Kế hoạch một ngày thường lập ra vào lúc sáng sớm, thái hậu đã lớn tuổi, có đôi khi sẽ ngủ không ngon, thích thức dậy sớm đi tản bộ vài vòng, bình thường vào lúc này, tâm tình thái hậu vô cùng tốt.

“Thái hậu, Đào phu nhân mang theo nữ nhi cầu kiến.” Lão ma ma bên cạnh thái hậu bước đến thông báo.

“À?” Thái hậu cười cười, “Truyền nàng vào đi.”

Mẫu thân của Đào Vận, cũng chính là Đào phu nhân hiện tại, bởi vì là đích nữ của Hữu tướng, thân phận phi phàm, lúc đầu ở trong nhà thường được gọi tiến cung làm bạn với thái hậu, thái hậu xưa nay thích bà ta hiền lương hào phóng, cho nên yêu ai yêu cả đường đi, đối với Đào Vận cũng rất coi trọng.

Một lát sau, lão ma ma liền đưa hai người đến, Đào Vận có thể nói là phiên bản của Đào phu nhân, hai mẹ con đều mặc y phục màu vàng nhạt, nhìn giống như là tỷ muội.

Đợi các nàng hành lễ ngẩng đầu xong, thái hậu mới lấy làm kinh hãi, thấy Đào Vận hai mắt hồng hồng, giống như đã khóc rất nhiều, còn có chút sưng, trên trán quấn một vòng băng gạc, bộ dáng sợ hãi so với tự tại trước kia khác biệt rất lớn, làm cho người ta nhìn mà không đành lòng.

“Đây là thế nào?”

Đào phu nhân còn chưa nói chuyện, vành mắt đã ửng hồng, lúc này mới đem chuyện Đào Vận ngã xuống xe ngựa báo cho thái hậu, sau đó bỗng quỳ xuống, mặt mũi tràn đầy khổ sở, “Hôm qua con bé về nhà vừa khóc vừa nháo, thần phụ mắng cũng mắng, đánh cũng đánh, nó cũng không tốt lên, không dối gạt lão nhân gia ngài, thần phụ rất đau lòng, nữ nhi đang tốt đẹp đột nhiên biến thành như vậy…”

Thái hậu nhíu mi, nhìn chằm chằm Đào Vận hồi lâu, thở dài một tiếng, “Những hài tử này, tại sao cả một đám đều gặp chuyện không may… Xem qua đại phu chưa ?”

“Thái y cũng đã xem rồi, nói là đụng trúng sau đầu lại bị kinh hãi, nếu tốt, nói không chừng ngày nào đó sẽ khôi phục, còn không tốt, có lẽ cả đời đều khôi phục không được…” Đào phu nhân nhỏ giọng nức nở, “Thái hậu, Vận Nhi biến thành như vậy, cũng không dám làm trễ nãi nhị điện hạ, không bằng cho con bé và nhị điện giải trừ hôn ước ạ.”

Chân mày Thái hậu nhíu chặt hơn, không lên tiếng.

Đào phu nhân dập đầu, lại khẩn thiết nói: “Nếu không phải Vận Nhi biến thành như vậy, thần phụ cũng không biết tâm sự của con gái, thì ra là đối với thái tử điện hạ một lòng say mê… Thần phụ mang con bé tiến cung, cũng đã không màng đến gương mặt già nua này, con bé không đảm nhiệm được vị trí nhị hoàng phi, lại một lòng nhớ tới thái tử điện hạ, thần phụ muốn cầu xin thái hậu, cho dù đưa con bé đến Đông cung làm thị thiếp, cũng coi như toại nguyện tâm ý của con bé…”

Đào Vận luôn không lên tiếng, lúc này đột nhiên kêu lên: “Nương, thái tử… Thái tử điện hạ tới đón con sao?”

Đào phu nhân nhìn bộ dáng nàng ta ngốc nghếch, lại nức nở nghẹn ngào một tiếng ôm lấy nàng.

“Hồ nháo!” Thái hậu vuốt vuốt mi tâm, chỉ về phía nàng ta, “Đây là hoàng đế chính miệng chỉ hôn, thánh chỉ đã hạ, sao có thể nói đổi liền đổi?”

“Vận Nhi ngã xe ngựa, thần phụ không dám nói là do lỗi của thái tử, chỉ là điện hạ cũng nên có chút trách nhiệm… Thái hậu, Đông cung còn có thể chấp nhận một thị thiếp ngốc nghếch, quý phủ nhị hoàng tử lại có thể dung hạ được một chính phi ngu xuẩn sao?”

Thái hậu nghe vậy ngẩn ra, lời này đánh vào trong lòng bà, Văn Đế cố ý cất nhắc Lạc Đình, như vậy chính phi của nhị hoàng tử quyết không thể là một người ngốc, nhưng nếu để Đào Vận đi làm trắc phi của Lạc Đình, vậy khó tránh cũng quá ủy khuất, dù sao, luận thân phận của Đào Vận còn cao hơn thái tử phi một bậc… Mà trắc phi thái tử lại không giống nhau, thái tử là thái tử, vậy trắc phi tương lai ít nhất cũng sẽ đứng hàng tứ phi, không ủy khuất nàng, Đông cung đã có thái tử phi làm chủ sự, Đào Vận cho dù ngây ngốc cả đời cũng không có gì đáng ngại …

Chỉ là hoàng đế nhất ngôn cửu đỉnh, một chuyện chỉ hôn mà phải đổi đi đổi lại chẳng khác gì trò đùa, thái hậu suy nghĩ một chút, hỏi: “Ngươi không sợ tổn hại thanh danh Vận Nhi sao?”

“Con bé cũng đã thành bộ dáng này, thần phụ còn có thể cầu xin cái gì đây? Bất quá chỉ mong nó quãng đời còn lại vui vẻ mà thôi.”

Đào phu nhân dìu Đào Vận, lại cung kính dập đầu vài cái, thái hậu nhìn không đành lòng, liền cho người đỡ các nàng đứng lên, phân phó cung nữ: “Đi một chút xem hoàng đế hạ triều chưa, nếu đã hạ triều liền bảo người đến Trường Thọ Cung một chuyến, lại mời thái tử và thái tử phi, còn có nhị hoàng tử cùng nhau đến đi.”

“Dạ, thái hậu!”

Đào phu nhân cầm lấy khăn lau nước mắt, che giấu vẻ tối tăm trong mắt – – chỉ cần vào Đông cung, cho dù hiện tại chỉ là trắc phi, bằng bản lĩnh của Vận Nhi, còn sợ đấu không lại một Mục Song Hàm lớn lên ở nơi thôn dã sao?

Thanh danh là cái gì, đợi đến về sau… Ai lại dám nói nhiều thêm một câu?

Đi Đông cung truyền tin là một tiểu cung nữ, Mục Song Hàm vốn định mỗi ngày đều đến thỉnh an thái hậu, chỉ là sợ đi quá sớm quấy rầy thái hậu nghỉ ngơi, không nghĩ tới người Trường Thọ Cung lại đến trước. Bất quá, chờ tiểu cung nữ nói xong, sắc mặt Mục Song Hàm lại khẽ thay đổi, nàng thật không nghĩ tới Đào phu nhân sẽ nháo đến chỗ thái hậu…

“Tiểu… Thái tử phi, có cần chờ điện hạ trở lại cùng đi không ạ?” Xuân Miên lo lắng hỏi.

Mục Song Hàm lắc đầu, như có điều suy nghĩ, thái hậu gọi bọn họ cùng qua đó, không biết sẽ nhúng tay chuyện Đào Vận thế nào, hoàng hậu từ hôm qua té xỉu đến giờ cũng chưa tỉnh lại… Ai, lúc này từng chuyện một đều sốt ruột!

Mặt trời treo cao, sau trận mưa to, toàn bộ trời đất giống như được rửa sạch qua, bầu trời xanh thẳm trong vắt, hương thơm cỏ cây, không khí cũng mát mẻ rất nhiều.

Trường Thọ Cung, Mục Song Hàm tới trước tiên, nhìn thấy mẹ con Đào Vận ngồi trong điện, nàng lặng lẽ nhìn một cái, mỉm cười hướng thái hậu hành lễ, thái hậu liên tục khoát tay, cười nói: “Miễn lễ, ngồi đi.”

Đào mẫu cũng kéo Đào Vận đứng dậy hành lễ, Đào Vận lại giống như cái gì cũng không hiểu, lúc ở y quán thì mặt mũi tràn đầy dữ tợn, nhưng giờ lại nở nụ cười với Mục Song Hàm.

Mục Song Hàm cũng không biến sắc, hai bên lần nữa ngồi xuống, mỗi người ở một bên.

“Không biết tổ mẫu cho đòi tôn tức* đến, là có chuyện gì ạ?”

(* Tôn tức: cháu dâu)

Thái hậu cười cười, trước tiên chỉ Đào Vận hỏi: “Đứa bé ngoan, con cảm thấy Đào gia tỷ tỷ thế nào?”

“Tất nhiên là vô cùng tốt,” thái hậu hỏi như vậy, Mục Song Hàm sao có thể nói không tốt, chỉ khẽ mỉm cười, “Thái tử điện hạ và nhị điện hạ tình cảm vô cùng tốt, tôn tức cũng hi vọng cùng nhị hoàng tẩu tương lai chung đụng hòa thuận, tránh cho hai vị điện hạ

Mời bạn thảo luận, vui lòng nhập Tiếng Việt có dấu
loadingĐang xử lý