Tự Cẩm

Chương 196 (Cập nhật lúc: 20:26 02/09/2019)
Chọn màu nền
Tuyệt phẩm tiên hiệp - Đạo QuânVào Ngự thư phòng, Úc Cẩn quy quy củ củ thỉnh an Cảnh Minh đế: “Nhi thần gặp qua phụ hoàng.”

Hắn còn chưa thay bộ y phục mặc khi bị tập kích, lỗ thủng ở ống tay áo cùng vết máu loang lổ nhất thời khiến cho Cảnh Minh đế chú ý.

Vết máu kia chọc vào cơn giận trong lòng Cảnh Minh đế.

Trước mặc kệ ông đối xử với đứa con trai này thế nào, thì lão Thất chung quy cũng là đương triều Thất hoàng tử, đường đường Yến Vương, dưới chân thiên tử thế mà lại có người ám sát hắn, còn dùng chủy thủ tẩm độc!

Người hành hung ôm tâm tư gì, lại đặt thiên tử ông đây ở chỗ nào?

Cảnh Minh đế càng nghĩ càng bực bội, đối với hành vi hoang đường chạy đến Thuận Thiên Phủ báo quan của Úc Cẩn ngược lại không còn phát hỏa lớn như vậy nữa.

Nhưng bất kể như thế, vô luận là đứng ở lập trường Hoàng đế, hay là lập trường lão cha, thì nên đập vẫn là phải đập.

“Hôm nay bị tập kích?”

Úc Cẩn rũ mắt: “Nhi thần bất hiếu, làm phụ hoàng lo lắng.”

Cảnh Minh đế sờ sờ mũi.

Ai lo lắng? Tiểu tử này thật biết tự mình đa tình.

Thế mà Hoàng Thượng không phủ nhận, đại thần trong ngự thư phòng liền có chút giật mình.

Không nghĩ tới bệ hạ vẫn rất quan tâm Yến Vương, điều này cùng với hiểu biết trước kia của bọn họ có chút không hợp nhau, xem ra về sau phải lần nữa điều chỉnh định vị với Yến Vương mới được.

Trong đó Hình Bộ Thượng Thư nghĩ sâu xa nhất.

Từ khi Thất hoàng tử trở lại kinh thành, ru rú trong nhà cơ hồ chưa từng lộ mặt ở bất luận trường hợp nào, có thể nói ở kinh thành không hề có chút cảm giác tồn tại nào, rất nhiều người đều đang chờ xem vị hoàng tử này sau khi tròn mười tám tuổi vẫn không được Hoàng Thượng triệu kiến sẽ là tình hình ra sao, nhưng không ngờ Thất hoàng tử lại dùng một trận đánh hội đồng thuận lý thành chương gặp được Hoàng Thượng.

Ở trong cái nhìn của Hình Bộ Thượng Thư, đây quả thực là tìm đường sống trong chỗ chết, mà Thất hoàng tử không thể nghi ngờ đã đánh cuộc chính xác, một lần cơ hội diện thánh làm hắn thuận lợi phong Vương. Mà lúc này đây, Thất hoàng tử cư nhiên lại thuận lý thành chương gặp được Hoàng Thượng!

Vị Yến Vương này, không thể khinh thường.

Cảnh Minh đế nhìn nhi tử phía dưới, ấn đường dần dần vặn thành chữ xuyên 川: “Lại đắc tội người ta?”

Thiên tử nói như thế, phóng tới trên người người khác ắt phải luống cuống, nhưng Úc Cẩn lại hoàn toàn không thèm để ý, sắc mặt không biến hóa chút nào: “ Sau khi nhi thần hồi kinh rất ít tiếp xúc với người khác, nghĩ không ra đắc tội người nào.”

“ Lúc sinh nhật ngươi chắc thiếu đắc tội người ta?” Cảnh Minh đế buột miệng thốt ra.

Úc Cẩn sửng sốt, theo sau thở dài: “ Là đắc tội qua vài vị huynh đệ.”

Cảnh Minh đế đột nhiên có loại xúc động đá người.

Hôm nay nói lỡ rồi, ông nói như thế, chẳng phải tương đương nói cho người khác hay ra tay với lão Thất chính là đứa con khác?

Việc xấu trong nhà không thể truyền ra ngoài, Ngự thư phòng còn có ba lão gia hỏa đó.

Ba “Lão gia hỏa” mắt nhìn mũi mũi nhìn tâm, mang vẻ mặt vô tội ta cái gì cũng chưa nghe được.

Suy nghĩ ngờ vực vô căn cứ của Cảnh Minh đế cùng nhau xuất hiện, tựa như đốm lửa thiêu thảo nguyên, mãi không ngừng được.

Sau khi Lão Thất trở lại kinh thành vẫn luôn ru rú trong nhà, điều này ông biết, nếu nói đắc tội người thì chỉ có mấy người huynh đệ. Chẳng lẽ bởi vì đánh nhau một trận, trong bọn họ liền có người hạ độc thủ với huynh đệ ruột như thế?

Thiên gia thân tình đạm bạc, nhưng chính là vì như thế, nên Cảnh Minh đế mới phá lệ kiêng kị huynh đệ tương tàn.

Phái ra tử sĩ, chủy thủ tẩm độc, này cùng kéo bè kéo lũ đánh nhau tính chất hoàn toàn bất đồng.

Cảnh Minh đế càng nghĩ càng bực bội, trên mặt lại bất động thanh sắc, nhàn nhạt nói với ba người Hình Bộ Thượng Thư: “Việc này các ngươi không cần nhúng tay nữa, cứ giao cho Cẩm Lân vệ tra rõ đi.”

Úc Cẩn nghe xong khóe môi khẽ nhếch.

Mặc kệ ai tới tra, tra ra bao nhiêu, dù sao đối với hắn chỉ có lợi chứ không có hại, cho nên nói nhi tử bị ủy khuất tìm ông già cáo trạng đúng chuẩn không sai.

Ba người Hình Bộ Thượng Thư vừa nghe thế, cầu mà không được, vội vàng đồng ý.

Có thể ném văng củ khoai lang phỏng tay này, người nào thích nhận thì cứ nhận đi.

Không khí trong ngự thư phòng có chút ngưng trọng, Cảnh Minh đế trầm mặt liếc Phan Hải một cái: “Phan Hải, đi hỏi Đậu thượng thư xem, Yến Vương phủ hắn định chuẩn bị giữ đến ăn Tết để bản thân ở luôn hay sao?”

Ba người Hình Bộ Thượng Thư trao đổi ánh mắt với nhau, thầm nói Công Bộ Thượng Thư này thật đúng là tai bay vạ gió.

“Được rồi, các ngươi lui ra đi.”

“Chúng thần cáo lui.”

Mắt thấy Úc Cẩn chuẩn bị theo ba người Hình Bộ Thượng Thư cùng lui ra, Cảnh Minh đế nâng mí mắt: “Lão Thất, ngươi lưu lại.”

Dưới ánh mắt khác thường của ba người Hình Bộ Thượng Thư, Úc Cẩn dừng chân.

Người ngoài lui ra, Cảnh Minh đế hơi thả lỏng tư thế, hừ lạnh một tiếng: “Lão Thất, ngươi còn có chút quy củ nào không hả, bị tập kích xong tại sao lại đi Thuận Thiên Phủ báo quan?”

Đường đường thân vương, hoàng tử của ông, thế mà lại giống như tiểu dân chạy tới báo quan, ông cơ hồ có thể tưởng tượng ra biểu tình của những người đó sau khi tiểu tử này cho thấy thân phận.

“ Ngươi là người phương nào?”

“Xuất thân hoàng thất, gia phụ đương kim thiên tử.”

Chỉ cần tưởng tượng như vậy thôi, thì Cảnh Minh đế đã cảm thấy cái mặt già này đều mất sạch rồi!

Úc Cẩn trầm mặc chỉ chốc lát, giương mắt nhìn về phía Cảnh Minh đế: “ Nhi thần cũng không biết gặp phải chuyện như thế này nên làm thế nào cho phải, đầu tiên nghĩ đến chính là báo quan.”

Thiếu niên mặt mày tinh xảo, khí chất sạch sẽ thanh tịnh như núi cao tuyết trắng, thoạt nhìn rất là cảnh đẹp ý vui.

Mà người hoặc vật làm cho người ta cảm thấy cảnh đẹp ý vui, luôn được thiên vị.

Cảnh Minh đế nhìn nhi tử phong tư trác tuyệt, bỗng nhiên liền nghĩ tới hắn lang thang ngoài cung mười mấy năm, nhất là về sau vẫn luôn ở đất Nam Cương chưa khai hóa xa xôi kia, không hiểu quy củ thật sự rất bình thường.

Ông sao có thể nghiêm khắc với một đứa trẻ nuôi ở sơn dã hiểu được ý tứ như người lớn lên ở trong cung chứ? Này giống như ghét bỏ sói hoang không ăn cỏ, không phải chuyện minh quân nên làm.

“Khụ khụ, chờ ngươi vào ở vương phủ sẽ có chúc quan, đến lúc đó tự sẽ có người thay ngươi xử lý những việc này, đoạn về sau không được làm bậy nữa.”

“Nhi thần biết sai rồi.” Úc Cẩn nhận sai tương đối thống khoái.

Dù sao nhận sai sẽ không ít đi một miếng thịt, về phần người khác có thể thiếu mất một miếng thịt hay không, kia hắn đành mặc kệ.

“Được rồi, ngươi lui ra đi. Không có việc gì thì cứ ở trong nhà đi, đừng cả ngày gây chuyện thị phi.”

“Nhi thần cẩn tuân phụ hoàng dạy bảo.”

Nhìn nhi tử bình tĩnh kính cẩn nghe theo, Cảnh Minh đế mơ hồ sinh ra một dự cảm không ổn.

Luôn cảm thấy ngày tháng sau này sẽ không có nhiều tâm tư rảnh rỗi xem thoại bản nữa.

Thôi, mắt không thấy tâm không phiền.

Cảnh Minh đế xua tay ý bảo Úc Cẩn lui ra, hơn một canh giờ sau chờ được Chỉ Huy Sứ của Cẩm Lân vệ tới.

“Nói đi.” Thấy Chỉ Huy Sứ Cẩm Lân vệ muốn nói lại thôi, Cảnh Minh đế không kiên nhẫn nói.

Chỉ Huy Sứ Cẩm Lân vệ cúi đầu nói: “Khởi bẩm bệ hạ, trước mắt tạm chưa tra ra manh mối người đánh lén Yến Vương, duy nhất dị thường chính là…… Hôm nay, Lỗ Vương từng ở xuất hiện ở phụ cận chỗ Yến Vương ở tạm, trước khi Yến Vương tiến cung còn từng cùng Lỗ Vương có ngắn ngủi nói chuyện với nhau ——”

“ Hỗn trướng này!” Cảnh Minh đế tức giận đến vỗ long án.

Ở trong lòng ông, Úc Cẩn đối với trong ngoài triều đình thậm chí là với ông mà nói chẳng qua là một hoàng tử râu ria, người như vậy làm sao khiến người ta thống hạ sát thủ?

Ông không thể không hoài nghi mấy đứa nhi tử.

“Truyền Lỗ Vương tiến cung!”

Phan Hải lãnh chỉ muốn đi, Cảnh Minh đế lại gọi hắn lại: “Khoan đã, truyền vài vị Vương gia cùng tiến cung luôn đi.”

Chẳng sợ lão Ngũ hiềm nghi lớn nhất, chính là loại chuyện huynh đệ tương tàn mà truyền ra ngoài sẽ quá khó nghe, huống chi cũng không có chứng cứ.

Cảnh Minh đế quyết định gọi tất cả mấy đứa con tiến cung rồi cùng giáo huấn một phen, đối xử bình đẳng.

Phan Hải rũ mi thuận mắt đi đến cửa Ngự thư phòng, lại bị Cảnh Minh đế gọi lại: “Cũng gọi Thái Tử tới luôn đi.”
Mời bạn thảo luận, vui lòng nhập Tiếng Việt có dấu
loadingĐang xử lý