Sau 2 ngày cần mẫn đến nhà Kì Thiên, ra sức học tập tài nghệ của anh. Cuối cùng vào 1 ngày trời mưa trời gió lất phất, bầu trời âm u mịt mù, anh ngồi dựa vào thành ghế sôfa, im lặng nhìn cô học trò nhỏ phía đối diện, phán 1 câu làm cho cả 2 kẻ vất bạn bỏ chợ kia cũng phải ôm đầu ngửa mặt lên trời muốn rống:
-Gia Băng không cứu được nữa!

-Thật........thật sao?_Đồng thanh một lời, hai người kia phản ứng thái quá hơn cả Gia Băng hét lớn, ánh mắt không ngừng liếc xéc bạn mình.
-Hai em biết đấy, anh không thể biến cục than thành kim cương được_Kì Thiên nở nụ cười nhẹ nhìn Gia Băng, thâm ý đáp trả_Do vậy, các em đem người về đi.
-Anh à! Anh đã nói sẽ giúp bọn em đến cùng mà_Kì Như đau đớn chạy đến cầm lấy tay anh trai, khuôn mặt hằn nét khốn khổ.
-Đúng vậy, anh đã chấp nhận rồi! Sao lại nuốt lời nhang thế ạ? Nếu anh không giúp, làm sao Gia Băng bé bỏng có thể làm sôcôla, thể hiện tình yêu nồng nàn với anh Tử....Pặc!_Ngay khi giọng điệu cải lương của Minh Thy đạt đến cấp độ các bà già phải vỗ tay khen ngợi, Kì Như nhanh trí cho bạn 1 cùi chỏ, khiến cô nàng đau điếng nằm phục tại chỗ, mạch nói cắt đứt vĩnh viễn.
-Anh! Niệm tình Gia Băng là bạn em, là em gái học dưới anh một lớp, anh cố gắng thử giúp bọn em thêm lần nữa đi, sau này chắc chắn nó sẽ đền đáp công ơn trời biển của anh mà!_Gần như rơm rớm nước mắt, Kì Như lắc mạnh tay Kì Thiên, lời lẽ thấu tình đạt lí bắn ra tung toé như mưa rồi cô nàng quay sang Gia Băng, ngoắt ngoắt cô lại gần_Gia Băng, ngươi đừng ngồi im như phỗng thế được không, làm gì đi chứ! Tương lai của ngươi đang ở trong tay anh trai yêu qúy đấy!
-Không cần! Anh một lời đã quyết, nói nữa cũng vô ích_Không hiểu sao, mặt Kì Thiên bỗng chóc đen lại, nụ cười nho nhã trên môi anh cũng tắt lịm không thấy khói.
Nói xong, anh không để cho mấy người kia kịp phản ứng đã sải chân bước lên phòng, đóng cửa đánh rầm.
-Ngươi thấy hậu quả của low IQ là gì chưa hả?_Trừng mắt vằn bỏ như mắt bò tót trên đấu trường, Kì Như oán hận nhìn Gia Băng, răng nghiến ken két.
-Ta...
-Được rồi! Chúng ta chuyển sao phương án B vậy!_Luôn là người tỉnh táo dẫn đường chỉ lối những lúc Kì Như toan 'xử đẹp' Gia Băng, Minh Thy bình tĩnh thở dài, tay chỉ về phía kẻ đang tỏ vẻ hối lỗi, hắng giọng_Gia Băng người biết may vá không?
-Cũng có chút chút!_Gia Băng ngoan ngoãn gật đầu cái rụp_Hồi nhỏ ta từng may vá áo quần cho búp bê.
-Ngươi biết đan len gì không?_Từ vui mừng biến dạng thành thất vọng, Minh Thy vuốt ngực kiên nhẫn hỏi tiếp.
-Ta biết chơi len, không biết đan_Gia Băng vô tội nói.
-Ngươi biết xếp sao, xếp hạc,...gì không?_Minh Thy đề cao chữ 'nhẫn', cân nhắc đưa ra đề tài dễ dàng hơn.
-Ta nghĩ ta biết xếp thuyền thôi!_Gia Băng nhỏ giọng khai báo.
Đến nước này, Minh Thy không chịu nỗi nữa, hùng hổ đứng dậy tiến về phía Gia Băng ra sức bóp cổ cô, lay lay mạnh như lay một con rối.
-Rốt cuộc người biết làm cái gì hả? Sao ngươi vô dụng quá trời vậy!
-Minh Thy, ngươi nên đoán ra trước rồi mới phải! Xem ra chuyển sang phương án C đi!_Kì Như bưng cốc nước húp cạn, lạnh lùng nhìn Gia Băng đang sống dở chết dở trong tay người kia_Chúng ta
đến trung tâm mua quà vậy!
Sau lời tuyên bố như sấm của Kì Như vang lên, Gia Băng liền bị 2 người bạn kéo đến trung tâm thành phố thực hiện phương án C.
Lặn lội gần hết một buổi chiều đến mệt lả, cuối cùng Gia Băng cũng miễn cưỡng mua được một chiếc áo khoác hàng hiệu rất ấm áp ngốn hết 3 triệu 9.
Dù thỏa mãn với kiểu dáng, loại vải và chắc mẩm của Tử Thần mặc cũng sẽ đẹp như mấy anh sao Hàn điển trai vời vợi kia, nhưng Gia Băng vẫn cảm thấy có điều gì đó không đúng.
Liệu, cô thành tâm chọn chiếc áo này, thành tâm đổ mồ hôi hột móc ví ra mua nó thì có được coi là một lòng dạt dào tình cảm với nửa kia không nhỉ?
Và, Tử Thần sẽ vui khi đón nhận nó?
Song, nghĩ là một chuyện, cảm thấy thế nào lại là một chuyện khác, Gia Băng cũng chẳng thèm quan tâm nhiều, nhanh chóng quên bẵng đi.
***
Thời gian trôi qua thấm thoát, Valentine chỉ còn 1 ngày nữa sẽ đến.
Không biết suy nghĩ, ngẫm ngợi thế nào hoặc lương tâm bị cắn rứt ra sao, Kì Thiên bỗng dưng mở lời muốn giúp Gia Băng làm sôcôla một lần nữa, khiến cô cảm động rơi nước mắt tôn sùng anh như đấng cứu thế.
Ăn mặc chỉnh tề, đầu tóc gọn gàng, tinh thần được chuẩn bị kĩ càng sãn sàng tác chiến, Gia Băng hít thở sâu chờ "thầy giáo" sửa soạn bước vào.
Nhìn cô vui mừng cười tít mắt tít mũi chờ mình, Kì Thiên đâm ra giận không muốn dạy cô nữa. Nhưng vì lời trót hứa không thể rút lại, anh đành đưa tay vẹo má Gia Băng trút bực khiến cô la oai oái.
-Bộ vui đến thề à?_Anh cau có cao giọng
-Thì....thì tại em không nghĩ anh sẽ hảo tâm giúp em lần nữa, thực cảm ơn anh rất rất rất nhiều_Cúi đầu cái rụp, Gia Băng xoa xoa vùng má bị véo đỏ ửng, nhăn mặt đáp chẳng có chút thành ý cảm kích nào.
-Không cần cảm ơn, thực ra trước đó anh cũng không hảo tâm giúp em!_Lợi thế chiều cao của mình nhỉnh hơn Gia Băng một cái đầu, Kì Thiên ân cần đưa tay xoa xoa đầu cô, dịu dàng mỉm cười.
-Là sao ạ?
-Là lúc trước anh cố tình dạy sai em một số bước_Kì Thiên mặt dày đáp thản nhiên, những ngón tay thon dài của anh trượt dài trên những sợi tóc đen mềm mượt.
-Hả? Cái đó có 5 bước mà anh dạy em làm sai 1 số bước? Thế thì ra cái thể thống gì chứ ạ!_Nghe thấy công sức xương máu hì hục làm, hì hục nghe mắng trước kia của mình đổ xuống sông xuống biển một cách phũ phàng chỉ vì sự cố ý của ai đó, Gia Băng phẫn nộ đỏ bừng mặt gào lên thật to_Cho em lấy lại mấy lời cảm ơn lúc nãy!
-Thì anh đã bảo em không cần cảm ơn anh rồi mà! Giờ anh sẽ bù đắp cho em, yêntâm_Kì Thiên vỗ nhẹ vào má Gia Băng như thể cô là bọn con nít ranh, nụ cười không hề tắt đi mà có phần đậm hơn.
-Em có thể đặt lòng tin lên người anh 1 lần nữa à?_Gia Băng nghi hoặc, người lui ra sau vài bước đề phòng.
-Đừng sợ, anh hứa sẽ lần này sẽ giúp em làm món sôcôla khiến ai ăn vào cũng phải nhớ mãi suốt đời_Nụ cười Kì Thiên khoét sâu tuyệt đẹp nhưng lại chất chứa gì đó ma mãnh.
Đúng như lời hứa, Kì Thiên chỉ bảo cho Gia Băng rất tận tình, mẻ sôcôla cuối thực sự có vị rất ngon, rất tuyệt, khiến người ta muốn ăn mãi, ăn mãi không thôi.
Để làm cho sôcôla đáng yêu thêm, Gia Băng vo chúng thành cục tròn như những viên kẹo, vân vào giấy bóng.
Nhưng viên được phê đạt tiêu chuẩn của Gia Băng đề ra đều được đặt ngay ngắn trong 1 cái hũ nhựa trong suốt, những viên còn lại, cô cùng Kì Thiên 'tùy tâm' xử lí, cho thẳng vào miệng.
Xong việc, Gia Băng rời khỏi nhà Kì Như trở về biệt thự trong tiếng tiễn đưa như tiếng đuổi khéo của con bạn.
Quay trở về sau khi tích cực tiễn Gia Băng, Kì Như mệt mỏi bước vào phòng lồi, ánh mắt thâm trầm kì quái nhìn anh mình đang nhấm nháp mấy viên sôcôla không biết ớn kia, mỉm cười ý vị hỏi:
-Anh ăn hoài không thấy ớn sao?
-Không! Nó rất ngon_Kì Thiên lơ đãng trả lời, liên tục chuyển canh trên màn hình ti vi.
-Thì của ai đó làm mà, anh không thấy ngon mới lạ ấy_Kì Như châm chọc, bỗng, như nhớ rõ điều gì đó, cô nàng đưa 2 đồng tử gian tà lóe sáng về phía anh mình_Anh, sao anh không tỏ tình với Gia Băng, hình như Lăng Tử Thần, cậu ta cũng chưa có làm vậy.
-Em nghĩ chỉ số thành công của anh là bao nhiêu?_Mỉm cười, Kì Thiên trầm tư một lát, đăm chiêu nhìn cô em gái tinh ranh hỏi.
-Em không nghĩ anh sẽ thành công, anh trai_Thật lòng nói ra những gì bản thân nghĩ, Kì Như tỏ vẻ tiếc thay cho anh mình_Gia Băng dù không nói nhưng nhìn cái mặt nó cũng biết nó yêu Tử Thần sâu đậm nhường nào, anh hoàn toàn không có cơ hội.
-Vậy sao còn muốn anh tỏ tình?
-Vì em không nghĩ, anh là người sẽ chịu yên phận như thế!_Vuốt cái mũi cao một cái, Kì Như cười giả nai_Với người như anh, không giành được thì cũng sẽ không để cho người ta sống chiếm được.
-Em nghĩ anh sẽ phá họ sao?_Kì Thiên cũng cười xuỳt, vuốt vuốt đầu Kì Như đầy yêu chiều.
-Em không là em gái ruột của anh thì cũng là em họ chung máu mủ đấy nhá! Anh nghĩ gì chẳng lẽ em gái đây lại không biết.
-Em sẽ giúp anh?_Kì Thiên xử tiếp 1 viên sôcôla, dịu dàng hỏi, chất giọng vương chút kinh ngạc.
-Tất nhiên, em là em gái anh mà.
-Vậy....mong em sẽ làm tốt, anh nhất định sẽ trả thù lao cho em xứng đáng, đồng minh hai ạ.
***
-Anh Tử Thần, xin anh hãy nhận nó_Đập vào mắt Gia Băng ngay giây phút đầu tiên đặt chân vào cửa club trong cái ngày trọng đại nhất của các cặp tình nhân là hình ảnh của một cô nhóc dáng người nhỏ nhắn, mái tóc xoăn xõa dài tuyệt đẹp bao lấy khuôn mặt thiên thần. Cô nhóc e dè chìa về trước mặt người con trai mình thầm mến một túi quà nhỏ, nhỏ giọng nói, đôi mắt long lanh mê hồn thi thoảng lại liếc nhìn biểu hiện của con người trước mắt.
-Ầy! Kìa! Kìa, người ta hành động ngay trước mắt ngươi rồi kìa, Gia Băng_Đứng bên cạnh cô bạn dáng hóa thạch, chuẩn bị nứt vỡ choang choảng cái miệng, Kì Như đặt tay lên vai Gia Băng, hình như sợ cô đui mù không biết chuyện gì xảy ra liền hảo tâm nhắc nhở.
-Đây là dấu hiệu của một mùa valentin kịch tính đấy!_Minh Thy giọng âm trầm giọng suy xét đồng thời vỗ vai Gia Băng, nhiệt tình cổ vũ_Cố lên bạn đẹp, đừng nhụt chí, ta tin chắc sôcôla của ngươi sẽ để lại 'ấn tượng' sâu đậm hơn cô nhóc kia nhiều.
Im lặng nhìn cô nhóc trước mặt mình, đôi mắt đen sâu của Tử Thần rất nhanh chóng bắn về phía Gia Băng, khóe môi tự dưng nở nụ cười nhẹ, cậu lãnh đạm trả lời:
-Tôi không thích đồ ngọt.
Một câu trả lời thâm ý khiến cô nhóc kia sững người, đôi mắt ngấn nước như sắp khóc trong khi Gia Băng hoàn toàn vỡ vụn thành cát.
Không thích đồ ngọt! Thế thì cô làm sôcôla cho cún ăn à? Sao không nói sớm chứ?

Tan học, thời khắc 'ngắc ngoải' của các cặp tình nhân đã đến, như dự tính đã bàn trước của hai kẻ yêu đương chui lủi, Gia Băng khó khăn lắm mới tách được mấy tên cận vệ len lén ra ngoài cổng trường, hồi hộp chờ đợi 'tình lang' của mình
Ôn nhu đưa đôi mắt ngập tràn yêu thương nhìn dáng dấp nhỏ bé trước mặt, Tử Thần đưa tay vén mớ tóc mai không yên phận của Gia Băng, khoé môi cong lên nhẹ.
-Đi thôi! Tôi đưa cậu đến một chỗ.
-Tít!_Ngay khi Gia Băng toan gật đầu đồng ý, tiếng chuông báo tin nhắn vang lên.
Cô nhanh chóng mở tin nhắn đế, là của Kì Như:
‘Hey! Bọn này xử lí được vài anh cận vệ của ngươi rồi còn *phần tin này còn thiếu *
Nghẽn mạng làm Gia Băng không tài nào có thể đọc tiếp phần sau của tin nhắn. Nhưng cô không mấy quan tâm lắm, chỉ cần biết đám vệ sĩ nhỗ nhăng kia đã bị cho một nhát ‘K.O’ nằm bẹt dí không đi nổi là được rồi. Giờ thì cô có thể ở cạnh ai đó mà không cần sợ hãi bất cứ điều gì nữa!
-Sao vậy?
-Không có gì! Chúng ta đi thôi_Gia Băng nhanh nhẹn đút điện thoại vào trong túi. Cô quyết định rồi, hôm nay, cô nhất định sẽ nói điều đó-điều mà cô đáng nhẽ nên nói từ lâu lắm rồi với người này. Mong rằng, hôm nay không phải là ngày cuối cùng cô gặp cậu.
-Ừ!_Tử Thần dịu lòng gật đầu một cái, toan nắm lấy tay Gia Băng hoà vào dòng người như hội.
Thì bỗng, đằng xa có người nào đó đang gọi tên cô rất to, dường như đang hét thì đúng hơn.
Càng ngày âm thanh đó càng gần và càng rõ ràng từng câu, từng chữ một.
-Cô chủ! Cô không được đi!_Hai người con trai mặc đồng phục P&P co chân chạy đập ngay vào mắt Gia Băng không thương tiếc cùng tiếng gọi lạnh mang tính cảnh cáo gắt gao.
-Họ ….không phải họ…_Giật mình trợn mắt nhìn hai thân ảnh đằng xa kia đang dần lộ rõ tướng tá, Gia Băng run rẩy bật thành tiếng, luống cuống mò vào túi mở tin nhắn trong lúc cấp bách đã được gửi tới.
‘Hey! Bọn này xử được vài anh cận vệ của ngươi rồi, còn 2 tên điển trai suốt ngày kè kè ngươi thì bọn ta bó tay, đấu không lại. Ngươi tự xử nghe!! Bảo trọng!”
Đọc xong cái tin nhắn đến muộn, Gia Băng giương mắt nhìn khoảng cách của mình và hai người kia đang được thu ngắn dần, thất kinh túm vội lấy tay người bên cạnh vụt chạy vào trong đám đông nhộn nhịp.
Cắm đầu cắm cổ chạy một lúc đến bở hơi tai, Gia Băng kéo người kia vào con hẻm nhỏ trên đường rồi dừng lại, thở phì phò như muốn đem hết không khí nhét vào trong cuống phổi.
-Xin lỗi! Cô có thể thả tay tôi ra được không?_Người bị Gia Băng nắm tay bỏ chạy nhìn bộ dạng thảm hại của cô đến no chán rồi mới lên tiếng, tay kia không ngừng vuốt mái tóc đầy keo bóng nhoáng của mình mà than vãn_Con gái thời nay bạo thật đấy, thấy thích ai là cứ xông tới nắm lấy tay người ta tuốt, thật khiến người khác phải xoa cằm suy ngẫm.
Đưa đôi mắt kinh ngạc nhìn người có chất giọng 90% gay trước mặt, Gia Băng vô tội hỏi
-Anh là ai???
-Này cô! Cô đang đùa với tôi đấy à? Đã chủ động nắm tay người ta rồi còn làm bộ làm tịch hỏi nữa sao? Cô không thấy da mặt mình dày à?_Nheo mắt nhìn Gia Băng hết sức bất mãn, 'ông anh keo vuốt' thao thao bất tuyệt một tràng dài, có vẻ rất tự tin về bản thân mình_Mà không sao, người dung mạo hoàn mĩ tài năng xuất chúng như tôi, được con gái chủ động làm quen như cô không phải ít nên tôi cũng phần nào có thể hiểu được. Chỉ là tôi muốn khuyên cô đừng giả vờ vô tội nữa . Tự làm tự chịu đi.…Mà trông cô cũng không tồi, nếu cô muốn, tôi có thể cho cô một danh phận, thế nào?
Thiếu tí nữa bị máu xộc lên não làm cho tắc thở mà chết, Gia Băng nắm tay thành quyền cố gắng kiềm chế.
Một lát sau khi nghiêm túc suy nghĩ lời đề nghị của anh ta, Gia Băng ngẩng đầu, đôi mắt to tròn hết sức phô trương nét ngây thơ bẩm sinh của mình, non nớt nói:
-Nhưng mà, bố mẹ tôi bảo không được lấy người đáng tuổi làm cha mình, nếu không sẽ phải ở goá…
-Hả?_Anh chàng kia tròn mắt há hốc mồm nhìn Gia Băng, không biết xấu hổ đưa tay ngoái ngoáy lỗ tai e ráy phải biết_Cô nói lại đi ,tôi hình như nghe lầm một vài chỗ.
-Tôi muốn nói là...cha tôi không cho lấy người vừa già vừa xấu vừa thần kinh vừa dở hơi..._Ra sức hét lớn vào màng nhĩ người kia khiến nó rung với tần suất vô cùng lớn, Gia Băng hung hăng giẫm mạnh vào chân 'ông anh keo vuốt' rồi vọt đi, không quên bồi thêm_Chú à, cha cháu còn trẻ hơn chú nhiều, lần sau gặp lại cháu rất mong được gọi chú một tiếng ‘ông ơi’.
Thoát khỏi móng vuốt anh chàng sinh viên có chứng tự tin vào bản thân quá mức, Gia Băng ngay lập tức đảo mắt lia đi khắp nơi để tìm nửa kia, chân vô thức quay về lối cũ.
Nhưng, tìm người trong đám đông lẫn lộn ngập đường thế này, thật sự còn khó hơn chơi Mario nữa, người cô cần tìm thì chẳng thấy đâu, trong khi đó các cặp tình nhân tạp nham, tình tứ bên nhau như muốn trêu người thì đã nhiều lại càng nhiều.
Đương buồn não ruột định chộp điện thoại gọi cho ‘người thân’, một bóng dáng cao lớn quen thuộc từ phía xa xa đập vào đáy giác mạc của Gia Băng, làm thần kinh ủ rũ như nhà cháy của cô nhanh nhạy phán đoán đấy là người cần tìm.
Không do dự Gia Băng cúi đầu cúi cô lướt qua đám người cùng xe cộ nhặng nhịt trên đường để đến bên cạnh Tử Thần.
Nhưng khi cô chưa kịp thu hẹp khoảng cách giữa họ được một phần tư quãng đường thì chợt, một tiếng va chạm lớn của sắt vang lên ầm ĩ, khói mịt mùng nhanh chóng bao trùm một mảng không gian phía xa, thân ảnh trong tầm mắt cô biến mất.
Người xung quanh Gia Băng bắt đầu chạy về hướng cô đang định đến, rối rít gọi nhau, xuýt xoa, một số người cầm điện thoại gọi cho cảnh sát và bênh viện
Có tai nạn! Lúc nãy Tử Thần cũng ở bên đó, lẽ nào…
Ý nghĩ này vữa loé lên làm Gia Băng hoảng hốt cực độ. Co phong trào chạy đến đám đông náo loạn.
Người xem bủa vây hiện trường xung quanh nhiều không kể xiết, Gia Băng thân thể khiêm tốn mấy cũng khó lòng vượt qua mà không máu chảy tương tàn.
Quẫn bách cùng tò mò ập đến lên tới cùng cực, Gia Băng đánh liều dùng sức hét lớn.
-Tránh ra! Tôi là người nhà kẻ bị thương!!!
Gia Băng không thể ngờ lời nói của mình hiệu nghiệm đến thế, ngay khi nói xong, đám người kia bỗng dưng hẹn nhau im lặng, quay mặt nhìn cô đầy nghi hoặc rồi tự dộng dẹp riêng một lối cho cô bước vào.
Đứng trước “hiện trường án mạng” Gia Băng sững người cứng đờ, khoé miệng giật giật liên hồi không thôi.
Màu máu đỏ thẫm trám lấy ánh nhìn của cô, ép hơi thở dần lạc mạch.
Thật đáng sợ!!! Gia Băng đưa tay bưng miệng, toàn thân bất giác run lên lạnh toát.
Một con mèo tội nghiệp đang thoi thóp bên cạnh vũng máu nhơ nhớp, ánh mắt bi thương động nhẹ chiếu lên người “tự xưng là người thân” của mình rồi nhắm ra đi, như phần nào an ủi cho cái kiếp con mèo bần hàn.
-Nếu sợ…thì đừng nhìn…!_Một bàn tay to lớn choán lấy tầm mắt Gia Băng che khuất đi mọi hình ảnh lọt vào mắt cô, hơi thở nhẹ cùng giọng nói ấm áp phả nhẹ bên tai phải của cô, đều đều.
Trái tim Gia Băng bỗng nhẹ bẫng hơn nhiều…
Ra là không phải, không phải…thế mà trong khoảnh khắc cô lại gần như nghẹt thở, gần như muốn chết đi khi ngây ngốc nghĩ con mèo kia là cậu ấy.
Đúng là hại chết tim can được mà.
Khi hơi thở Gia Băng dần bình ổn, đều hơn trước, Tử Thần mới rời tay khỏi mắt cô, chậm rãi bước đến con mèo nhỏ tội nghiệp cứng lạnh dưới đất, đưa hai tay cẩn trọng bế nó lên. Trước sự kinh ngạc của mọi người xung quanh, cậu đưa nó đến trước mặt Gia Băng, không biết ngượng nói một câu khiến mọi người hết thảy nổi da gà, da vịt.
-Vợ à, chúng ta đem ‘con nuôi’ đi mai tang thôi!
-Hở?!_Gia Băng đơ não, khoé môi giật giật mấy cái.
-Đi theo anh nào!_Tử Thần mỉm cười, cúi xuống, trước bàn dân thiên hạ hôn nhẹ lên trán cô một cái dỗ dành…_Đừng buồn nữa!!
Gia Băng vốn định mở miệng chống chế “tôi đâu có buồn!” thì bất giác bị ánh mắt tán thưởng của mọi người trút lên vai thành gánh nặng khó dời bỏ. Vì thế, cô đành ngoan ngoãn bước theo ai kia đến nghĩa trang động vật trung tâm để mai táng 'con nuôi'.
-Mẹ nuôi nói gì với con nuôi đi chứ!!_Sau khi đắp xong huyệt cho đứa 'con nuôi' mới nhận, Tử Thần đứng bên thúc Gia Băng, khoé môi cong lên giễu cợt…
Trợn mắt liếc xéo Tử Thần một cái, Gia Băng ngồi xuống cạnh nấm mộ nhỏ, trên môi nở rộ nụ cười bất lực dịu dàng. Cô mơ hồ vuốt tay lên tầng đất xốp mềm trên mặt mồ, ánh mắt có chút mơ màng miên mang như đang nghĩ ngợi gì đó, nói:
-'Con nuôi' à! Nói ra điều này e không phải với 'con', nhưng những điều 'mẹ' nói, chính là những điều xuất phát từ lòng 'mẹ' lúc này. Khi biết 'con' là chủ nhân của vũng máu ấy, 'mẹ' đã rất vui, thực sự rất vui. Chắc con nghĩ, 'mẹ' tàn ác lắm phải không? Nhờ 'con', 'mẹ' mới phát hiện ra một điều, một điều cực kì lớn mà tưởng chừng 'mẹ' đã quên bẵng đi. Đó là…_Thở dài như muốn 'tống khứ' hết nỗi lòng đè nén bên trong ra ngoài, Gia Băng ngẩng mặt giương đôi mắt long lanh ngập tràn ý cười nhìn Tử Thần cũng đang trầm tư nhìn mình. Cô đứng dậy, rất nhanh bước tới gần cậu hơn, nụ cười trên môi bao hàm vô vàn hạnh
phúc và vui sướng_…Đó là, 'mẹ' không thể thiếu sống mà thiếu một 'ông chồng' hoàn mĩ như 'cha con' được, không thể cười khi không có 'ông ấy' đó ở bên chia sẻ, không thể khóc vì chính 'mẹ' không thể tự làm mình khóc nhiều như 'ông ấy'. Và lớn hơn, 'mẹ' biết, 'mẹ' thực sự yêu 'ông ấy' rất nhiều , rất…rất nhiều…
Hai đồng tử ấm nóng của Tử Thần khẽ xao động, cơ mặt cậu như bị không khí lạnh xung quanh làm đông lại, cứng ngắc…
-Lăng Tử Thần, nghe cho rõ đây..._Gia Băng hít một hơi thật sâu lấy dũng khí_Tôi...yêu...cậu.
-Cậu…cậu có thể nói lại…được không? Tôi không nghe rõ_ Tử Thần đơ lưỡi, khó khăn lắm mới thốt lên thành lời.
-Tôi…_Gia Băng thoáng chốc bối rối, cô ngượng ngập đỏ bừng mặt, lúc lâu mới hít thở sâu thêm lần nữa, nhắc lại_…Tôi nói…Tôi yêu cậu…
-Nói lại lần nữa đi_Mặt Tử Thần căng lên vẻ rất trầm trọng, cậu ghé tai như muốn nghe lại thêm lần nữa.
-Tôi...tôi nói tôi yêu cậu..._Gia Băng giờ như không nhẫn nhịn được nữa, mặt đã hoá thành quả gấc chính cây từ lúc nào không hay.
-Lạ thật, giọng cậu là giọng muỗi kêu sao? Tôi không nghe thấy gì hết! Nói lại đí!_Tử Thần nhíu mày khó hiểu, nhìn Gia Băng đầy bất lực.
Đến lúc này, Gia Băng thực sự điên lên rồi. Cô khó khăn lắm mới có được dũng khí để nói yêu người ta, vậy mà xem đi, sao người ta dám không nghe thấy đến những mấy lần liền như thế chứ. Đáng nhẽ lúc mua quà Valentine cô phải mua máy trợ thính cho cậu ta mới đúng.
-TÔI NÓI...TÔI YÊU CẬU...!!_Hét lên thật to đến mức một vài người thưa thớt trong nghĩa trang đang nghiêm túc cúng vái cũng phải giật mình đánh rơi đồ, Gia Băng thở hắt, mặt đã vằn đỏ nhìn khuôn miệng đang cong lên giảo hoạt của Tử Thần, sững người.
-Xin lỗi, tôi hoàn toàn không nghe cậu nói gì cả?_Tử Thần tỉnh bơ thản nhiên đưa tay xoa xoa vành tai.
-Đáng ghét, go to the hell!!_Chắc mẩm nãy giờ mình đã bị lừa, Gia Băng sôi máu, nắm tay thành quyền rồi rất nhanh xông về phía Tử Thần, định bụng sẽ cho cậu một đi không trở lại.
Nhưng, kẻ đã được phong cho là kẻ thù của Gia Băng thì nhất thiết không phải là người dễ đối phó. Vì thế, khi Gia Băng xuất chiêu, đấm quyền đã bị kẻ kia nắm lại, tiện đường lôi cô vào lòng ngực cậu.
Một nụ hôn ấm áp có chút đói khát ập đến môi Gia Băng ngay sau đó, khiến toàn thân cô rơi vào trạng thái bị động, bủn rủn chân tay.
-Này!...đồ...đồ tồi...thả...thả tôi ra!_Rên rỉ thành tiếng, Gia Băng bất mãn đấm thùm thụp vào lòng ngực Tử Thần.
-Xin lỗi...tôi không nghe thấy cậu nói gì cả!_Tử Thần ngưng hôn, ném một câu vào mặt Gia Băng rồi tiếp tục công cuộc 'chống giặc đói' suốt mấy ngày nay.
Rất lâu sau đó, khi đã thoả mãn đạt được mục đích bước đầu của mình, Tử Thần mới lưu luyến thả môi ai kia ra khỏi vòng kìm giữ của mình rồi lôi cô ra khỏi nghĩa trang:
-Đi thôi...chúng ta còn có việc phải làm.
Mời bạn thảo luận, vui lòng nhập Tiếng Việt có dấu
loadingĐang xử lý