Sự Quyến Rũ Nam Tính

Chương 59 (Cập nhật lúc: 16:27 11/08/2019)
Chọn màu nền
Kiểu ẩu đả này rõ ràng đã diễn ra được một lúc rồi.

Tuy là người cùng nghề, nhưng con đường tên anh Hoa này đi không giống Trần Hỷ, một năm thì mấy bận vào làm người của cục cảnh sát, ngang tàng trên đường, ra tay cũng ác. Trần Hỷ tuy là một thủ lĩnh nhỏ của khu này, ngày ngày dẫn đầu đám đàn em, vì nông thôn nước nhà mà cống hiến sự nghiệp phi chính thống, nhưng so sánh với anh Hoa lại chỉ giống như chơi đồ hàng, đấu một mình căn bản không phải là đối thủ của hắn ta.

Trên người anh Hoa đã bị thương, nhưng thương thế trên người Trần Hỷ rõ ràng nặng nề hơn, trong miệng đã tứa máu, trên mặt dán thành một mảnh, con mắt bị nện đến không mở ra được, tay vô lực vung vẩy qua lại, không hề có lực phản đòn.

Một cước kia của Hướng Nghị không dùng hết lực, nhưng vẫn đạp anh Hoa ngã ngửa ra, cái ót đập mạnh lên mặt đất, phát ra một âm thanh khô khốc.

" ......Đệch ! " Hắn ta chửi lên, trước mắt gần như choáng váng, ngửa mặt nằm trên mặt đất, sau vài giây mới hồi hồn trở lại, quay đầu, ánh mắt tìm kiếm người đạp hắn ta, trong mắt lộ ra vẻ hung ác hiểm độc.

Hắn bụm bả vai bị đá gần như đứt đoạn, đứng lên, vung cánh tay lành lặn bên kia về Hướng Nghị. Động tác anh cực nhanh nhẹn nghiêng người tránh đi, thuận thế túm lấy cổ tay đối phương, vặn ngược trở lại, đồng thời lách mình ra phía sau hắn ta, đạp một cước lên mông hắn ta đè lên mặt đất.

Cánh tay anh Hoa bị vặn gần như đứt, quỳ rạp trên mặt đất, ngũ quan đau vặn vẹo, ú ớ mắng chửi mấy câu thô tục.

Hướng Nghị lạnh mặt vùng tay ra, hắn ta co ro cúm rúm trên mặt đất mấy hồi, mới lồm cồm bò dậy.

Anh Hoa đã nhận ra Hướng Nghị, lần trước dẫn người dằn mặt Trần Hỷ, chính là bị Hướng Nghị nửa đường nhảy ra làm anh hùng cứu " người đẹp", lấy đi mấy tên thuộc hạ dưới tay hắn ta. Hắn đương nhiên biết rõ Hướng Nghị rất có năng lực đánh đấm, hắn vẫn luôn có vài phần kiêng dè, hiện giờ trong người mình đang bị thương, lại càng không dám tùy tiện tiến lên nữa, chỉ dùng ánh mắt thâm độc nhìn chằm chằm vào anh.

Hướng Nghị không để ý đến hắn ta, cúi đầu xem vết thương của Trần Hỷ, tuy rằng bị đánh đến không còn ra hình hài mặt mũi, nhìn vô cùng thảm, nhưng vẫn chưa gãy xương, tự mình ngọ nguậy bò đứng lên.

" Anh Hướng ......." Giống như cậu đã tìm được chỗ dựa vững chắc, người không đứng thẳng được, khom lưng đứng bên cạnh Hướng Nghị, lúc nhìn về phía anh Hoa, biểu tình phải nói là dữ tợn, tựa như hận không thể đâm hắn ta ngàn vạn mũi đao.

Bà xã tương lai vẫn đang ngồi trong xe, Hướng Nghị gấp rút muốn đi kết hôn, không hề muốn trì hoãn thêm chút nào nữa, cau mày hỏi :" Xảy ra chuyện gì ?"

Trần Hỷ nghiến răng oán hận, giọng nói nén xuống cực thấp, như là hết sức khó khăn mà mở miệng :" Hắn ta ức hiếp Tiểu Phỉ !"

" A !" Anh Hoa cất tiếng cười lạnh, đau đớn qua đi, hắn ta hoạt động cánh tay, dáng vẻ lưu manh," Tao ức hiếp cô ấy chỗ nào hả, mày ngon thì nói thử coi, tao sờ ** cô ấy hay là làm cô ấy ......"

Ánh mắt trong lúc nói chuyện đồng thời quét về phía Tống Phỉ, từ trên xuống dưới, vửa ngả ngớn lại hạ lưu.

" Tao đệch mẹ mày .....!" Trần Hỷ tức giận mắng chửi, rồi muốn xông lên, nhưng lại bị một hơi của mình làm nghẹn lại, dâng lên một trận ho khan đột ngột, tạo thành một cơn chấn động đau nhức trong lồng ngực, vỗ ngực cả nửa ngày không nói ra lời.

Bởi vì lời này mà Tống Phỉ bị xấu hổ và giận dữ che mặt khóc, quần chúng vây xem cũng vô cùng căm phẫn bắt đầu chỉ trích, nhưng nói cho cùng cũng không dám trêu chọc vào kẻ từng ngồi tù liều mạng này, bị anh Hoa trừng mắt quét qua một lượt, lập tức liền im thin thít.

Giải thích không rõ ràng, Hướng Nghị đã hiểu phần nào. Tên anh Hoa này háo sắc thành tính, nhìn phụ nữ có chút sắc đẹp thì buông lời trêu chọc ô uế, lại từng cùng Trần Hỷ có mối thù, lần này đúng lúc tám phần là làm chuyện quá đáng với Tống Phỉ, Trần Hỷ mới có thể nổi giận tìm hắn đánh nhau .

Có điều nhìn dáng vẻ của Tống Phỉ, tuy rằng khóc rất dữ dội, nhưng rõ ràng là không bị thương tổn nào đáng kể .

Hướng Nghị không kiên nhẫn nói :" Chuyện này dừng ở đây. Còn thù hận gì thì mấy người tìm một chỗ không có ai mà giải quyết, đừng gây tai họa cho người khác."

Lời này vừa nói cho anh Hoa cũng là nói với Trần Hỷ. Anh nói xong, không hề muốn lưu lại, xuyên qua đám người sải bước đi về chiếc xe đang đậu bên đường.

Đây vốn là chuyện không liên quan đến anh, anh không rảnh rỗi, cũng chẳng muốn quan tâm .

Thời gian chờ đợi có hơi lâu, Chu Lăng có chút lo lắng, thật sự ngồi không được, liền từ trên xe bước xuống, đang định đi qua xem tình hình, vừa xuống xe, đúng lúc nhìn thấy Hướng Nghị từ bên trong đi ra.

" Chuyện gì thế ạ ?Người kia là Tống Phỉ hả ? Cô ta bị sao vậy ?" Ánh mắt Chu Lăng quét qua đám người trong đó, đột nhiên dừng lại.

-----Đó là một người trước giờ cô chưa từng thấy, trang phục và kiểu tóc khác người, từ đầu đến chân đều lộ ra vẻ tính khí bất hảo " Tao không phải thứ tốt gì cả ", vào lúc này có thể nói đang dùng ánh mắt thâm độc nhìn theo bóng dáng của Hướng Nghị. Ngay sau đó chú ý tới cô, hơi hơi ngẩn ra, lập tức để lộ ra nụ cười ghê tởm, trong ánh mắt trần trụi vẻ ham muốn sắc dục hạ lưu kỳ dị.

Chu Lăng nhíu nhíu mày :" Ai thế ạ ?"

Hướng Nghị không hề quay đầu nhìn lại, rồi trong giây lát ý thức được gì đó, lập tức dùng cơ thể chắn lại trước người cô, ngăn lại lại tầm mắt cô, cũng chặn luôn cái nhìn bất thiện phía sau.

" Đừng nhìn." Hiếm khi sắc mặt Hướng Nghị có phần nặng nề, dùng cơ thể che chở nhét cô vào trong xe, bước nhanh vòng trở lại, lúc mở cửa xe quay đầu lại nhìn lướt qua. Đám đông đã bắt đầu tản ra, Tống Phỉ đang được mấy bà thím dìu đỡ về nhà, Trần Hỷ thương tích đầy người đi phía sau, thỉnh thoảng quay đầu nhìn lại, vừa cảnh giác vửa uy hiếp .

Anh Hoa vẫn đứng tại chỗ, lúc này cúi đầu, lắc lắc cánh tay, mu bàn tay lau lung tung trên mặt.

Hướng Nghị thu lại ánh mắt, ngồi lên xe, không cài dây an toàn , nhẫm chân ga lái xe đi.

Chu Lăng không hiểu rõ lắm, nhìn nét mặt Hướng Nghị không được tốt, liền thức thời không hỏi nữa.

Tới Cục dân chính, Chu Lăng mím môi cười móc quyển sổ hộ khẩu trong túi ra, quơ quơ trước mặt anh:" Lĩnh chứng đen rồi, cười cái coi, biểu tình này của anh sẽ khiến người khác nghi ngờ là em ép buộc anh đấy ."

Sắc mặt Hướng Nghị vừa khôi phục thoải mái, cũng lấy ra cuốn hộ khẩu của mình:" Anh đây chính là nguyện ý bị em ép buộc."

" Đi nào, tên nhà quê bị ép buộc." Chu Lăng cười, đưa tay cho anh," Giây phút kết hôn đặc biệt như này, anh mời khách đấy nhé ."

" Được." Hướng Nghị bật cười, bàn tay lớn giữ lấy cô, đưa mắt nhìn cửa lớn Cục dân chính, dắt tay cô cùng nhau đi lên bậc thềm.

Quá trình lĩnh chứng hết sức thuận lợi, tùy rằng điền các loại phiếu có hơi rườm rà, nhưng Chu Lăng như ăn mật, ký xuống tên mình, còn thành kính hơn bất cứ tài liệu quan trọng nào đã từng ký .

Ảnh chụp kết hôn cũng rất đẹp, bối cảnh màu đỏ thẫm, đầu hai người vô thức ghé lại gần nhau, nụ cười cũng rất khiêm nhường, nhưng ngọt ngào trong mắt lại không lừa được người ta.

Làm xong thủ tục, lúc cùng nhau cầm cuốn sổ nhỏ màu hồng đi ra, người này cầm của người kia, xem xét hồi lâu còn nghiêm túc hơn cả kiểm tra bài kỳ thi tuyển sinh đại học.

" Chúng ta trao đổi cất giữ nhé ." Chu Lăng cất bản kia của Hướng Nghị vào trong túi của mình.

Hướng Nghị làm gì mà còn ý kiến gì nữa, kéo cô vợ hợp pháp của mình vào trong lòng, sườn mặt cọ nhè nhẹ lên mái tóc mềm mại của cô.

" Tối nay muốn ăn mừng thế nào ?"

" Về nhà đi ." Chu Lăng ôm thắt lưng anh, lắc lư từ bên này sang bên kia, " Em muốn ăn mì phiến nhân xuyên, kỷ niệm một chút."

(*)Mì phiến nhân xuyên : Mì Pian Er Chuan 片儿川面 Một loại mì nổi tiếng của Hằng Châu - Trung Quốc từ thịt lợn, măng, và thảo mộc .

Hướng Nghị ôm cô , chầm chậm di chuyển như con cua về phía đậu xe :" Ăn phiến nhân xuyên không phải có hơi quá sơ sài đấy chứ ? Ngày quan trọng thế này, em có thể gọi một món lớn."

" Ăn lẩu đi ha." Chu Lăng cười hì hì ngẩng đầu lên, "Đủ lớn chưa hả ?"

Đề nghị này tính ra cũng có phần không sơ sài, nhưng vẫn bị Hướng Nghị phủ quyết như trước :" Bệnh viêm dạ dày của em còn chưa khỏi, không thể ăn lẩu ."

Nhập vai quản gia hơi bị nhanh đấy ạ, Chu Lăng chậc một tiếng, ngoan ngoãn thay đổi :" Vậy ăn phật nhảy tường đi nha, cái này xem là món chính luôn đi, anh Hướng đã hài lòng chưa ?"

" OK, bà Hướng ."

Phật nhảy tường thực sự là món ăn lớn, Hướng Nghị trước giờ chưa từng làm, trước khi làm phải nghiên cứu một chút trên sách dạy nấu ăn trước. Trên đường về nhà tiện đường vòng qua chợ, mua bào ngư, sò khô, vây cá, dạ dày heo, cánh gà, nấm đầu khỉ và rất nhiều nguyên liệu nấu ăn. Hai người họ giống như một cặp vợ chồng trẻ bình thường, tan tầm cùng nhau mua thức ăn và về nhà nấu ăn.

Đi ngang qua tiệm bánh ngọt, Hướng Nghị còn mua cho Chu Lăng một cái bánh ngọt nhỏ sáu tấc, để kỷ niệm ngày này có ý nghĩa đặc biệt đối với họ từ nay về sau.

Hai người họ rất thoải mái với sự chậm chạp, trong lúc đó mấy người ở nhà thì đang ngóng trông, ngóng đến sắp điên luôn rồi.

Bà cụ là người phấn khích nhất, còn đặc biệt thay một bộ quần áo màu đỏ ăn mừng, chải chải mái tóc giả, ngồi ngay ngắn thẳng lưng ưỡn ngực trên ghế sô pha.

Tích cóp cả đời của bà chỉ vì bệnh tật mà không còn gì, dựa vào tính toán mỗi tháng, và một ít tiền tiêu vặt cháu trai cho, chầm chậm làm đầy kho tiền nhỏ của mình. Nhưng thời gian trước bà đã đặt làm cho cháu dâu bà một chiếc vòng vàng tuổi rắn đặc biệt đủ phân lượng, cho nên kho tiền nhỏ lại thâm hụt nữa rồi.

Hôm đầu tiên tới nhà đã không cho bao lì xì, hôm nay chính thức trở thành người nhà họ Hướng họ, kiểu gì cũng phải có bao lì xì lớn đó nha.

Vừa hay tết rồi con gái trở về có cho ít tiền, bà cụ không giữ lại chút nào, bỏ hết vào trong bao lì xì, cất trong áo bông, chờ cháu dâu bà về nhà gọi tiếng bà nội đây.

Tiền Gia Tô kháng nghị yếu ớt :" Bà không chừa lại cho cháu chút nào sao ? Biết đâu chừng sang năm cháu cũng mang một cô gái về cho bà đó ."

Bà cụ xua tay :" Ây dà, cháu còn lâu lắm, bà ngoại lại để dành cho cháu nữa."

Bên cạnh đó, bà cô cũng chuẩn bị một phần. Anh trai bà mất sớm, chỉ để lại độc đinh Hướng Nghị này, bà thương yêu như con trai ruột , từ nhỏ Tiền Gia Tô có gì thì Hướng Nghị nhất định cũng có cái đó. Vất vả biết bao để đến ngày anh thành gia lập thất. cuối cùng xem như là có thể ăn nói được với anh trai rồi.

Cục cưng lắm tiền Tiền Gia Tô đã chuẩn bị xong một con số đặc biệt may mắn, ông anh họ duy nhất và chị Lăng thân yêu nhất kết hôn, mặc dù vẫn chưa phải lúc đóng góp cho chuyện vui, nhưng cậu nghĩ vẫn cứ nên biểu lộ một chút.

Lớp trẻ bây giờ không thịnh hành dùng tiền mặt phiền phức như vậy nữa, Tiền Gia Tô đã điều chỉnh giao diện bao lì xì đỏ trong tay, cậu cầm điện thoại di động giống như bà ngoại và mẹ cậu cầm bao lì xì, ngồi ngay ngắn nghiêm chỉnh.

Chu Lăng và Hướng Nghị đều không biết những gì đang chờ mình ở nhà, xách theo túi lớn nguyên liệu nấu ăn trở về nhà, không khác gì những lúc bình thường, một trước một sau vào cửa, cúi đầu đổi dép lê.

Tiền Gia Tô không thể kìm nén được nữa, nhảy dựng lên chạy về phía này hai bước :" Chúc mừng đám cưới ha hahaha ! "

" Kết hôn vui vẻ , anh họ !" Không phải cậu kết hôn, cậu cũng không biết sao mà mình vui sướng thế, hớn hở hét lên với Hướng Nghị, rồi thò đầu ra phía sau anh," Kết hôn vui vẻ nhé, chị dâu họ !"

Chu Lăng vui vẻ :" Cùng vui cùng vui, chú em họ !"

Miệng Tiền Gia Tô sắp ngoác đến mang tai, giang hai tay ra :" Ôm một cái nào !"

Chu Lăng cười chìa tay ra .

Chị dâu họ và chú em họ bước vào thế giới những cái ôm, khoảnh khắc đó biết bao cảm động .

Tiền Gia Tô vô cùng muốn hát lên ,để bày tỏ cảm xúc vui mừng của mình vào lúc này.

Hướng Nghị thay xong dép lê, canh thời gian vô cùng chuẩn xác lóe lên ở hướng bên phải, đứng vào giữa chặn ngang hai người, ngăn cách hai cánh tay sắp chạm vào nhau, vừa vặn cả cơ thể cường tráng bị Tiền Gia Tô ôm lấy .

" A é ......" Tiền Gia Tô ghét bỏ đẩy ra, da gà trên người nổi lên rần rần.
Mời bạn thảo luận, vui lòng nhập Tiếng Việt có dấu
loadingĐang xử lý