Sự Quyến Rũ Nam Tính

Chương 60 (Cập nhật lúc: 16:27 11/08/2019)
Chọn màu nền
" Tới đây tới đây nào !" Nét mặt bà cụ tràn ngập tươi cười vẫy vẫy tay, giống như lần gặp đầu tiên, kéo Chu Lăng qua ngắm thật kỹ càng, càng ngắm càng hài lòng." Chà chà, thật tốt, thật tốt ...."

Bà lấy bao lì xì cất trong áo bông ra, đặt vào tay Chu Lăng, vỗ vỗ mu bàn tay cô, vui mừng nói :" Sau này chính là người họ Hướng nhà chúng ta đấy !"

Chu Lăng biết bà cụ đánh cho cô cái vòng vàng đã chẳng còn lại bao nhiêu tiền tiết kiệm, nhưng lại không biết bao lì xì này sao mà lại dày như vậy. Có điều lúc này không thể không nhận, cô cất giọng ngọt ngào " Cảm ơn bà nội ," rồi nhận lấy.

Bà cô cũng cười tủm tỉm đưa cho cô một cái :"Đời trước Hướng Nghị chắc chắn đã tu thành chính quả, cưới được người vợ tốt như vậy. Thằng ngốc này không biết dỗ dành phụ nữ đâu, lông bông bao nhiêu năm nay rồi, xem như là đã tìm được một người tri kỷ."

" Anh họ chính là được ảnh hưởng từ con." Tiền Gia Tô nói có phần đắc ý, cúi đầu chọc chọc mấy cái trên điện thoại di động, gửi phần của mình đi cùng lời chúc phúc : Chúc chị vình dự trở thành chị dâu của Tiền Gia Tô ~(゜▽^*))

Trên mặt Hướng Nghị vẫn luôn hiển hiện nụ cười, mang nguyên liệu nấu ăn đi vào trong phòng bếp, nhẫn nhục chịu khó mà bắt đầu làm món phật nhảy tường cho cô dâu của anh.

Món ăn này nói khó cũng không khó, chỉ là quá trình làm có hơi rườm rà, Tất cả các loại nguyên liệu cần được chế biến riêng bằng cách chiên, xào, nấu, v.v., sau đó lần lượt được rải trong đồ đựng, cuối cùng dùng nước súp và rượu Thiệu Hưng hầm là được.

Hướng Nghị xem tài liệu hướng dẫn từ trên mạng, bài bản có trong đầu rồi thì bắt đầu xử lý các nguyên liệu. Ông dượng cũng đi vào hỗ trợ, ông không nhiều lời, cắm đầu làm việc lại hết sức lưu loát, hai người nhanh chóng xử lý xong nguyên liệu thành từng loại khác nhau, xếp từng lớp từng lớp vào trong âu sành, đổ nước súp gà vào. Để ngừa dính đáy, anh lót thêm một lóp bắp cải luộc bên dưới.

" Tay nghề này của cháu có thể mở được tiệm cơm đấy."

Chu Lăng lẻn vào phòng bếp, đúng lúc nghe thấy ông dượng nói như vậy với Hướng Nghị.

"Mở tiệm cơm mệt lắm ạ." Cô đi tới thò đầu quan sát, cười :" Chỉ làm cho nhà mình ăn là được rồi."

Đầu bếp rất vất vả, suốt ngày chui trong bếp, sẽ bị biến thành lão trung niên, huống chi Hướng Nghị đã có công việc nhậm chức ngay rồi.

Học viện an ninh Triển Dực mà chiến hữu kia của anh tạo ra, Chu Lăng đã nghe ngóng được, lương hàng năm của huấn luyện viên bậc A là năm trăm ngàn trở lên. Không nói đến mối giao hảo với Thiệu Thành, cô tin tưởng vào năng lực của Hướng Nghị, đây là chuyện không bàn cãi.

Đáng tiếc nhất chính là, hai người có thể phải sống ở hai nơi khác nhau, cũng không biết một tháng có thể gặp mặt được mấy lần, và khi nào thì kết thúc cũng vẫn không biết.

Cô từng có ý tưởng cùng Hướng Nghị đi tới chỗ đó, nhưng đã lĩnh chứng rồi, đã hợp pháp , hiện giờ lại cảm thấy, cô càng phải ở lại đây thực hiện nghĩa vụ một người vợ, trong lúc chồng đi công tác thay anh chăm sóc bà nội.

" Dượng à, để cháu làm đi, dượng ra ngoài chơi mạt chược với mọi người đi ."

Những người khác rảnh rỗi không có gì làm, thì bày bàn chơi mạt chược bên ngoài, Chu Lăng cùng chơi mấy ván, tóm được cơ hội liền lẻn vào phòng bếp cùng với ông chồng mới nhậm chức của cô.

Biết hai người vợ chồng son dính nhau , ông dượng cười cười, thức thời để lại không gian cho hai người.

Cửa đóng lại, Hướng Nghị khẽ cười:" Em lại vào phá rối anh chứ gì ?"

" Gì mà phá rối hả ." Chu Lăng bất mãn.

" Hầy, không được rồi, em phải chấn chỉnh lại địa vị của em trong gia đình, mới ngày đầu tiên đã bị xem thường thì sao được." Cô nhón chân lên, từ phía sau vòng hai tay lên cổ anh khóa lại, hỏi bằng giọng uy hiếp :" Nhà chúng ta sau này ai làm chủ ?"

Hướng Nghị đang rủ mắt rửa chậu bát mới dùng qua, đường nét khuôn mặt cứng rắn, nhưng nét mặt lại dãn ra dịu dàng, trả lời mang theo ý cười :" Anh."

Chu Lăng há miệng cắn vành tai anh, răng nanh nghiên nghiến, " Rốt cuộc là ai hả ?"

" Em." Anh khẽ cười, hết sức ngoan ngoãn mà sửa miệng, không hề có chút do dự.

Trẻ nhỏ dễ dạy. Chu Lăng vừa lòng nhả ra, rồi hôn một cái lên lỗ tai anh, xem như ban thưởng.

Phật nhảy tưởng yêu cầu phải hầm trong hai giờ đồng hồ, trong lúc này cũng đủ cho Hướng Nghị làm thêm mấy món nữa. Quan hệ ở chung phi pháp mới vừa biến thành hợp pháp, nói gì thì nói cũng muốn làm phong phú chút ít, long trọng chút ít, giống như không long trọng thì không đủ diễn đạt cảm xúc của anh trong việc thành công ngoi lên chiếm được danh phận .

Đậu khô hầm thịt, mề gà xào cay, cơm cháy chà bông, thịt xào nấm hương cần tây, cà tím bung, ngó sen chua cay, cải thảo nấu thanh đạm, .....Anh giống như được tiêm thuốc kích thích, sử dụng hết tất cả các nguyên liệu trong nhà có thể dủng được, cuối cùng còn dùng nấm mèo, cẩu kỷ và cam để nấu một nồi chè.

Làm xong bưng từng món một lên bàn, Tiền Gia Tô ngửi thấy mùi liền quăng luôn mạt chược đi rồi chạy lại, ngạc nhiên hỏi :" Sao hôm nay thịnh soạn vậy hả ?"

Chu Lăng kéo lại móng vuốt cậu chuẩn bị ăn vụng :" Em bẩn chết được, đi rửa tay mau ."

Bàn ăn dài, bà cụ làm chủ vị, Chu Lăng, Hướng Nghị và cô dượng ngồi hai bên, Tiền Gia Tô ngồi cuối cùng. Dạo gần đây lề lối ăn cơm đều là như vậy, tưng bừng sôi nổi, nhưng hôm nay lại khác biệt.

Sau khi xin chỉ thị lãnh đạo Hướng và được phê duyệt, Chu Lăng rất trịnh trọng kính mọi người một ly rượu. Cô rót cho mình một ly đầy, đứng lên nhìn mọi người, nét mặt cười xúc động:" Ly rượu này, kính bà nội, cô, dượng," sau cùng chuyển về phía Tiền Gia Tô ở cuối bàn, ý cười càng sâu :" Cũng kính Ba Kim, thật sự cảm ơn em."

" Khách khí gì chứ ....." Tiền Gia Tô đã ngượng rồi, cũng tự mình rót đầy ly.

Chu Lăng nói tiếp :" Cháu chưa từng gặp ba, ông ấy qua đời từ rất lâu rồi, từ khi hiểu chuyện cũng chỉ có hai mẹ con cháu, sống nương tựa nhau. Mẹ cháu rất thương cháu, khi đó nhà cháu nghèo lắm, mùa đông phương nam âm u lạnh lẽo, chăn bông cũng không đủ ấm, cả đêm ngủ chân vẫn lạnh băng, bà ấy liền đặt chân của cháu vào lòng, ủ ấm cho cháu..... Nhưng thời điểm cháu tám tuổi, bà ấy cũng sinh bệnh rồi đi. "

Nói tới đây, trong mắt cô đã lấp lánh nước, nhưng vẫn đang cười, nhìn sang người bên cạnh.

"Ngoài mẹ cháu ra ,Hướng Nghị là người duy nhất ủ chân cho cháu. Lúc đó, cháu cảm thấy người đàn ông này thật tùy tiện quá đi, sao mà ủ chân cho phụ nữ quen thuộc vậy chứ, vừa nhìn đã biết là tay lão luyện tình trường rồi." Cô mỉm cười lau lau khóe mắt, lau đi nước mắt đã tràn mi.

Cô vừa cười vừa khóc, Tiền Gia Tô vì muốn giảm bớt ngượng ngùng, cười gượng ha ha hai tiếng :" Anh ấy là muốn chiếm tiện nghi của chị đó ha ha ha ."

Hướng Nghị hiếm khi không tẩn cậu, kéo tay Chu Lăng qua, siết mạnh trong tay mình.

" Lạc đề ." Chu Lăng cười một mình :" Sau khi mẹ cháu đi rồi, cháu liền biến thành đứa bé không cha không mẹ, sống cùng với cậu. Cậu của cháu đối xử với cháu vẫn tốt, nhưng hàng năm thường xuyên đi làm bên ngoài , không làm sao ở nhà được. Bà ngoại và mợ đều không thích cháu, năm đầu tiên đó, cháu đã học quét nhà, nấu cơm giặt quần áo, còn có tất cả những việc nhà nông. Trước khi cháu đi khỏi cái nhà đó, chưa từng được mặc quần áo mới, đều là mặc lại từ các anh chị họ hàng không cần nữa; Muốn ăn cơm thì phải chờ em họ ăn xong đã, may mắn thì còn chút đồ ăn thừa có thể ăn, không thì cũng chỉ ăn cơm khô mà thôi.

Em họ cũng rất ghét cháu, vùi côn trùng trong cơm của cháu, nhét nhện trong chăn, đặt đinh trong giày, cũng nhẹ thôi, xé sách giáo khoa của cháu, dẫn một đám nam sinh trong thôn lấy đá ném cháu, tồi tệ nhất là nhấn cháu vào trong lu nước, suýt nữa thì chết đuối ........

Học hết tiểu học mợ đã muốn cho cháu nghỉ học, là một thầy giáo thấy tội nghiệp cháu, tự mình bỏ tiền túi giúp đỡ cháu học hết sơ trung; Lúc lên cao trung mợ muốn để cháu ra ngoài làm công , cũng là hiệu trưởng đích thân đến làm việc, bà ấy nhìn được phần học bổng, mới đồng ý để cháu tiếp tục; Sau kỳ thi tuyển sinh đại học, bà ấy đã hoàn toàn không đồng ý nữa, xé luôn thư thông báo của cháu, muốn gả cháu cho một người đàn ông bị liệt nửa người vì tai nạn hầm mỏ, đôỉ được chút tiền lễ ăn hỏi, cháu liền bỏ chạy .......Dù sao đi nữa cọ sát với cuộc đời, cũng xem như đã trưởng thành."

Vô cùng may mắn là cô đã trưởng thành thật tốt. Cổ họng Hướng Nghị như bị thứ gì đó chặn lại, một nỗi khó chịu đảo quanh trong lồng ngực.

Anh chưa từng nghe cô nói về những chuyện này, không biết thì ra thời thơ ấu của cô lại trải qua như vậy, trong nháy mắt trái tim giống như bị một bàn tay gắt gao túm lấy, chua xót cùng sự đau nhức như kim châm lan tỏa, bàn tay nắm tay cô vô thức siết sặt lại.

Chu Lăng bị siết đau, liếc anh một cái, cũng nắm chặt tay anh.

Những thứ đó đều đã qua đi, hiện giờ cô nhắc lại, đã giống như nói chuyện của người khác, nhẹ nhàng bâng quơ. Nhưng những gì trải qua trong mười năm bị đối xử khắc nghiệt, đôi khi nghĩ lại, đều tự mình cảm thấy, cô có thể sống tốt, cũng là một kỳ tích.

Đó là tất cả nhựng gì cô gọi là " người nhà”, lại đối xử với cô như kẻ thù.

Cho nên, ngẫu nhiên có thể hiểu được, vinh hoa phú quý mà cô có được trong mấy năm này, hưởng thụ cuộc sống của người trên, có lẽ cũng là bù đắp cho sự đau khổ thời thơ ấu.

Bà cụ nghe vậy buồn mãi, nước mắt tuôn rơi, nét mặt bà cô cũng đau lòng, mắt đỏ lên thở dài. Một đứa nhỏ tốt như vậy, ai mà ngờ được , từng chịu khổ như thế.

" Nói hơi nhiều rồi ạ," Chu Lăng xoa xoa mắt, chủ ý của cô cũng không phải nhớ lại quãng thời gian khó khăn trong quá khứ." Thật ra cháu muốn nói, cháu không có người nhà, mấy năm nay đều là một mình, chưa bao giờ có một cái tết đàng hoàng. Rất biết ơn có thể gặp được mọi người, yêu thương cháu giống như người nha, thật sự rất cảm kích ....... Mấy ngày này sống ở đây, được bà nội đón nhận không ghét bỏ."

Bà cụ lau mắt, nhìn cô yêu mến, giọng nói còn mang theo nghẹn ngào:" Cái con bé này, ta thích cháu còn không đủ , sao mà ghét bỏ cơ chứ."

Chu Lăng mỉm cười ," Dù sao thì sau này mọi người đều thật sự là người nhà của cháu, hi vọng mọi người có thể tiếp tục thương yêu cháu , cháu cũng sẽ hiếu kính bà nội thật tốt, cả cô và dượng nữa ạ, cũng sẽ trông nom ba kim thật tốt ---- Cháu cạn nhé !"

Cô ngửa đầu ra, dứt khoát uống hết ly rượu, lúc ngồi xuống tay trái bị bà cụ nắm lấy, vỗ vỗ yêu thương :" Đứa bé tốt."
Mời bạn thảo luận, vui lòng nhập Tiếng Việt có dấu
loadingĐang xử lý