Ngoài Phù Dung Điện có một ao nước trong, bậc đá cẩm thạch trắng dẫn vào trong nước, lan can khắc hoa phù dung vây quanh hơn phân nửa Phù Dung Điện. Tư Mã Tiêu phất qua những bạch ngọc phù dung đó, nghe Cao thái bảo bên cạnh nói việc Hưng Châu.

“Nô đã điều tra xong, thái thú Vương Lăng Dư xác thật cùng với Tần Nam Vương ngầm có lui tới, Vương Lăng Dư kia còn lợi dụng quan hệ gia tộc, chế tạo binh khí cho Tần Nam Vương, xưởng đặt ở Lộ quận, Hưng Châu. Trừ Vương Lăng Dư, còn có mấy quan viên cũng có tiếp xúc với Tần Nam Vương, địa hạt của Tần Nam Vương cơ hồ càng có vẻ đã thành một quốc gia độc lập …… Bệ hạ, chuẩn bị xử trí thế nào?”

Tư Mã Tiêu ác liệt bứt lên khóe miệng, hai mắt đen nhánh phảng phất như giếng sâu không đáy, “Nếu đều đầu phục Tần Nam Vương, còn giữ làm gì, tất cả đều giết đi.”

hắn nói thật nhẹ nhàng, phảng phất không phải muốn giết rất nhiều quan viên mấy châu quận, mà người nghe cũng không có chút nào kinh ngạc, Cao thái bảo biểu tình không thay đổi, chỉ mỉm cười gật gật đầu: “Nô minh bạch, chỉ là có mấy người có thể trắng trợn trực tiếp giết đi, có mấy người lại khôngđược, nô sẽ cẩn thận an bài xuống.”

Tư Mã Tiêu vuốt ve một chút mộc châu trên cổ tay, ừ một tiếng, “Vương Lăng Dư kia, ta muốn cắt đầu hắn, đưa lên bàn Tần Nam Vương.”

“Vâng, bệ hạ.” Cao thái bảo vẫn cứ mỉm cười.

Hai người đi đến trước thềm ngọc, Cao thái bảo bỗng nhiên mở miệng nói: “Lần này trở về, tâm tình bệ hạ dường như tốt hơn rất nhiều, nghe nói đều là công lao của vị Liêu Quý Phi kia?”

Tư Mã Tiêu nghe hắn nói đến Liêu Đình Nhạn, biểu tình hơi hòa hoãn, “Ngươi vừa rồi cũng nhìn thấy nàng, thế nào, xác thật là mỹ nhân đi, ta từ Hà Hạ đưa về đó.” Ngữ khí có chút giống tiểu hài tử đắc ý khoe ra với trưởng bối.

Cao thái bảo cười gật đầu: “Xác thật là nữ tử không tồi, tâm tư không nhiều lắm, nếu bệ hạ thích, không bằng ban đêm lệnh nàng thị tẩm?”

Tư Mã Tiêu nghe xong lời này, lại trầm mặt xuống, nếu không phải Cao thái bảo nói lời này, đổi là người khác, chỉ sợ lúc này đã bị hắn cho người kéo xuống.

“Cao Mịch, ngươi biết, cô không muốn lưu lại huyết mạch.”

Nghe hắn không dùng ‘ ta ’, mà tự xưng là ‘ cô ’, Cao thái bảo liền biết trong lòng hắn cực không cao hứng, tuy là như thế hắn vẫn nói ra. Trong lòng thở dài, Cao thái bảo ngữ khí ôn hòa: “Bệ hạ, khôngmuốn lưu huyết mạch, không lưu là được, nhưng ban đêm bệ hạ ngủ không an ổn, thường xuyên khôngthể ngủ, nô nghĩ, nếu để Quý Phi làm bạn, có lẽ bệ hạ có thể cao hứng một chút, nói không chừng cũng có thể ngủ tốt hơn.”

Tư Mã Tiêu chớp chớp mắt, “Nhưng ban đêm ta luôn đau đầu, vạn nhất ngày nào đó không cao hứng giết nàng thì làm sao bây giờ?”

Cao thái bảo sửng sốt, ở trong lòng lắc đầu cười than, nếu thật giết nàng, thì làm sao lại sẽ phiền não việc này? Xem ra, nói không chừng bệ hạ thật sự sắp có chuyển cơ. hắn ngữ khí càng thêm hòa ái, “Bệ hạ không cần lo lắng, nô bảo đảm sẽ không có việc gì.”

Tư Mã Tiêu nhìn người này từ khi hắn sinh ra vẫn luôn làm bạn cùng, phảng phất giống như phụ thân, nhìn kỹ hắn sau một lúc, rốt cuộc vẫn gật gật đầu, “Vậy cứ như thế đi.”

Rời khỏi Phù Dung Điện, Cao thái bảo triệu một vị hoạn quan tới, phân phó vài câu.

Hoạn quan kia kinh ngạc lại sợ hãi: “Này! Nếu để bệ hạ biết được……”

Cao thái bảo liếc hắn một cái, “Cho nên phải tìm kiếm cơ hội, hơn nữa ngươi cũng không cần làm quá nhiều, chỉ cần vào lúc thích hợp nhẹ nhàng đẩy một lần là được rồi. Bệ hạ tuy rằng nhìn như đần độn, kỳ thật trong lòng thanh minh, trong ngoài cung đình, thậm chí thiên hạ to lớn này, đều ở trong lòng hắn, bất luận ai cũng không thể tính kế hắn mà có thể toàn thân lui ra.”

“Bất quá, ta cũng không phải tính kế bệ hạ, chỉ là nhìn bệ hạ lớn lên cũng nên đến lúc này, vẫn phải giúp hắn mới được.” Cao thái bảo cười rõ ràng hơn, thanh âm bỗng nhiên trở nên thấp đến không nghe thấy, “Thiên hạ này to như vậy, sao có thể không có người kế nhiệm. Huyết mạch…… Cho dù là…… huyết mạch của điện hạ cũng cần phải kéo dài.”

Trùng hợp đi qua Thái Cực Điện, Cao thái bảo nhịn không được dừng bước chân, nhìn về phía cung điện to lớn kia. Cho đến ngày nay, hắn còn có thể nhớ rõ ràng, mười mấy năm trước là một mảnh lửa hừng hực thiêu đốt, cùng tiếng cười to điên cuồng trong ngọn lửa. Máu tươi dọc theo thềm bạch ngọc uốn lượn chảy xuống, thi thể vương khắp nơi và cung điện hoa mỹ cùng rơi vào biển lửa, đốt thành tro tàn.

Bất tri bất giác qua đi hơn mười năm, năm đó hài đồng kia đầy người máu tươi ngồi ở bên biển lửa, đãdần trưởng thành, thành một vị…… quân vương đáng sợ.

……

“Chúc mừng Quý Phi, tối nay bệ hạ triệu ngài thị tẩm.”

“…… Ngươi lặp lại lần nữa?”

“Bệ hạ mới vừa rồi truyền ý chỉ tới, để Quý Phi tối nay đi thị tẩm.”

Liêu Đình Nhạn từ khi nghe thấy tin tức này rồi vẫn luôn ở trong trạng thái hoài nghi, hoài nghi nguyên tác có phải có độc hay không, tại sao chỗ nào cũng không thích hợp; hoài nghi Tư Mã Tiêu có phải có độc hay không, sao lại không đi đường bình thường; hoài nghi mình có độc, thay đổi tim mới đưa đến hoàng đế thế nhưng muốn ngủ nàng.

Tự trách mình mị lực quá lớn? Liêu Đình Nhạn cuối cùng hoài nghi đến nhân sinh. Lúc trước ngày ngày đi làm mệt thành cẩu, nàng làm sao nghĩ đến, có một ngày, chính mình thế nhưng cần phải đi ngủ hoàng đế.

trên đường đi tẩm điện hoàng đế, Liêu Đình Nhạn vẫn luôn mắng chửi ở trong lòng. Lúc trước nàng mới vừa tiến cung đã tính đến chuyện tệ nhất này, khi đó Tư Mã Tiêu cũng không ngủ nàng, cố tình chờ tới bây giờ nàng đã thả lỏng lại cảm thấy mình sẽ không phải bối rối về phương diện này, Tư Mã Tiêu lại đột nhiên tuyên bố muốn ngủ nàng, người này thật sự có bệnh. Hơn nữa bây giờ nàng lo lắng nhất mộtchuyện, kỳ thật là Tư Mã Tiêu rốt cuộc được không, vạn nhất hắn bây giờ bốc lên hứng thú, nhưng thậtsự lên xe, chạy được một nửa thì tắt máy, hắn sẽ không nổi trận lôi đình, thẹn quá thành giận, muốn giết nàng đi?

Bị ngủ là chuyện nhỏ, bị giết là chuyện lớn.

Thực nhanh, Tư Mã Tiêu lại lần nữa dùng hành động nói cho Liêu Đình Nhạn, nghĩ quá nhiều căn bản vô dụng, bởi vì nàng vĩnh viễn cũng không thể tưởng được hắn sẽ làm cái gì.

Trai đơn gái chiếc ở chung một phòng, còn là vợ chồng hợp pháp, nhà gái lớn lên dung mạo như thiên tiên, ăn mặc mát mẻ động lòng người, nhưng Tư Mã Tiêu thế nhưng không có ý tứ muốn ngủ nàng, ngồi ở mép giường ánh mắt nhìn nàng còn có điểm ghét bỏ.

Liêu Đình Nhạn: Ghét bỏ cái đầu a! không phải ngươi đòi ta tới thị tẩm sao!

Tư Mã Tiêu: “Sao lại mặc thành như vậy?”

Liêu Đình Nhạn: “Nhóm nữ hầu chuẩn bị.” Làm rõ nha, nàng cũng không muốn mặc, còn không phải cho rằng đây là hắn yêu thích đặc biệt phân phó, mới chịu đựng thẹn thùng, căng da đầu mặc vào!

Hai người nằm ở trên một cái giường, Tư Mã Tiêu căn bản không có ý tứ ngủ nàng, Liêu Đình Nhạn khẩn trương rồi khẩn trương, tới giờ bình thường đi ngủ, buồn ngủ tự nhiên mà nhảy đến, đôi mắt cũng chậm rãi nhắm lại.

Tư Mã Tiêu vẫn giống xưa nay không ngủ được, nhưng nghe Liêu Đình Nhạn bên cạnh hô hấp chậm rãi vững vàng xuống, hắn nhịn không được ngồi dậy, đẩy tỉnh Liêu Đình Nhạn.

Liêu Đình Nhạn cả kinh, tỉnh lại, “Bệ hạ, làm sao vậy?”

Tư Mã Tiêu nhìn nàng, “không có việc gì, nàng tiếp tục ngủ.”

Liêu Đình Nhạn đợi trong chốc lát, hắn tựa hồ thật sự không có việc gì, lúc này mới hồ nghi tiếp tục nhắm mắt lại ngủ, chờ nàng lại mơ mơ màng màng ngủ rồi, thân mình lại bị người ta loạng choạng lắc tỉnh.

Liêu Đình Nhạn miễn cưỡng lộ ra tươi cười: “…… Bệ hạ?”

Tư Mã Tiêu ngồi ở bên cạnh nàng, “không có việc gì, nàng ngủ a.”

Lần thứ ba bị đẩy tỉnh, Liêu Đình Nhạn đã không bày ra nổi gương mặt tươi cười, nàng bị làm tỉnh thậtsự rất tức giận, hơn nữa năm lần bảy lượt bị người đẩy tỉnh như vậy, nếu không phải còn có chút lý trí biết bên cạnh là Tư Mã Tiêu, biết hắn nhìn như tiểu bạch kiểm kỳ thật là con cá mập trắng, nàng lúc này đã khắc chế không được động thủ đập lên đầu chó của hắn.

“Bệ hạ, đây là không ngủ được sao?” Liêu Đình Nhạn nghiến răng nghiến lợi bài trừ ra những lời này.

Tư Mã Tiêu quấn vòng quanh một sợi tóc dài trước ngực nàng, không hề có vẻ buồn ngủ, “Ừm, ngủ không được, nàng ngủ như thế nào? Lập tức không chú ý nàng liền ngủ rồi.”

Liêu Đình Nhạn: “Bệ hạ không bằng nằm xuống trước, nhắm mắt lại, một lát là có thể ngủ rồi.”

Tư Mã Tiêu bất mãn nói: “Nàng dỗ tiểu hài tử sao, nào dễ dàng ngủ như vậy.”

Liêu Đình Nhạn: “không bằng thiếp hát một tiếu khúc yên giấc cho bệ hạ?” Vì có thể an tâm ngủ mộtgiấc, Liêu Đình Nhạn đành làm bất cứ giá nào.

Tư Mã Tiêu vừa nghe, cảm thấy còn rất mới mẻ, chống đầu nằm bên cạnh nàng, “Hát đi.”

Liêu Đình Nhạn thanh thanh giọng, bắt đầu hát, nói thật giọng nàng là tiêu chuẩn nữ chủ, hát rất dễ nghe, Liêu Đình Nhạn tự mình nghe còn cảm giác thập phần vừa lòng, nhưng Tư Mã Tiêu càng nghe càng có tinh thần, thậm chí đột phát kỳ tưởng, muốn triệu mấy nhạc sư tới đệm nhạc.

Mẹ! Dùng sai kỹ năng. Liêu Đình Nhạn hiện giờ cái gì cũng không muốn, chỉ muốn ngủ, nàng thậm chí sinh ra can đảm, muốn ngủ cái đồ phiền nhân này đến không còn sức lực lăn lộn, quản hắn rốt cuộc là thận mệt hay là đầu óc có bệnh, may mắn lý trí còn sót lại ngăn trở nàng.

Trong lòng phát điên một trận, Liêu Đình Nhạn uể oải ngồi dậy, chuẩn bị liều mình bồi bạo quân thức đêm. đã bao lâu không thức đêm thế nên không quen, nàng ngáp hai cái, “Bệ hạ muốn nghe khúc, vậy gọi nhạc sư đến đây đi, thiếp bồi ngài nghe.”

Tư Mã Tiêu liếc thần sắc của nàng, bỗng nhiên nói: “không muốn nghe, hay là ngủ đi.”

Liêu Đình Nhạn đã không tin cái đại móng heo này, ha hả cười hai tiếng, nằm ở kia chờ hắn tiếp tục làm trò. Nhưng vừa ngủ là đến bình minh, từ trên giường Tư Mã Tiêu tỉnh lại, Liêu Đình Nhạn mới phát hiệntối hôm qua Tư Mã Tiêu thật sự không quấy rầy nàng nữa.

Bất quá, trên giường cũng đã sớm không có thân ảnh Tư Mã Tiêu. Người này ngủ cũng không ngủ, ăn cũng không ăn, mỗi ngày từ đâu ra nhiều tinh thần làm trò như vậy? Liêu Đình Nhạn thật sự không hiểu được.

Từ ngày này, Liêu Đình Nhạn mỗi đêm đều được triệu đến chỗ Tư Mã Tiêu, ngủ giường của hắn, đắp chăn của hắn. Mỗi đêm nàng ngủ rồi lại đánh thức nàng, biến thành tiết mục thường xuyên của Tư Mã Tiêu, đến nỗi muốn đẩy nàng tỉnh mấy lần, tất cả đều phải xem tâm tình Tư Mã Tiêu trong ngày thế nào, nếu hắn tâm tình tốt, quá độ thiện tâm, chỉ đánh thức Liêu Đình Nhạn một lần, không lăn lộn nàng cho nàng tiếp tục ngủ, nếu tâm tình không tốt, thì không chỉ đánh thức nàng vài lần đơn giản như vậy.

Hôm nay nửa đêm, Tư Mã Tiêu từ trong ác mộng bừng tỉnh, đồng thời đầu truyền đến cơn đau đớn quen thuộc. hắn mở đôi mắt mang theo tơ máu, ngồi dậy táo bạo dùng sức xoa ấn cái trán co rút đau đớn. Nghe thấy động tĩnh bên trong, hoạn quan Cẩn Đức nhỏ giọng đi vào trong điện, có chút kinh hãi nhìn Tư Mã Tiêu trên giường.

hắn mặc áo ngủ màu đen, đầu tóc cũng đen như mực rũ ở bên gương mặt, càng nổi lên sắc mặt tái nhợt, hai mắt che kín tơ máu phảng phất giống ác quỷ địa ngục đỏ máu giết chóc.

Mặc dù thấy mấy lần, Cẩn Đức nhìn bệ hạ dáng vẻ này, trong lòng đều sẽ theo bản năng nổi lên sợ hãi. Bệ hạ mỗi lần phát bệnh đều sẽ khắc chế không được dục vọng giết người, nếu tình huống khôngnghiêm trọng còn tốt, nghỉ ngơi một ngày cũng thì không có việc gì, nếu tình huống nghiêm trọng, mộtđôi mắt kia cơ hồ đều biến thành màu đỏ, người bên cạnh liền bị xui xẻo…… Quý Phi còn ngủ ở kia không có cảm giác đâu.

Cẩn Đức dẫn theo tâm, nhìn thấy bệ hạ chuyển ánh mắt đến Quý Phi bên cạnh. Lúc hắn nâng cái tay đầy gân xanh kia lên, duỗi đến cổ Quý Phi, Cẩn Đức cơ hồ hô ra tiếng.

Nhưng mà ngay sau đó, Cẩn Đức chậm rãi há to miệng, ngạc nhiên nhìn trên giường.

Liêu Đình Nhạn đang nằm mơ, mơ thấy con chó ngốc của bạn cùng phòng của mình kia, con chó ngốc kia gọi là Đại bảo bối, thật sự làm ầm ĩ, sáng sớm đã thích nhảy lên giường chủ nhân, vừa cọ lại liếm, ngẫu nhiên cửa phòng nàng bên này không có khóa, Đại bảo bối còn biết tự mình mở cửa chạy vào gọi nàng rời giường, vì thế Liêu Đình Nhạn không biết đã kháng nghị mấy lần với bạn cùng phòng, nhưng cuối cùng đều thua vì biểu tình đáng thương hề hề của con chó ngốc đó.

Nàng trong mơ hồ cảm giác cổ ngứa, hình như có thứ gì đang cọ, duỗi tay giữ chặt rồi xoa nhẹ vài cái, miệng hàm hồ nói: “Nào, Đại bảo bối đừng nháo.”

Mặt cũng ngứa, như có lông tóc gì cọ lên, Liêu Đình Nhạn lại thuận tay chà xát lông ‘ Đại bảo bối ’, hôn hai cái, “Ngoan, đừng nháo ta ngủ.”

……

Tư Mã Tiêu vươn cánh tay tái nhợt, chậm rãi vuốt một chút đầu tóc bị xoa loạn, lại dùng mu bàn tay xoa xoa gương mặt mình, thần sắc cổ quái mà nhìn chằm chằm Liêu Đình Nhạn vẫn ngủ như chết rồi.

Nhìn chằm chằm hơn nửa đêm, cái gì cũng không làm.

Tác giả có lời muốn nói: ban đêm nguy hiểm …… Cũng không gặp phải nguy hiểm.
Mời bạn thảo luận, vui lòng nhập Tiếng Việt có dấu
loadingĐang xử lý