Sự Quyến Rũ Nam Tính

Chương 58 (Cập nhật lúc: 09:36 05/08/2019)
Chọn màu nền
Một màn này lăn qua lộn lại xong, quay về khách sạn, bà cụ rõ ràng vẫn còn trong trạng thái kích động, mặc dù cố gắng kiểm soát biểu hiện của mình, nhưng vẫn không giấu được sự tiếc nuối trong mắt. Chu Lăng thì bị lại tiêu chảy, cơ thể không thoải mái, trong lòng cũng có chút áy náy.

Bởi vì trận bệnh này, mấy ngày sau đó cô chỉ có thể nằm trên giường nghỉ ngơi, hạng mục cuối cùng xử lý trước khi từ chức, rốt cuộc vẫn không thể hoàn thành một cách nghiêm túc.

Hướng Nghị cùng cô ở lại khách sạn, cũng chưa đi được chỗ nào cả, ngày cuối cùng cơ thể Chu Lăng khôi phục kha khá, thì cùng anh ra biển chơi một chuyến.

Trong chuyến chở về, không ngồi cùng chuyến bay với nhóm người Thời Tuấn nữa, máy bay hạ cánh, nghênh đón mọi người là không khí còn lạnh hơn mấy độ so với lúc đi. Lúc ra khỏi sân bay đi lấy xe, Tiền Gia Tô buột miệng :" Mợ nó, lạnh quá !"

Hướng Nghị đẩy hai va ly hành lý, đi phía trước, nghe vậy lập tức quay đầu lại, ánh mắt bỏ qua gương mặt Tiền Gia Tô, không hề dừng lại, vụt qua đầu cậu hướng về phía ba người phụ nữ đi cùng nhau ở cuối cùng.

Bà nội và bà cô sợ lạnh, đã bao bọc trong áo lông và quấn cổ kín kẽ từ lâu, Chu Lăng thì lại ăn mặc đến là thời trang, bên trong áo khoác chỉ có đúng một cái áo sơ mi, hiệu quả chống lạnh tạm được. Cô bị gió thổi phải rụt rụt cổ lại, thì nghe thấy giọng Hướng Nghị từ đằng trước truyền tới :" Lạnh hả ?"

Chu Lăng vừa thấy anh đến, con mắt liền không tự giác cong cong lên," Vẫn ổn, chút xíu lên xe sẽ không lạnh nữa." Giọng nói trong khi nói cũng có chút run run.

Quả thật hôm nay gió rất lớn, tóc cô bị thổi bay tứ tung, mũi đã ửng hồng, Hướng Nghị cũng không quấn khăn quàng cổ gì cả, kéo khóa xuống đang định cởi áo lông ra cho cô, Chu Lăng đập một cái lên tay anh:" Anh muốn chết hả ?"

Ở bên trong anh cũng chỉ mặc mỗi cái áo lông cừu, cởi ra rồi không phải sẽ bị đóng băng thành tượng luôn ấy chứ.

" Anh bị gió thổi một chút cũng không hề gì."

Chu Lăng nghiến răng uy hiếp :" Anh dám cởi một cái em sẽ lập tức cởi hai cái !"

" Này này này, hai người đủ rồi đó nha !" Đang tranh chấp, bị Tiền Gia Tô tức giận quát một tiếng," Thời gian này cũng đủ để đi tới trên xe rồi đó !"

Lúc này Hướng Nghị mới thu tay lại, để mặc Chu Lăng kéo khóa áo lên lại cho xong." Em đi phía sau anh, để anh chắn gió cho em."

Chu Lăng gật đầu, đợi anh xoay người thì từ phía sau xỏ tay vào túi áo anh, tì trán lên lưng anh, làm cái đuôi tò tò theo sau anh.

Ý tưởng lái tàu hỏa này không tệ, Tiền Gia Tô quay đầu lại nhìn hai vị phu nhân khác, chỉ huy ngay :" Bà ngoại, bà cũng ra phía sau cháu, cháu chắn cho bà; Mẹ, mẹ qua đi cùng ba đi nhé."

Bà cụ vui vẻ hớn hở đi tới, tay thúc lên lưng cậu :" Lái xe lái xe ."

" Tới đây !" Tiền Gia Tô hô lên, sống lưng thẳng tắp như người đàn ông đứng ra làm nơi tránh gió cho bà cụ nhỏ bé gầy gò.

Ba đoàn tàu hỏa đi tới đích, nhóm lao động chuyển hành lý gần đây đã nặng hơn rất nhiều lên xe. Tiền Gia Tô làm xong việc, đang vui vẻ chuồn lên xe của Chu Lăng, đã bị Hướng Nghị túm cổ áo lôi trở về :" Mày ngồi xe này."

" Em muốn ngồi xe chị Lăng !" Kháng nghị của Tiền Gia Tô không được chú ý, bị anh mạnh mẽ nhét vào chỗ ngồi phía sau, mắt nhìn thấy bà ngoãi và ba mẹ đều bị Hướng Nghị sắp xếp lên chiếc xe này, cậu vịn cửa xe gào lên với Chu Lăng," Chị Lăng, chị không cùng mọi người về nhà sao?"

"Về mà. Chị đi lấy chút đồ đã, sẽ về nhanh thôi." Chu Lăng đi tới, vỗ vỗ quả đầu vàng có chút lộn xộn của cậu," Yên tâm đi, chị không chạy đâu, hành lý của em vẫn trên xe chị đó."

Lúc này Tiền Gia Tô mới yên tâm :" Vậy chị về sớm chút nha."

Chu Lăng vẫy vẫy tay, xoay người lên chiếc xe kia của mình.

Biệt thự.

Đã một thời gian không trở về, dì Thu vừa nghe tiếng xe liền chạy ra, kinh ngạc vui mừng nói :" Cô đã về rồi ? Đã ăn cơm chưa ạ? Có đói không ? Tôi đi làm ngay đây ạ."

" Đừng làm ." Chu Lăng gọi bà lại," Tôi còn phải đi ra ngoài liền giờ, không ăn ở nhà đâu."

" ......A? " Dì Thu sửng sốt, nét mặt lộ ra vẻ thất vọng .

Cái nhà này, đã từng có lúc rất náo nhiệt, vợ chồng hòa thuận, một cặp trai gái sống trong những năm thanh xuân đẹp nhất đời người, người một nhà đều được xưng tụng mỹ mãn. Về sau trải qua nhiều biến cố, từng người từng người đều ra đi, chỉ còn lại một mình cô chủ, ngôi nhà to lớn vậy mà trống trải, thoáng cái đã qua mấy năm.

Ông Nguyên đi rồi, Cô Hi Mạn đi rồi, Thời tiên sinh cũng đã chuyển ra ngoài, hiện giờ, cả cả cô chủ cũng không thường xuyên trở về.

Chu Lăng nhìn bà, cuối cùng cũng không nói gì, chỉ vỗ nhè nhẹ lên vai bà.

Ở nhà này dì Thu còn dành thời gian nhiều hơn cô, tình cảm đối với Thời Tuấn sâu nặng hơn cả đối với cô, chẳng bao lâu nữa nếu bà ấy biết Thời Tuấn sẽ quay về nơi này, chắc là bà ấy sẽ vui mừng lắm .

Cô trở về để lấy quyển sổ hộ khẩu, rồi mang thêm ít quần áo theo mùa. Hôm nay không phải đến thu dọn hành lý, nhưng có lẽ biết thời khắc đó sẽ không còn xa, tâm trạng Chu Lăng có vài phần phức tạp.

Để hành lý lên xe, cô không vội vã đi liền, mà xoay qua đi phòng thú cưng.

Rất lâu rồi không nhìn thấy chủ nhân, husky vừa trông thấy Chu Lăng liền nhào tới, đè cô xuống đất liếm một trận. Pomeranian vẫn luôn ngoan hiền chạy luẩn quẩn vòng quanh Chu Lăng, cũng cào quần áo cô, dí sát lại liếm mặt cô, trong miệng phát ra tiếng ư ử tủi thân.

Chu Lăng bị liếm đến cười khanh khách không ngừng, ầm ĩ được một lúc, ngồi dậy, ôm lấy hai chú chó, có phần không nỡ.

Không chần chờ quá lâu, cô lấy hai cái vòng cổ lại mang cho từng con xong, nắm sợi dây dẫn hai con chó ra ngoài. Sớm muộn gì cũng phải rời khỏi nơi này, nếu trong ngôi nhà này có thứ gì cô muốn mang đi nhất , thì đó chính là hai chú chó này.

Dì Thu há hốc miệng, đứng ở cửa không biết làm sao. Chu Lăng nén xuống chút áy náy kia, nói với bà :" Tôi mang chúng nó qua bên đó nuôi vài ngày trước, nếu chúng không thích nghi được thì sẽ gửi lại cho cô."

Dì Thu mặc dù không nỡ, nhưng cũng không có tư cách gì mà nói, chạy vào và lấy ra rất nhiều thứ : Nguyên một túi thức ăn nhập khẩu cho chó chưa mở, đồ ăn ăn vặt hai con thích ăn, mấy món đồ chơi yêu thích nhất, có cả chén bát chuyên dụng mới tinh chưa dùng đến, đây là Chu Lăng đặt làm, khắc tên phân biệt Nhị Ngốc và Thiếu Nữ đẹp.

Bà căn dặn trong lo lắng :" Hai ngày này Tiểu Mỹ có hơi nóng, cho nó uống nhiều nước một chút; Mùng 6 là tiêm phòng bệnh cho Nhị Ngốc, cô đừng quên nhé."

Chu Lăng đáp lời, ẵm Pomeranian lên xe, còn Nhị Ngốc thì cho rằng được ra ngoài chơi, hí hửng tự mình leo lên xe. Dì Thu nhìn theo lưu luyến không rời, Chu Lăng không quay đầu lại, lái xe ra khỏi khoảng sân quen thuộc --- Nơi này từng được cô coi là "ngôi nhà" trong một thời gian ngắn.

Nhà của Hướng Nghị nhỏ, chỉ nuôi Pomeranian thì vẫn tạm được, thêm một con Husky ồn ào nữa, thì không thể nuôi nổi nữa rồi. Sân chỗ phòng làm việc thì xem ra còn có thể, bên trong vẫn còn gian trữ đồ nho nhỏ, có thể thu xếp làm phòng thú cưng cho hai con.

Cô gọi điện thoại đề cập với Hướng Nghị trước, Hướng Nghị cũng đồng ý luôn, vấn đề duy nhất là hai người đều không tới thường xuyên, không ai quan tâm tới hai con chó ở đó. Qua năm Hướng Nghị phải xuất phát đi H thị, bình thường cô không có việc gì, ngược lại có thể đi qua nhìn ngó.

Tóm lại là không có biệt thự thoải mái ở, sống trong căn phòng lớn, được dì THu quan tâm chăm sóc, mỗi ngày đều có người chơi cùng. Nhưng sớm muộn gì cô cũng phải rời khỏi chỗ này,không nỡ để hai con chó ở lại.

KHông còn tài sản thừa kế kếch xù người người ngưỡng mộ, thì cô vẫn còn tài sản nhỏ bé của riêng mình, có thể mua một căn hộ, cũng không cần lớn quá, hai trăm mét vuông là đủ, nuôi chó xem ra vẫn dư dật, sau này có con nhỏ cũng không phải chen chúc, chỉ là không biết Hướng Nghị có muốn dọn ra ngoài sống cùng cô hay không .

Trên đường đi đều là tưởng tượng về các loại ngọt ngào sau khi kết hôn, sinh hoạt không xấu hổ không ngượng ngùng, vừa đến đoạn giao lộ ngã tư, không rẽ vào tiểu khu, mà chạy thẳng xe đến phòng làm việc.

Người cô luôn nghĩ tới đã chờ ở cửa, Chu Lăng dừng xe trước mặt, không xuống xe, chỉ hạ cửa kính xe chỗ ngồi phía sau xuống khoảng một nắm tay.

Hướng Nghị đang định đưa tay mở cửa xe, thì thình lình từ khe hở kia thò ra một cái mõm dài, vì quá hẹp, không thò đầu ra được, ngốc xoay xở hết cách bị kẹt tại chỗ đó, nhe răng gầm nhẹ như uy hiếp với anh.

Hướng Nghị khẽ cười, dùng tay ấn cái mõm của nó vào trong.

Nhị Ngốc bị khiêu khích, móng vuốt đặt lên cửa xe, lại dùng sức thò cái mõm ra bên ngoài.

Chu Lăng xem đủ trò hay rồi thì cười hạ cửa kình xe xuống, Hướng Nghị đưa tay vào trong, cầm sợi dây của Nhị Ngôc lên, lúc này mới cẩn thận mở cửa xe. Mới chỉ vừa hé ra một chút, Nhị Ngốc đã bướng bỉnh lách chui ra, giương họng tru tréo với anh hai tiếng, vừa chồm người lên lao về phái anh.

Pomeranian đi đến bên ghế, không dám nhảy xuống, cũng không kêu, chỉ nhìn anh bằng đôi mắt đen, cái đuôi lúc lắc, chờ anh nhìn đến mình.

Một tay Hướng Nghị vơ cô nàng lên kẹp trong cánh tay, tay kia thì dắt Nhị Ngốc, đưa hai con chó vào trong nhà mới.

Phòng chứa đồ còn chưa kịp thu xếp, Hướng Nghị dắt chó vào trong phòng trước, Nhị Ngốc nhảy ngay lên giường, ngửi tới ngửi lui, dường như đánh hơi được mùi vị của chủ nhân, nhe răng cắn cắn chăn mềm, điên cuồng lăn lộn.

Chu Lăng vừa vào phòng là thấy ngay một màn này, nhức đầu mà che che con mắt lại.

Hướng Nghị đập lên lưng nó hai cai, NHị Ngốc dừng lại sủa với anh một tiếng rồi lại tiếp tục lăn lộn.

Ba bận như thế, cuối cùng Hướng Nghị cũng phải đầu hàng :" Cần phải mua cho nó một cái ổ thôi."

" Cứ kệ nó trước đã." Chu Lăng nói, " chúng ta vẫn còn chuyện nghiêm túc đó."

Ừ nhỉ, còn có chuyện nghiêm túc, sổ hộ khẩu đã nằm ngay trong túi áo khoác rồi nè. Hướng Nghị cam chịu đặt Pomeranian lên giường, xoay người kéo Chu Lăng ra ngoài.

" Em đã sốt ruột như vậy thì chúng ta nhanh chóng đi thôi."

Chu Lăng vui vẻ :" Phải phải phải, em sốt ruột."

Hai người lại lái xe ra cửa, lúc sắp đi đến đầu phố, liền thấy bên lề đường dường như đã xảy ra mâu thuẫn, một đám người đứng xa xa xem náo nhiệt, có người đứng xem nhìn thấy xe Hướng Nghị, đã chạy tới ngăn lại :" Tiểu Hướng à, cậu mau tới khuyên nhủ đi, đánh nhau rồi!"

Phố nhỏ đều là người quen, mỗi lần xảy ra mâu thuẫn đều kêu Hướng Nghị đến khuyên can, có lẽ thấy anh vóc dáng đô con, đã từng đi lính, ít gì thì cũng có chút ảnh hưởng.

Trên đường kết hôn gặp phải loại chuyện này, ai mà còn tâm trạng tốt lên được, Hướng Nghị cau mày, ngừng xe lại, căn dặn Chu Lăng:" Em đợi ở trên xe ."

Anh xuống xe, đi thẳng vào trong đám người, lúc lách qua được mấy người thì bị một một giọng nữ khóc nức nở kêu tên :" Anh Nghị !"

Hướng Nghị dừng bước lại, xoay người, thấy Tống Phỉ đang được hai bà thím khuyên giải an ủi. Cô ta lập tức tiến tới túm lấy tay áo Hướng Nghị, nước mắt càng rơi dầm dề :" Anh Nghị ......"

Trên mặt đất có hai người đang quấn lấy nhau, một trong đó là Trần Hỷ, lúc này đang ở vào tình trạng thua trận, đang bị tên kia giáng xuống mặt những cú đấm liên tiếp. Kẻ cưỡi trên người Trần Hỷ kia, đầu tóc cạo thành một bông hoa lớn, Hướng Nghị cũng nhận ra hắn ta, là côn đồ lưu manh có tiếng ở gần đó, biệt danh anh Hoa, giỏi nhất trong việc trộm cắp, còn là một kẻ dâm tà bại hoại, nổi danh với đủ trò lưu manh.

Suy nghĩ một chút thì biết ngay chuyện này tám phần là từ Tống Phỉ mà ra.

Hướng Nghị không nói gì, sải bước nhanh tới, nắm đấm vung lên, tung ra một cước mạnh mẽ đầy uy lực khiến cho anh Hoa lộn nhào trên mặt đất.
Mời bạn thảo luận, vui lòng nhập Tiếng Việt có dấu
loadingĐang xử lý