cũng cười rất nhiều, nhưng cười to như thế thật là phá lệ hiếm lạ, Liêu Quý Phi kia, đến tột cùng có thủ đoạn gì, thế nhưng có thể lấy lòng bệ hạ đến tận đây?

Liêu Đình Nhạn tỏ vẻ cũng không có kỹ xảo đặc thù gì, chủ yếu dựa vào bệnh tình Tư Mã Tiêu thay đổi thất thường cùng với điểm cười quỷ thần khó lường, quỷ biết hắn mỗi lần cười là bị chọc trúng chỗ nào.

Tư Mã Tiêu cười đủ rồi, một tay kéo Liêu Đình Nhạn tới, Liêu Đình Nhạn cho rằng hắn lại muốn mang mình đi nơi nào, thuận thế đứng lên, ai ngờ chờ nàng đứng lên, Tư Mã Tiêu chính mình nằm trở về vị trí vừa rồi của nàng.

không đợi Liêu Đình Nhạn làm ra phản ứng, Tư Mã Tiêu lại dùng một chút lực, kéo nàng cùng nhau nằm trên giường mỹ nhân, khiến cho nàng nằm ở trên người mình.

Liêu Đình Nhạn vẫn không nhúc nhích, cảm giác trên eo mình bị một bàn tay ôm lấy, đỉnh đầu cũng có một cái cằm chống lên. Nàng cả người nằm ở trong lòng ngực Tư Mã Tiêu, cảm thấy tình hình này có vẻ không tốt lắm. Đây chính là ban ngày ban mặt, cửa sổ còn mở, giường còn nhỏ như vậy, cái đệm lại không đủ mềm…… Cho nên Tư Mã Tiêu này đột nhiên lưu manh rốt cuộc có phải muốn ngủ nàng hay không? Nguyên tác rốt cuộc còn có gì quá mức hay không?!

Tư Mã Tiêu ôm nàng vào trong ngực cùng nhau nằm, một bàn tay cầm lấy cái tay nàng vừa bị cắn kia, dấu vết còn đó. hắn chỉ chậm rãi vuốt ve cái dấu răng, không nói lời nào cũng không có động tác khác.

Thấy hắn thật lâu không có động tác khác, Liêu Đình Nhạn treo tâm bất tri bất giác chậm rãi buông xuống, tiếp theo liền nằm liệt ra, nằm liệt trong chốc lát nàng cảm thấy tay Tư Mã Tiêu ở sau lưng nàng giống cái gì lạnh căm căm, nếu không phải cảm giác được trái tim trong ngực hắn vẫn nhảy lên, quả thực nàng còn hoài nghi đây là cỗ thi thể. Xem ra là thân thể quá tệ, tay lạnh thành như vậy.

hắn rốt cuộc có phải bởi vì thân thể quá tệ mới không ngủ nữ chủ hay không? Liêu Đình Nhạn miên man suy nghĩ, bỗng nhiên cảm giác Tư Mã Tiêu đang ngửi ngửi đầu nàng, “trên người nàng có cái gì rất thơm?”

Liêu Đình Nhạn ngẩn ra, thơm? Cái gì thơm, hôm nay nàng không dùng hương phấn linh tinh. khôngphải như thông lệ đi, Tư Mã Tiêu hẳn sẽ không nói là trên người nàng tự mang hương mỹ nhân? hương xử nữ? Sau đó đề tài cứ như vậy càng nói càng nguy hiểm, chạy đến hướng nào đó không thể miêu tả?

Liêu Đình Nhạn mới vừa cảnh giác lên, liền nghe thấy Tư Mã Tiêu hỏi: “Có phải nàng ăn thứ gì rất thơm hay không?”

Mẹ! đã đoán sai! Nam nhân này thật là trôi đất đá a! Liêu Đình Nhạn bảo trì biểu tình: “Thiếp là…… uống chút mật quả ủ.”

Tư Mã Tiêu: “Ngửi cũng không tệ lắm, bưng tới cho cô một ít.”

Nữ hầu không biết xuất hiện khi nào, lặng yên không một tiếng động đi xuống, thực nhanh lại bưng mật quả ủ ngọt thanh thơm hương đi lên, trình cho Tư Mã Tiêu. Tư Mã Tiêu chỉ uống một ngụm, liền nhíu mi đem mật quả ủ kia cùng với cả cái ly đồng loạt ném ra ngoài cửa sổ, “Cái thứ vớ vẩn gì, ngọt như vậy thì uống thế nào.”

Liêu Đình Nhạn: Chưa thấy ai khó hầu hạ như vậy.

“Bệ hạ, Cao thái bảo đã trở lại.” Hoạn quan Cẩn Đức bỗng nhiên tiến vào hồi bẩm.

Tư Mã Tiêu giật giật ngón tay, ôm lấy Liêu Đình Nhạn ngồi dậy, “Cho hắn lại đây.”

Nghe thấy Cao thái bảo ba chữ, Liêu Đình Nhạn giật mình, vị Cao thái bảo trong nguyên tác này sống thật lâu, thậm chí có thể nói về sau là đại BOSS chủ yếu mà nam chủ đối phó. hắn là hoạn quan chiếu cố Tư Mã Tiêu lớn lên, cũng là tâm phúc, cho dù Tư Mã Tiêu người chết nước mất rồi, vị Cao thái bảo này chạy trốn ở bên ngoài, vẫn cứ tụ tập những người liên can muốn phục quốc, mang đến cho nam chủ không ít phiền toái, về sau nam chủ xưng đế còn bị quất nhiễu rất nhiều, bởi vì hắn ở trong hoàng cung mai phục vô số cờ ngầm, khi nam chủ vào làm chủ tòa cung thành này, không thể tra ra toàn bộ, làm cho thiếu chút nữa bị ám sát mà chết.

Vị Cao thái bảo này, là nhân vật lợi hại còn giảo hoạt.

một nhân vật như vậy, diện mạo lại phi thường hàm hậu dễ thân, dung mạo tầm thường, thực khôngkhiến ai chú ý, cho dù cặp mắt kia, lúc nhìn người cũng không lộ một tia tinh quang, ngược lại, mang chút màu trà, có sắc thái dày rộng hiền lành của trưởng giả —— hoàn toàn bất đồng với Cao thái bảo trong tưởng tượng của Liêu Đình Nhạn.

“Cao Mịch, chuyến này ngươi hết thảy có thuận lợi?” Tư Mã Tiêu đứng lên, thả gối ôm Liêu Đình Nhạn trong lòng ngực lên giường mỹ nhân.

“Hồi bệ hạ, hết thảy thuận lợi.” Cao thái bảo trả lời hoàng đế xong, còn bớt thời giờ chắp tay với Liêu Đình Nhạn, ánh mắt nhìn nàng thế nhưng có điểm…… từ ái?
Mời bạn thảo luận, vui lòng nhập Tiếng Việt có dấu
loadingĐang xử lý