Nữ Hoàng Tuyển Phu

Q.3 - Chương 8 (Cập nhật lúc: 12:43 02/06/2019)
Chọn màu nền
Hàn Linh gật gật đầu với nàng, nữ nhân này nhưng thật ra có chút đầu óc, nhẹ nhàng vui cười nói: “Vì một người nam nhân, không tiếc giết hại vua của một nước, nhấc lên chiến tranh của hai nước, các ngươi thật đúng là tàn nhẫn đến hạ tâm. Không tồi, vậy các ngươi liền tới đi, ta ngược lại muốn nhìn, các ngươi giết ta như thế nào?”

Bắc Thần Âm khẽ cắn môi, hạ quyết tâm, hướng tới sát thủ hạ lệnh: “Giết nàng!”

Hàn Linh như cũ ôm ngực, bất động mảy may, chỉ đợi hắc y nhân tới gần.

Sáu người đao kiếm đồng thời rơi xuống, nàng chỉ lắc lư thân dưới, sáu người liền ở trong nháy mắt bị xa xa mà bắn ra đi ra ngoài, tàn nhẫn đánh vào hai bên trên cây, nơi nào còn có một chút hơi sống?

Bắc Thần Âm và Mộ Tử Y hai người đều mở to hai mắt, khó có thể tin. Các nàng rõ ràng thấy được rõ ràng, nàng hoàn toàn không có động một chút tay chân, bọn họ liền đồng thời tử vong, chết tương đối thê thảm, đây đến tột cùng là chuyện như thế nào?

“Ngươi, ngươi không phải người!”

Hơn nửa ngày, hai người mới nghẹn ra một câu như vậy, Hàn Linh thú vị mà liếc nhìn các nàng, nói: “Các ngươi nói đúng, ta đích xác không phải người, ta là thần!”

“Biết vì cái gì ta có thể trở thành nữ hoàng Hàn quốc sao? Biết ta vì cái gì giết không chết sao?” Nàng vòng quanh hai người run bần bật dạo qua một vòng, tiếp tục nói, “Đó là bởi vì ta là thiên thần trời cao phái xuống dưới cứu vớt thương sinh, bất tử bất diệt, có thể sống mãi.”

Bắc Thần Âm và Mộ Tử Y hai người ôm làm một đoàn, đối với nàng rất là sợ hãi, Bắc Thần Âm run giọng nói: “Ngươi nói dối, trên đời này hoàn toàn là không có thần!”

“Đúng là không có thần, lại có ma, ác ma ăn thịt người!” Hàn Linh đột nhiên có động tác, đồng thời quăng hai người lên ngọn cây, cả kinh hai người lớn tiếng gọi. Bây giờ nàng mới cảm nhận được thú vui khi quăng người, khó trách Dạ Ma Thiên ma quỷ này động bất động liền thích vứt người, thì ra tâm tình khoe ra thực lực của chính mình là sung sướng như thế.

Hàn Linh vỗ vỗ tay, ngẩng đầu mắt nhìn hai người treo ở trên ngọn cây, không thú vị mà bĩu môi. Đối với các nàng trừng phạt nhỏ một phen, xem như khách khí đối với các nàng, lần tới nếu các nàng còn dám đánh chủ ý lên nàng, liền tuyệt đối không có đơn giản như vậy. Nàng xoay người, rời khỏi rừng cây, phía sau không ngừng truyền đến hai người tiếng kêu cứu, nàng mắt điếc tai ngơ.

Khi rời khỏi rừng cây, Hàn Linh nghe được không ít tiếng bước chân đang tới gần hai người lớn tiếng kêu cứu, ít nhất cũng có hai mươi người tới. Nàng dừng bước, có chút do dự, nếu thật ném xuống hai người mặc kệ, tựa hồ có chút không đủ đạo nghĩa. Thôi kệ, trở về nhìn kỹ hẵn nói.

Dưới hai gốc đại thụ, một vòng người vây quanh, phục sức của bọn họ thống nhất, là màu sắc đen đỏ hỗn loạn, trước ngực có thêu một cái dấu hiệu đặc thù. Tại đây nhóm người cách đó không xa, là hơn mười nữ tử bị xiềng xích lẫn nhau khóa lại. Một đám các nàng trên mặt đều che một miếng vải đen, che khuất đôi mắt của các nàng, trong miệng thì nhét có một miếng miếng vải đen, phòng ngừa các nàng lên tiếng kêu cứu.

“Đại ca, mau xem, hai mỹ nhân này so với những mặt hàng bình thường đó không biết tốt bao nhiêu lần, tin tưởng thiếu chủ nhất định sẽ thích.”

“Đích xác không tồi, hai người các ngươi, đem người từ trên cây bắt xuống dưới!”

Một người nam tử thân hình tương đối cao gầy hạ lệnh, người bên cạnh hắn lập tức liền có hai gã nam tử tiến lên nghe lệnh làm việc. Bắc Thần Âm và Mộ Tử Y hai cô gái bị người từ trên cây bắt xuống dưới, vốn là nên là vui sướng và may mắn, nhưng mà đối mặt với nhóm người này, tâm tình của các nàng làm sao cũng không vui nổi, còn không bằng ở trên cây đâu.

“Lớn mật! Các ngươi không được xằng bậy, ta chính là công chúa Triệu quốc, các ngươi không được vô lễ với ta!”

Vẫn là Bắc Thần Âm lá gan hơi lớn chút, chắn trước mặt Mộ Tử Y, giọng run run, hô quát với nhóm người này. Trong lòng nàng thật sự sợ hãi vô cùng, cũng không biết nhóm người này sẽ đối phó các nàng như thế nào, bây giờ nàng hối hận không thôi, sớm biết rằng liền không thiết kế Hàn Linh. Không thiết kế nàng, các nàng cũng không đến mức rơi vào kết cục như thế, cũng sẽ không gặp gỡ nhóm người ác này nhìn như không có ý tốt.

“Ngươi là Triệu quốc công chúa, vậy ta là Triệu quốc Thái Tử đó, đường đường một vị công chúa, làm sao sẽ lưu lạc đến treo ở trên một thân cây, nửa chết nửa sống?”

Nam tử cầm đầu nói xong, những người khác cũng theo đó mà cười ha ha, các nàng xuất hiện ở đây đích xác rất là quái dị, ai có thể tin tưởng các nàng một người là công chúa, một người là thiên kim Thần tướng đâu?

“Nàng nói chính là sự thật, nàng thật là công chúa Triệu quốc!” Mộ Tử Y từ nhỏ đã được người bảo hộ rất khá, đâu có gặp qua trận trượng bực này, thân mình run rẩy tránh ở phía sau Bắc Thần Âm.

Nam tử cầm đầu ngưng tiếng cười, nhướng mày nói: “Là công chúa vậy càng tốt, vừa lúc xứng đôi với thiếu chủ của chúng ta.”

“Đại ca nói đúng! Lần này điện chủ sốt ruột mà phải vì thiếu chủ đón dâu, chúng ta cũng không thể tùy tiện tìm chút nữ tử bình thường đi báo cáo kết quả công tác. Hai người này mặc kệ thân phận của các nàng như thế nào, cuối cùng là hai đại mỹ nhân, đưa các nàng cho thiếu chủ, thiếu chủ nhất định sẽ vừa lòng.”

“Vậy còn do dự cái gì? Trói lại!”

Hàn Linh ở một bên thám thính hồi lâu, không khỏi mà nghi hoặc, điện chủ trong miệng bọn họ, không biết có thể có quan hệ với Vô Ảnh Điện hay không, nếu thật là điện chủ Vô Ảnh Điện, như vậy đây không thể nghi ngờ là một cơ hội tốt vô cùng.Nàng làm bộ từ trên một thân cây rơi xuống, kêu thảm khiến cho bọn họ chú ý. Cùng lúc đó, hai hòn đá nhỏ từ đầu ngón tay bắn ra, điểm trúng huyệt câm của hai người Bắc Thần Âm và Mộ Tử Y, để tránh hai người nhiều lời mà phá hủy kế hoạch của nàng.

“Đại ca, nơi đó còn có một mỹ nhân!”

“Hôm nay đây là ngày gì, làm sao lại mỹ nhân một người tiếp một người mà đưa tới cửa tới? Hơn nữa một người so với một người càng xinh đẹp.”

“Các ngươi muốn làm cái gì? Ta chính là thiên kim Tướng phủ, cành vàng lá ngọc, các ngươi không được vô lễ với ta!” Hàn Linh ra vẻ kinh hãi mà lui về phía sau, đem thần thái của Mộ Tử Y bắt chước đến bảy tám phần, dư quang thoáng nhìn khuôn mặt Mộ Tử Y tức giận đến đỏ lên, nàng âm thầm cười trộm, ai bảo thân phận của nàng tương đối có thể hù người đâu?

Người cầm đầu vênh váo tận trời nói: “Công chúa chúng ta đều dám trói, thiên kim Tướng phủ thì làm sao? Thiên kim Tướng phủ chúng ta cũng dám trói!”

Hàn Linh trong lòng nói, mau trói đi, mau trói đi, liền chờ các ngươi trói ta đâu!

Ba người Hàn Linh cùng Bắc Thần Âm, Mộ Tử Y vì thế cùng hơn mười người nữ tử khác giống nhau, bị bọn họ bịt kín mắt, xua đuổi mang tới nơi không biết. Hàn Linh không chút nào lo lắng an toàn của bản thân, lại vô dụng, mặt sau còn có Dạ Ma Thiên đi theo, tin tưởng nhất định sẽ không có việc gì.

Đáng thương Dạ Ma Thiên ở phía sau, mỗi ngày màn trời chiếu đất, vẫn luôn đang âm thầm nhìn nàng chằm chằm, nàng ăn sơn trân hải vị, hắn cũng chỉ có thể gặm cái màn thầu, bánh nướng lớn, nàng ngủ chăn gấm giường mềm, hắn liền nằm nóc nhà, hoặc là ngủ trên cây. Nếu không phải không thể làm cho Bắc Thần Hi hoài nghi, hắn nhất định hàng đêm chạy tới trên giường nàng ngủ.

Chín khúc mười tám quẹo, đều không biết đi đường bao nhiêu, mới rốt cuộc tới nơi muốn đến.

Dọc theo đường đi, hai người Bắc Thần Âm và Mộ Tử Y đối Hàn Linh hận thấu xương, đến nay còn không thể mở miệng nói chuyện. Sau khi tới một căn phòng tối rồi, các cô gái rốt cuộc được buông lỏng ra dây thừng, cho phép tự do hoạt động. Tay chân vừa buông ra, hai người Bắc Thần Âm và Mộ Tử Y liền tựa như sói đói đánh về phía Hàn Linh.

“Các ngươi điên rồi có phải hay không?” Hàn Linh nhẹ vung tay áo, đem hai người ném trên mặt đất, nói, “Bây giờ mọi người ngồi chung trên một chiếc trên thuyền, muốn sống sót đi ra ngoài, liền ngoan ngoãn cho ta, bằng không, nếu là tính tình của ta nổi lên, các ngươi sẽ biết hậu quả.” Nàng hơi hoạt động gân cốt, uy hiếp hai nàng, hai cô gái nhớ tới lúc trước thủ đoạn nàng đối phó thích khách, đều kinh hách đến lui về phía sau.

Hai cô gái sau khi trải qua ánh mắt thương lượng, Bắc Thần Âm tiến lên cùng nàng khoa tay múa chân, ý tứ là nói chỉ cần nàng huyệt câm cởi bỏ các nàng trên người, các nàng bảo đảm nhất định sẽ không tiết lộ thân phận của nàng. Hàn Linh nghĩ thầm dù sao cũng đã tới chỗ rồi, cho dù các nàng nói bừa như thế nào cũng không đáng ngại, ngón tay bắn nhẹ, cởi huyệt câm của hai cô gái. Hai người này nhưng thật ra học ngoan, không dám quát lớn với nàng, cũng chính là ngầm nhỏ giọng thầm mắng.

Hàn Linh không lại so đo với các nàng, đi đến cạnh cửa phòng tối, hướng tới ngoài cửa kêu to: “Có người hay không vậy? Rốt cuộc khi nào thả chúng ta đi ra ngoài?”

Nàng liên tục hô mấy lần, rốt cuộc có người lại đây để ý tới.

“Ồn cái gì ồn? Các ngươi cho rằng còn có thể êm đẹp mà từ Vô Ảnh Điện của chúng ta đi ra ngoài sao? Vô Ảnh Điện là địa phương nào, há là địa phương các ngươi muốn tới thì tới, muốn đi thì đi? Nói cho các ngươi đi, bây giờ đường ra duy nhất của các ngươi, chính là dùng ra thủ đoạn cả người, khiến cho thiếu chủ của chúng ta coi trọng các ngươi, trở thành Thiếu phu nhân, nếu không, các ngươi liền chờ bị xử tử đi!”

Lời này của hắn vừa ra, người trong phòng tối đều hoảng loạn mà kêu sợ hãi.

Bắc Thần Âm và Mộ Tử Y hai cô gái lại bắt đầu lấy thân phận của các nàng nói chuyện, đáng tiếc người ta ném đều không ném các nàng. Hàn Linh đồng tình mà nhìn hai người, trong lòng nói các ngươi công chúa, thiên kim Tướng phủ cái gì, ta còn là nữ hoàng của một quốc gia đó, lão nhân gia ta còn chưa có lên tiếng, các ngươi ở nơi đó ríu rít không ngừng, có phiền hay không?

Một tay nắm một cái bả vai, đem hai người từ cạnh cửa túm ra, nàng tiến lên lại hỏi: “Nơi này của các ngươi thật là Vô Ảnh Điện, Vô Ảnh Điện người giang hồ nghe tiếng sợ vỡ mật?”

Đối phương nghe nàng nói như thế, rất là đắc ý, cười to nói: “Không sai, trên đời này cũng chỉ có một cái Vô Ảnh Điện. Xem ngươi lớn lên không tồi, đến lúc đó biểu hiện thật tốt, nếu là được thiếu chủ của chúng ta nhìn trúng, như vậy sau này vinh hoa phú quý liền hưởng không hết.”

Hàn Linh âm thầm gật đầu, quả nhiên là Vô Ảnh Điện không sai, cái này liền dễ làm.

“Điện chủ của các ngươi vì cái gì phải cho thiếu chủ của các ngươi cướp tân nhân cưới vợ? Chẳng lẽ thiếu chủ của các ngươi lớn lên rất xấu, không ai muốn sao?”

Người nọ không vui mà quát lớn nói: “Nói bậy! Thiếu chủ của chúng ta tướng mạo đường đường, ngọc thụ lâm phong, làm sao sẽ lớn lên xấu đâu?”

Hàn Linh khẽ cười nói: “Vậy vì cái gì muốn đoạt chúng ta tới thành thân? Hắn nếu là lớn lên thật không tồi, tất nhiên sẽ có đống lớn nữ tử chủ động đưa tới cửa mới đúng, ngươi không phải là hù chúng ta chứ?”

Người nọ lại nói: “Ta hù các ngươi làm cái gì? Điện chủ sở dĩ phải vì thiếu chủ cưới vợ, bất quá là muốn cho thiếu chủ mau chóng vì Vô Ảnh Điện thêm một người thừa kế. Thiếu chủ không muốn, điện chủ cũng chỉ có thể sử dụng sức mạnh, mạnh mẽ vì thiếu chủ an bài công việc đón dâu. Dù sao đêm nay các ngươi là có thể nhìn thấy thiếu chủ, đến lúc đó biểu hiện thật tốt, khiến cho thiếu chủ coi trọng các ngươi, ngày lành sau này của các ngươi cũng liền không cần sầu lo.”
Mời bạn thảo luận, vui lòng nhập Tiếng Việt có dấu
loadingĐang xử lý