Nữ Hoàng Tuyển Phu

Q.3 - Chương 14 (Cập nhật lúc: 12:43 02/06/2019)
Chọn màu nền
Hàn Linh bĩu môi, chẳng lẽ hai mẹ con liền nhất định phải lớn lên giống sao? Một câu kế tiếp của hắn, lại hoàn toàn đẩy nàng từ trên nhà cao tầng xuống.

“Cho nên, ta không có lý do lưu lại ngươi, bây giờ ngươi liền chịu chết đi!”

Hàn Linh trong lòng kinh hoàng, hắn đây là cái lý luận gì, vì cái gì nàng lớn lên không giống mẫu hậu của nàng, sẽ phải chết sao? Người này trên người hơi thở quá cường đại, nàng biết chính mình không phải đối thủ của hắn, vậy cũng không thể liền như vậy chờ chết a.

Nàng buột miệng thốt ra nói: “Chậm đã, xin cho ta một ngàn cái lý do đáng chết!”

“Một cái là đủ rồi, bởi vì ngươi là con gái của Hàn Hoàng, là hắn đã đoạt đi Thanh Vũ.” Giọng nói u hồn lại lần nữa vang lên.

Lần này, Hiên Viên Thần bên cạnh ngẩn ngơ đột nhiên quỳ rạp xuống trước mặt hắn, khẩn cầu nói: “Cha, người không thể giết nàng, nàng đã là thê tử của hài nhi.”

“Thê tử? Các ngươi ngay cả hôn lễ đều không có, như thế nào xem như phu thê? Chẳng lẽ ngươi không biết bây giờ nàng là nữ hoàng Hàn quốc sao? Bên người còn có hai tên hoàng phu, chẳng lẽ ngươi muốn làm tên hoàng phu thứ ba bên người nàng?”

Lời nói lạnh lẽo của Hiên Viên Nghịch Thiên, hỏi đến Hiên Viên Thần á khẩu không trả lời được, hắn thừa nhận chính mình làm không được, nhưng mà hắn cũng tuyệt đối sẽ không ngồi xem nàng chết oan chết uổng.

“Hài nhi đã nhận định nàng là thê tử của hài nhi, liền tuyệt đối sẽ không ngồi xem thê tử của mình mặc kệ. Cha nếu là muốn giết nàng, vậy ngay cả ta cũng cùng nhau giết đi!”

Thái độ kiên quyết của Hiên Viên Thần, làm cho tim Hàn Linh đập nhanh một hồi, bọn họ quen biết cũng bất quá ngắn ngủn mấy ngày, hắn thế nhưng chịu vì nàng mà đi chịu chết, nàng trong lòng cảm động.

“Ông muốn giết cứ giết, ta cũng không phải hạng người tham sống sợ chết. Bất quá, ngài là tiền bối võ công thành danh trên giang hồ, nếu ở đây lấy lớn hiếp nhỏ, ỷ mạnh hiếp yếu, không khỏi quá mất phong độ.”

Hiên Viên Nghịch Thiên liếc xéo nàng một cái, trong mắt khẽ nhấp nháy, cười lạnh nói: “Cũng thế, nếu ngươi có thể tiếp được ba chiêu của ta, ta tạm tha ngươi một cái mạng nhỏ!”

Ba chiêu? Thực lực của đối phương đến tột cùng như thế nào, nàng trong lòng hoàn toàn không đáy, nếu tiếp không được, một chưởng bị hắn đánh chết, nên nhưng làm sao bây giờ?

“Không thể! Cha, ta đều tiếp không được ba chiêu, Linh nhi sao có thể tiếp được chứ?”

Hàn Linh mí mắt giật mạnh, công lực của Hiên Viên Thần, nàng mới vừa rồi đều kiến thức, rõ ràng so với nàng hắn cao hơn một bậc, nếu là ngay cả hắn cũng không cách nào tiếp được ba chiêu, như vậy nàng…… Nhưng đây là đường sống duy nhất, cứ so với hắn bây giờ một chưởng liền giết chết nàng mạnh hơn đi.

“Ta tiếp ông ba chiêu.”

“Linh nhi, nàng điên rồi?!”

Hiên Viên Thần và Thủy Mộ Hoa hai người toàn khiếp sợ mà nhìn về phía nàng, không thể tưởng tượng.

Hàn Linh không có nhìn hai người, bây giờ nhìn bọn họ ngược lại sẽ làm nàng phân tâm. Đi theo Hiên Viên Nghịch Thiên đi ra đất trống bên ngoài, nàng tĩnh tâm tìm tòi lại võ công sư phó đã dạy, ở trong lòng lọc một lần, chờ đón hắn ra chiêu.

Hiên Viên Nghịch Thiên lại xem ánh mắt của nàng mang theo chút vẻ thưởng thức, hắn cười lạnh, nói: “Được, chuẩn bị tiếp chiêu thứ nhất của ta.” Cổ tay phải của hắn nhẹ chuyển, một cổ lực đạo cường đại theo cổ tay hắn chuyển động mà chậm rãi ngưng tụ.

Hàn Linh cũng không nhàn rỗi, khí ngưng đan điền, làm tư thế phòng thủ, hai mắt nhìn cổ tay phải của đối phương, cả người thần kinh căng chặt.

So với nàng chuyên chú, Hiên Viên Thần và Thủy Mộ Hoa hai người so với nàng càng thêm khẩn trương.

“Lên!” Hiên Viên Nghịch Thiên lạnh lùng mà phun ra một chữ, trút xuống lực đạo trên cổ tay phải mà ra, hướng về phía phương hướng Hàn Linh như nước cuồn cuộn, như triều dâng lao nhanh, thế không thể đỡ.

Hàn Linh ngồi xổm xuống, bắn lên, xông thẳng bầu trời đêm. Đối phương chỉ nói tiếp chiêu, nhưng chưa nói không thể trốn, đồ ngốc mới căng da đầu lên, lấy trứng chọi đá. Nàng cho rằng chính mình nghĩ đến chu toàn, nhưng mà sự thật hoàn toàn không thể thực hiện được. Lực lượng của đối phương tới quá mức mãnh liệt, quá mức nhanh chóng, nàng hoàn toàn chưa kịp thoát đi, cũng đã bị cổ chưởng lực này lan đến. Một thân nội lực ở trước mặt hắn trở nên yếu ớt như vậy, nàng hét lên một tiếng, thân như tờ giấy bay bổng theo gió ở giữa không trung, sau đó nặng nề mà rơi xuống đất.

Một chưởng lực này, gần như đã muốn lấy đi nửa cái mạng của nàng, nếu là không có nội lực trong cơ thể ngăn cản một bộ phận lực lượng, nàng giờ phút này sợ sớm đã đi đời nhà ma. Xem ra sính anh hùng, cũng là phải xem xét thời thế.

“Linh nhi, nàng thế nào?”

“Linh nhi, nàng thế nào?”

Hiên Viên Thần và Thủy Mộ Hoa hai người đều mang theo lo âu mà chạy tới xem kỹ vết thương của nàng, Hàn Linh miễn cưỡng từ trên mặt đất bò lên, cổ họng một ngụm máu tươi trào lên, bị nàng cứng rắn mà nuốt xuống.

Hiên Viên Nghịch Thiên nhẹ quét nàng liếc mắt một cái, nhưng thật ra có chút ngoài ý muốn thực lực của nàng, lạnh lùng mà nói: “Thế nào, còn dám không dám tiếp chiêu thứ hai của ta? Nếu là không dám, ta có thể cho ngươi được chết một cách thống khoái chút.”

Hàn Linh đẩy Hiên Viên Thần và Thủy Mộ Hoa hai người ra, lạnh lùng nhìn Hiên Viên Nghịch Thiên, nói: “Đến đây đi, ta còn chịu đựng được.” Lửa giận trong ngực đã bị đốt lên, nàng tuyệt đối không được chết, còn có hai người đang chờ thuốc giải của nàng đó.

Lúc này đây, nàng có kinh nghiệm, chỉ cần có thể tránh né phạm vi ở giữa nguồn công kích chưởng lực của hắn, nàng liền có thể giảm được đến tổn thương nhỏ nhất. Từng nghe một nhà tâm lý học nói qua, động tác của con người, là từ đại não thông qua thần kinh truyền đạt đến tứ chi, mới có phản ứng, nhưng mà, ở phía trước động tác, vẫn là có thể từ ánh mắt, biểu tình của con người, phán đoán ra tâm lý của bọn họ.

Cho nên, lúc này đây, nàng không hề nhìn chăm chú tay của hắn, mà là nhìn chăm chú đôi mắt của hắn. Một mạt quang mang không thể thấy từ trong mắt của đối phương nhấp nháy, Hàn Linh lập tức có động tác, ở chưởng lực của hắn phát ra đồng thời, nàng dựa vào trực giác phán đoán phương hướng vị trí hắn công kích.

“A ——”

Nàng lại lần nữa bị đòn nghiêm trọng trên mặt đất, bất quá so với lần trước, công kích lần này chịu phải rõ ràng nhỏ không ít.

Một nụ cười lạnh từ bên môi nàng hiện ra, nàng mắt lạnh nhìn chăm chú Hiên Viên Nghịch Thiên, nói: “Còn có một chiêu cuối cùng, hy vọng ông nói chuyện giữ lời, không cần bôi nhọ thân phận điện chủ của ông.”

Hiên Viên Nghịch Thiên khẽ nhăn mày, ánh mắt trở nên mê ly, giờ phút này biểu tình của nàng cùng Thanh Vũ giống nhau như thế, hắn phảng phất lại một lần thấy được Nguyệt Thanh Vũ quật cường không chịu thua.

“Thanh Vũ.” Hắn khẽ khàng mà kêu.

“Thôi kệ ngươi thắng.” Hắn xoay người rời khỏi động phòng, bóng dáng cô đơn.

Hàn Linh ngẩn ngơ ở nơi đó, hồi lâu mới phản ứng lại đây, lắc lắc tay của Hiên Viên Thần và Thủy Mộ Hoa hai người, cuồng hỏi một trận: “Hắn nói ta thắng, đây là thật vậy chăng? Hắn thật sự không giết ta?”

Hiên Viên Thần cũng rất kỳ quái phản ứng của phụ thân, hắn còn chưa bao giờ có ở trên mặt phụ thân gặp qua biểu tình phức tạp như thế.

“Không sai, nàng thắng, nàng không có việc gì.”

“Ha ha, ta liền biết ta không có việc gì……” Một trận khí huyết dâng lên, Hàn Linh trước mắt tối sầm, hôn mê qua đi.

Lần này Hàn Linh bị thương không nhẹ, ước chừng hôn mê ba ngày ba đêm. Hiên Viên Thần và Thủy Mộ Hoa hai người đều canh giữ ở bên mép giường của nàng, ai cũng không chịu rời đi. Tâm tư của Thủy Mộ Hoa rõ như ban ngày, Hiên Viên Thần sớm đã nhìn ra, trong lòng tuy là không vui, nhưng cũng không cách nào cự tuyệt hắn đối với thê tử của mình quan tâm.

Chỗ ở của điện chủ, Hàn Linh vẫn là lần đầu tiên cất bước bước vào nơi này. Ánh mắt đầu tiên của nàng đã bị bức họa trên tường hấp dẫn. Thì ra, đây là bộ dáng của mẫu hậu nàng, quả nhiên là đẹp hơn nhiều so với nàng, cũng khó trách Hiên Viên Nghịch Thiên sẽ bởi vì nàng mà ngây người phát cuồng.

“Nàng, chính là Thanh Vũ, mẫu hậu của ngươi. Ngươi hẳn là chưa có gặp qua nàng đi?”

Hàn Linh lắc đầu nói: “Chưa có.”

Hiên Viên Nghịch Thiên không nói chuyện nữa, hai mắt nhìn chăm chú vào bức họa, như suy tư gì.

Hàn Linh hất hất đầu, hướng về phía Hiên Viên Thần ở một bên ra dấu ánh mắt. Hiên Viên Thần hiểu ý, tiến lên nói: “Cha, bạn của Linh nhi trúng Vạn Niên Túy, hy vọng cha có thể cho thuốc giải nàng.”

Hiên Viên Nghịch Thiên chậm chạp mở miệng nói: “Trên đời này không có đồ vật không làm mà hưởng, ngươi muốn thuốc giải, vậy phải lấy đồ vật tương ứng tới đổi.”

Hàn Linh hỏi: “Thứ gì?”

Hiên Viên Nghịch Thiên không có trực tiếp trả lời câu hỏi của nàng, mà là thay đổi cái đề tài: “Cùng ngươi cùng nhau lẫn vào Vô Ảnh Điện, có phải hay không còn có một nam nhân tóc màu bạc?”

“Ông làm gì Dạ Ma Thiên rồi?” Hàn Linh trong lòng kinh hãi, khó trách hắn vẫn luôn đều không có lộ diện, thì ra đã gặp hại.

“Võ nghệ của hắn đúng là không tồi, chính là ở dưới tay của ta, còn chưa đến ba chiêu, đã bị ta bắt.”

Hàn Linh sốt ruột nói: “Vậy bây giờ hắn đang ở đâu?”

“Hắn bị ta cấm chế võ công, nhốt ở bên trong địa lao, không có mệnh lệnh của ta, ai cũng cứu không được hắn.” Hắn dùng ánh mắt cảnh cáo quét về phía Hiên Viên Thần, tựa như dự đoán được hắn sẽ giúp nàng đi cứu người, cho nên trước đó cho hắn cảnh cáo.

Hiên Viên Thần ánh mắt lập loè, hắn hiểu rõ ý của phụ thân, cũng biết nếu là Hàn Linh cầu hắn, hắn vô cùng có khả năng sẽ đi cứu người.

Hàn Linh nóng nảy, nói: “Vậy ông muốn như thế nào mới bằng lòng thả hắn?”

Hiên Viên Nghịch Thiên từ từ mở miệng nói: “Trong vòng một năm, ngươi và Thần nhi cần phải vì Vô Ảnh Điện sinh ra một người thừa kế, nếu không, nam nhân trong nhà lao, đừng mơ tưởng sống sót đi ra Vô Ảnh Điện!”

Hàn Linh hoàn toàn trợn tròn mắt, đây là điều kiện gì? Thời gian một năm sinh ra một đứa con trai, đây không khỏi khó khăn quá cao, nếu là vẫn luôn sinh đều là con gái, vậy làm sao bây giờ?

“Con gái có thể chứ?” Nàng thử hỏi.

Đổi lấy lại là Hiên Viên Nghịch Thiên chém đinh chặt sắt phủ quyết: “Không được, cần phải là con trai!”

Này cũng quá * đi? Bất quá ai bảo người ta có thực lực * đâu?

Nàng hít sâu nói: “Được, ta đáp ứng ông, nhưng mà ta còn có một cái điều kiện thêm vào.”

“Ngươi nói đi.” Hiên Viên Nghịch Thiên nhưng thật ra không có quá so đo.

Hàn Linh suy nghĩ một chút nói: “Độc trên người của ta, hy vọng ông có thể giúp ta giải trừ, nếu không, đến lúc đó ta sinh ra đứa bé, vẫn là sẽ giống như ta trên người có chứa độc tố, ông cũng không muốn trên người cháu trai của mình có độc đi? Hơn nữa, vừa rồi Mộ Hoa cũng nói, nếu là ta cùng Thần động phòng, hắn liền sẽ chết.”
Mời bạn thảo luận, vui lòng nhập Tiếng Việt có dấu
loadingĐang xử lý