Chương 61




Mona Farrell trở về nhà của bà cùng Kit và Jay.

- Mình không thể nào đến New York với tâm trạng lo lắng như thế này được, - bà tự nhủ - Mình sẽ gọi điện cho Alex và yêu cầu anh ta đến đây mới được.

Hai thằng con trai của Kit là Todd và Andy, đã đi trượt tuyết tại Hunter cùng với bạn của chúng. Một cô giữ em đang trông chừng Bonnie bị bệnh cúm.

Bonnie chạy ùa ra cửa khi nghe tiếng họ về.

- Cô bé có kể là cô ta sẽ đi viếng Disneyland cùng bà dì Lacey cho dịp lễ sinh nhật của cô ấy, - cô giữ trẻ nói.

- Và ngày sinh nhật của em cũng sắp tới rồi đấy, chỉ tháng sau thôi, - Bonnie tuyên bố.

- Tôi có cắt nghĩa cho em nó nghe tháng hai là tháng ngắn nhất trong năm, - cô giữ trẻ nói thêm trong lúc mặc chiếc áo khoác vào, sẵn sàng ra về, - em bé tỏ ra hài lòng lắm.

- Cháu lại đây với bà trong khi bà điện cho Alex, - Mona nói với Bonnie, - Cháu sẽ chào hỏi ông Alex.

Bà bế bé Bonnie lên và ôm sát vào lòng.

- Cháu có biết là cháu giống đúc dì Lacey không, khi dì ấy gần năm tuổi?

- Cháu rất thích ông Alex, - Bonnie líu lo đáp. - Chắc bà cũg thương ông ấy lắm phải không?

- Bà không biết là bà sẽ làm được những gì nếu không có ông ấy trong các tháng vừa rồi. Đi cháu yêu, chúng ta đi lên phòng bà thôi.

Jay và Kit nhìn nhau.

- Chắc em cũng đang nghĩ như anh, - Jay nói sau một lúc im lặng, - Mona đã thú nhận là chính Alex thúc bà nói ra chỗ ở của Lacey. Có thể bà không nói cụ thể Lacey đang ở tại thành phố nào, nhưng có rất nhiều cách để biết được sự thật. Cũng như việc tối hôm nọ trong bữa tiệc, bà có nói hớ là Lacey vừa ghi tên vào một câu lạc bộ thể dục mới có một sân squash thật đẹp. Chưa đầy mười hai tiếng đồng hồ sau đó đã có người theo dõi cô ta rồi, có thể với ý định giết chết cô ta. Rất khó mà cho đây là một sự trùng hợp đơn thuần.

- Nhưng Jay à, cũng rất khó mà tin là Alex có dính líu trong vụ này, có đúng không? - Kit đáp lại trong nỗi hoang mang khó tả.

- Anh hy vọng là như thế, nhưng anh có nói với ông ta nơi mà Lacey định đến và bây giờ anh phải báo cho ông tổng chưởng lý biết tin này. Có thể Lacey sẽ giận anh lắm, nhưng thà anh thấy cô ta bị bắt hơn là chết.


Chương 62



- Tại sao cô lại đến đây? - Bà Lottie Hoffman hỏi sau khi miễn cưỡng mời cô vào nhà. - Cô không thể nào ở lại đây được. Tôi sẽ gọi một chiếc tắc xi khác. Thế cô muốn đi đâu bây giờ?

Bây giờ Lacey đang đối mặt với người duy nhất có thể giúp mình, nhưng cô cảm thấy tinh thần mình không còn vững nữa. Cô không biết được là mình có bị theo dõi hay không? Nhưng đến nước này, không có gì là quan trọng nữa rồi. Nhưng có một điều chắc chắn, là cô không thể nào cứ tiếp tục trốn chạy mãi như thế này được.

- Thưa bà Hoffman, tôi không còn biết đi đâu nữa, - cô nói thật lớn tiếng, gần như la lên vậy. - Có một người nào đó định giết tôi và tôi nghĩ người đó làm theo chỉ thị của người đã ra lệnh giết chết chồng bà, Isabelle Waring và Heather Landi. Phải chấm dứt ngay cơn ác mộng này và tôi cho rằng bà là người duy nhất có thể kết thúc việc đó. Tôi van bà, bà hãy giúp tôi với.

Ánh mắt của bà Lottie dịu lại. Bà nhận thấy cái thế đứng bất tiện mà Lacey đang phải tì hết thân mình trên một chân.

- Cô đang đau, thôi vào đi và hãy ngồi xuống.

Phòng khác rất nhỏ nhưng được bày biện hết sức ngăn nắp. Lacey thảy người xuống cái ghế dài và cởi cái áo khoác nặng nề ra.

- Áo này không phải của tôi, - cô phân bua, - Tôi không thể nào về nhà lấy quần áo để mặc cho chỉnh tề. Tôi không thể nào gặp được gia đình tôi. Cháu tôi bị thương và suýt chết vì tôi. Tôi sẽ phải sống như thế này đến cuối cuộc đời tôi nếu như kẻ giật dây trong câu chuyện này không bị nhận dạng và bị bắt. Tôi van xin bà, bà Hoffman à, bà hãy nói cho tôi biết: chồng bà có biết ai đứng sau câu chuyện này không?

- Tôi không thể nói ra được, - Lottie Hoffman nhìn chăm chăm xuống mặt đất. Bà thì thầm: "Nếu như Max biết giữ im lặng thì ông ta sẽ còn sống, cả Heather và bà mẹ cô ta cũng thế!"

Rồi bà ngước mặt lên và nhìn thẳng vào Lacey:

- Sự thật đó có đáng có các người chết không? Tôi không nghĩ như thế.

- Nhưng mỗi sáng, bà thức dậy trong nỗi hoảng sợ, có đúng không? - Lacey nắm trong tay mình bàn tay mềm mại nổi gân của người phụ nữ già. - Bà hãy nói cho tôi những gì bà biết đi, tôi van xin bà đấy. Ai đứng đằng sau toàn bộ vụ này đây?

- Sự thật là tôi cũng không biết nữa. Tôi không biết ngay cả tên ông ta. Max biết điều này. Chính Max đã làm việc cho Jimmy Landi, Max biết rõ Heather Landi. Phải chi hôm đó tôi không gặp ông ta tại Mohonk. Tôi có kể lại cho Max, tôi có mô tả ông ấy, người đã đi cùng cô ta. Max tỏ ra hoảng sợ, nói rằng người đó là một tên buôn ma túy và là một kẻ tống tiền, nhưng không một ai nghi ngờ vì mọi người đều nghĩ hắn ta là một con người đáng kính, một con người đàng hoàng. Vì thế Max mới tổ chức bữa ăn đó để báo động cho cô ta và hai ngày sau đó ông ta đã chết.

Mắt của Lottie ứng lệ.

- Tôi nhớ Max biết chừng nào và tôi rất sợ.

- Tôi hiểu mà, - Lacey nói thật nhỏ nhẹ, - Nhưng bà đóng kín cánh cửa như thế không phải là giải pháp hay đâu. Vì một ngày nào đó tên kia quyết định bà sẽ là mối nguy hiểm thật sự cho hắn.

0O0

Sandy Savarano gắn ống hãm thanh vào khẩu súng của mình. Lọt vào trong căn nhà này là một trò chơi đối với hắn. Hắn cũng có thể đi ra giống như thế, bằng cái cửa sổ của căn phòng này. Cái cây ở ngay phía ngoài làm một cầu thang tuyệt vời. Xe của hắn đậu trên con đường gần đây, có thể đến thẳng từ sân vườn của các người láng giềng. Hắn sẽ cách xa đây hằng cây số trước khi mấy tên cớm đang canh chừng ở phía ngoài kia bắt đầu nghi ngờ điều gì. Hắn nhìn vào đồng hồ. Đã đến lúc rồi.

Hắn sẽ bắt đầu với bà già. Đây chỉ là một con người nhiều chuyện. Nhưng điều mà hắn thích hơn là phải thấy cho được ánh mắt hoảng sợ của Lacey khi hắn chĩa khẩu súng vào người cô. Hắn sẽ không cho cô ta có thời giờ để la. Không, khi biết là mình sắp chết, cô ta chỉ phát ra tiếng rên nhỏ mà thôi, cái tiếng rên làm cho hắn kích thích vô cùng.

Chính là bây giờ đây!

Sandy để chân xuống bậc đầu tiên của cầu thang và không gây ra tiếng động, hắn bắt đầu bước xuống nhẹ nhàng như một con mèo.
Mời bạn thảo luận, vui lòng nhập Tiếng Việt có dấu
loadingĐang xử lý