Tuần lễ thời trang

Chương 23 (Cập nhật lúc: 23:23 12/12/2017)
Chọn màu nền
BIỆT THỰ NHÀ BLOCK

PHÒNG KHÁCH

6 giờ 30 chiều

3 tháng Mười một

“Nếu muốn làm việc cùng phòng với tớ, cậu phải sắp xếp phía sau đằng kia.” Massie chỉ vào cái ghế bành da lộn màu nâu ở phía xa phòng khách. “Còn tớ sẽ làm việc sau chiếc ghế này.”

Claire không định tranh luận. Nó bước qua tới chỗ chiếc ghế bành của mình rồi dốc hết cái túi ni lông đựng vật liệu ra trên tấm thảm màu kem. Đây là cơ hội lớn cho Claire được ở một mình với Massie và có lẽ, nếu mọi chuyện diễn ra tốt đẹp, đến cuối buổi tối nó sẽ được chấp nhận.

“Thế ý tưởng bộ đồng phục của cậu thế nào?” Claire cảm thấy kỳ cục khi nói chuyện với Massie mà có một đống bàn ghế ngăn giữa.

“Chẳng lẽ cậu thực lòng nghĩ tớ sẽ kể cho cậu nghe ư?” Massie gắt. Con bé không nói theo kiểu nhấm nhẳn, như “Chẳng lẽ cậu thực lòng nghĩ tớ sẽ kể cho cậu nghe hả?” Có vẻ như nó sẽ chẳng nói cho bất kỳ ai.

Từ lúc cô Pia thông báo về cuộc thi sáng hôm đó, cả khối trở nên bí mật và hoang tưởng. Các ngăn buồng vệ sinh được mấy đứa con gái trưng dụng làm buồng điện thoại khi muốn được riêng tư nói chuyện với ‘đầu mối bên ngoài’ của mình. Quán cà phê hầu như bặt tiếng trong giờ ăn trưa. Như thể ai đó tình cờ bấm tắt tiếng của một khung cảnh có lẽ rất náo nhiệt.

Claire nghĩ đến ngôi trường cũ của mình ở Orlando mà cảm thấy nhói buồn. Ở đó, cuộc thi thiết kế hẳn sẽ làm cả lũ học sinh chạy quanh để cùng chia sẻ ý tưởng và hợp sức cùng nhau. Nhưng ở trường Bán trú Octavian, nơi học sinh là con cái của các giám đốc điều hành, chính trị gia và nhân vật nổi tiếng, chẳng ai buồn nghĩ đến óc làm việc theo nhóm, chúng chỉ quan tâm đến chiến thắng.

Cô Pia đã mời các nhà thiết kế và thợ may đến dạy các lớp thực hành may tại chỗ và tạo mẫu sau giờ học. Claire đăng ký học tất cả các lớp. Việc học thêm sẽ đáng lắm nếu nó thắng trong cuộc thi thiết kế và có thể nghe bọn chúng gọi nó là gì đấy khác hơn là “đứa con gái mới mang giày Keds”.

Sau buổi đầu tiên, “May cái gì?”, Claire đã chọn một kiểu đồng phục hoàn toàn tiện dụng và đơn giản, cái gì đó nó nghĩ mấy đứa con gái ăn diện thái quá của trường Bán trú Octavian cuối cùng cũng nên cân nhắc. Nó muốn làm một cái váy nhung len thắt bằng một sợi dây rút thay vì dùng khóa kéo. Một cái áo khoác có mũ trùm đầu ngắn tay, với con Phượng Hoàng trường Bán trú Octavian bên ngực phải, có thể thay cho áo khoác. Áo phông và giày đế mềm cũng sẽ là một phần của hình ảnh bộ trang phục thoải mái này. Và dĩ nhiên tất cả sẽ mang màu sắc của trường, xanh dương và nâu hạt dẻ. Claire tự tin là một khi đám học sinh lớp bảy có sở thích ăn mặc tự nhiên rồi, chúng sẽ cảm ơn nó mãi mãi.

Trong nửa giờ tiếp theo đó hai đứa cắm cúi với công trình của mình mà không nói lời nào, âm thanh duy nhất trong phòng là tiếng kéo cắt vải xoèn xoẹt. Một lát sau Claire nhìn trộm qua ghế bành. Massie đang lấy số đo của manơcanh. Con bé mặc bộ đồ thể thao Juicy Couture màu đỏ và tóc buộc cao. Claire thấy Massie trông thật xinh xắn dù có vẻ như nó sắp đi ngủ.

“Tớ thấy cậu đang nhìn tớ,” Massie nói mà không quay đầu.

“Ừ, tớ chỉ đang...”

“Claire, cậu đang làm việc kiểm hàng cửa hàng tạp hóa à?” Massie hỏi khi quấn cái thước dây quanh vòng eo của manơcanh.

“Hả? Không,” Claire nói.

“Vậy tại sao cậu săm soi tớ?”

Claire ngồi phịch xuống sàn trải thảm sau cái ghế bành được chỉ định và cố hình dung cho ra mấy cái mẫu đang chằm chằm nhìn lại nó. Nó ước gì Layne có thể giúp, nhưng Layne đã cộng tác với Eli rồi.

Layne có mời Claire vào cùng nhóm nhưng Claire đã lịch sự từ chối lời mời khi nghe về kế hoạch của tụi nó. Layne muốn Eli làm người mẫu cho mình.

“Các cậu nói nghiêm túc không đấy?” Claire hỏi chúng. Chúng đang ở trong một cửa hiệu bán đồ mỹ thuật sau giờ học, chờ Eli chọn bảng vẽ.

“Claire này, đồng phục tước mất quyền tự do thể hiện của tụi mình khi buộc tất cả phải ăn mặc giống nhau,” Eli giải thích. Cậu ta búng tay mở cuốn sổ Utrecht và xoa xoa mạnh một tờ giấy dày giữa ngón cái và ngón trỏ.

Claire đang cố sức chú tâm, nhưng nó chỉ có thể tập trung vào lớp sơn móng tay bong tróc màu xanh dương của Eli.

“Vậy nên bọn tớ đưa ý tưởng này đi xa thêm một bước nữa bằng cách đặt vấn đề rằng sao không làm tất cả chúng ta trông giống nhau, kể cả con trai,” Eli nói. Cậu ta nhìn mác giá bên trong quyển sổ và đặt nó lại lên kệ.

“Vậy không cừ sao?” Layne trông thực sự hãnh diện.

Những từ duy nhất Claire có thể nghĩ ra vào lúc này đều vô cùng châm biếm, nên nó nhét đầy miệng phần kẹo dẻo cuối cùng còn lại để nín thinh.

“Cậu có nghe nói Eli sẽ làm người mẫu cho Layne không?” Claire hỏi từ phía sau ghế bành.

“Không thể nào!” Massie la lại từ phía bên kia phòng. “Cô ta sẽ làm thế thật chứ?”

“Cậu muốn nói là cậu ta?”

“Không, tớ muốn nói cô ta,” Massie khúc khích. Claire cũng cười.

Cho đến khi chúng nghe hết mấy bài của John Mayer, Beyoncé và No Doubt, thì Claire cũng đã cố hiểu được các hướng dẫn may mẫu. Đường cắt đầu tiên của nó thành công, dần dần nó bắt đầu cảm thấy thoải mái và thích thú. Nhiều giờ trôi qua nhanh khi hai đứa mải mê làm việc.

Claire đang chiêm ngưỡng chiếc váy đã hoàn tất của mình thì điện thoại của Massie reo.

“Chào, Alicia,” Massie nói.

Giọng Massie nói với bạn có vẻ lạnh lùng, và thắc mắc không biết Massie có còn giận chuyện Alicia-rời-buổi-tiệc-mà-không-chào-tạm-biệt không.

“Chuyện gì thế?” Massie vừa hỏi vừa vặn nhỏ cái máy nghe nhạc. “Ừ, tớ nghĩ Derrington tuyệt, tớ chắc thế... Tại sao?... Cậu đã tìm hiểu xem cậu ta có thích Dylan không chưa?... Còn Kristen thì sao?... Cậu ta sẽ có bao giờ nói cho cậu biết không?... Thôi được, còn Cam thì sao?... Cậu ta có thích ai không?”

Claire ngừng may. Nó dựa vào lưng ghế bành lắng nghe.

“Không, tớ đâu có thích Cam.” Massie bắt đầu đi quanh phòng khách. “Tớ chỉ hỏi vì tớ nghĩ có thể Olivia đã... Đấy, nó cứ đuổi theo cậu ấy quanh buổi tiệc suốt... Cam thích ai đó à?”

“Ai?” Claire nói to với chính mình.

“Ai?” Massie hỏi. “Thôi được, tìm hiểu xem... Này, tớ phải quay lại làm việc, mai gặp lại cậu... Cậu sẽ thăm dò, đúng không?... okay, bye.”

Hai nắm tay Claire siết lại. Ruột gan nó cũng thế. Nó có cảm giác là Cam thích mình sau bữa tiệc Halloween của chúng. Giờ thì cuộc chuyện trò của Massie đã khẳng định điều đó! Nhưng con bé thiết tha muốn biết thêm.

“Nghe như cậu và Alicia lại là bạn bè với nhau rồi nhỉ,” Claire nói từ sau ghế bành.

“Chưa chính thức,” Massie nói. “Nhưng nó có tin thông tấn xã vỉa hè hay nhất mà tớ cần được biết ngay, nên...”

“Tại sao, có chuyện gì xảy ra à?”

“Nó sẽ chẳng cho tớ biết qua điện thoại đâu.” Massie nghe có vẻ bực mình. “Ngày mai tớ sẽ moi được chuyện đó từ nó.”

“Ừm.” Claire hy vọng Massie không nhận thấy vẻ thất vọng của mình. “Chúc may mắn. Cho tớ biết với nhé.”

Massie đáp lại bằng một cái ngáp. “Này, tớ đi ngủ đây. Tớ mệt nhừ.”

“Cậu đã xong rồi à?” Claire nhìn cái đống lộn xộn kim, chỉ và mảnh vụn vật liệu quanh mình. Phải từ giờ đến cuối tuần nó mới làm xong! Nó bắt đầu cảm thấy nỗi kinh hoảng dâng lên trong ngực. Tại sao chuyện này lại trở thành mối bận tâm hàng đầu của nó chứ? Nó đâu có cơ hội thành công.

“Chưa, tớ vẫn còn vài chi tiết cuối cùng cần hoàn thiện, nhưng tớ sẽ làm vào ngày mai sau giờ học. Gặp tớ ở đây, được chứ?” Massie hỏi.

“Ừ, tớ sẽ gặp lại cậu sau giờ học,” Claire mỉm cười nói, và bỗng nhiên nhận ra lý do mình “bận tâm”. Không hiểu vì sao Massie lại không thấy khó chịu khi Claire quẩn quanh bên cạnh trong khi chúng làm việc. Và Claire không định từ bỏ dịp này. Nó thậm chí còn không quan tâm tại sao Massie lại thay đổi thái độ với mình, nó chỉ thấy biết ơn vì điều đó.

“Tớ sẽ gói ghém mấy thứ của mình vào túi rác rồi để nó gần cửa và tớ nghĩ cậu cũng nên làm thế.” Massie bắt đầu xếp các vụn vật liệu không dùng đến. “Dĩ nhiên là trừ khi cậu muốn nửa đêm tớ lẻn vào nhìn trộm đồng phục của cậu.”

“Không đời nào. Đưa cho tớ một cái túi nào.”

Claire không thực sự quan tâm là Massie có xem mẫu của mình hay không. Thật ra, nếu vậy thì hẳn con bé sẽ vui lắm. Đó là thứ đầu tiên nó tự may lấy và nó thấy mình đã làm khá tốt. Nhưng vì Massie đã muốn cất nên Claire để cái túi của mình cạnh cửa và tắt đèn.

Claire chạy một mạch về nhà khách. Không phải vì nó nghĩ mấy kẻ tâm thần đang đuổi theo mình, như trước đây nó thường hay nghĩ thế, mà vì cuối cùng Massie đã tử tế với nó và vì biết Cam có một mối cảm tình bí mật. Claire biết nó là đứa con gái Cam thích. Và tất cả những điều đó khiến nó cảm thấy muốn chạy.

TRƯỜNG BÁN TRÚ OCTAVIAN

HÀNH LANG

11 giờ 15 sáng

Massie phóng qua khắp các hành lang, ngang qua các tấm biển ghi cần Người Mẫu và chữ Tuần lễ Thời trang bóng loáng ở áp phích của trường. Ai đó đã dùng một ống son đỏ thẫm và sửa vài chữ cái thành Thời trang KÉM CỎI(1). Nhưng Massie không có thời gian đâu mà thưởng thức tác phẩm “thông minh của các nhà hoạt động xã hội. Nó đang vội đi tìm Alicia, không hiểu sao con bé lại không trả lời điện thoại của nó.

(1) Week trong tiếng anh là tuần lễ sửa thành weak nghĩa là kém cỏi.

Massie bước dồn và phóng nhanh hơn. Tất cả những gì nó muốn là một lời khẳng định Cam thích nó trên mức một người bạn để cuối cùng thì nó có thể bắt đầu có được ít “kinh nghiệm quý giá với con trai” mà Alicia vẫn hay khoác lác gần đây. Nhưng chẳng thấy nó đâu cả.

Sau mười phút điên cuồng Massie quyết định hoãn cuộc tìm kiếm của mình lại. Nó không muốn trễ Chuyến đi Cảm hứng Thời trang của ngày hôm đó, hoặc bỏ lỡ cơ hội được thấy studio thiết kế của Cynthia Rowley. Massie chạy ra ngoài bãi xe và nhào vào xe buýt. Cái xe có mùi như bánh sand-wich cá hồi ăn thừa.

Massie đi nhanh thẳng tới chỗ Kristen.

Cái váy jean cũ của nó bị xô lại quanh chân, và nó vội vuốt cho thẳng thớm khi không có ai nhìn. Cái túi áo da lộn nó may vào sáng hôm đó trưng ra rất dễ thương. Nó đã nhận được sáu lời khen ngợi về cái túi ấy rồi. Nó thậm chí còn bịa ra cả tên vài trang web khi mọi người hỏi nó mua ở đâu. Chỉ có nó mới biết mấy cái túi là những mảnh cắt từ cái váy mà thằng Todd đã làm đổ nước nho ướt sũng.

“Kristen,” Massie thở dốc. “Cậu có biết Alicia đâu không? Nó không trả lời điện thoại.”

“Không,” Kristen nhìn vào chiếc đồng hồ Coach của mình, như nó vẫn thường làm vậy khi bị hỏi một câu không trả lời được. “Tớ nghĩ nó ở chỗ bán đồ hạ giá chưa về đâu.”

“Không phải Nó đã đi từ tám giờ sáng nay sao?”

“Phải, nhưng Olivia cũng vắng mặt trong giờ toán, nên tớ đtụi nó vẫn còn trong thành phố, tìm ý tưởng cho bộ đồng phục,” Kristen nói.

“Nó vào thành phố với Olivia sao?” Massie hỏi.

“Ừ, tớ tưởng cậu biết chuyện đó chứ.”

Massie lắc đầu.

Tất cả mọi thứ quanh nó ngưng bặt và một luồng sức nóng vỡ tràn khắp cơ thể nó như pháo hoa nổ. Mọi lần nó vẫn luôn biết Alicia ở đâu. Giờ thì điều duy nhất nó biết là nó không biết gì cả.

Dù tai nó còn đang bùng nhùng trong mớ âm thanh hỗn hợp, Massie vẫn nghe thấy một giọng nói điên loạn, “Có ai thấy Massie Block đâu không?” Giọng nói nghe thực sự thất vọng. “Chuyện khẩn.” Massie không thể tin được là chỉ mấy giây nữa thôi nó sẽ xử lý một vụ “khẩn cấp”.

“Năm nay tệ quá,” nó nói với Kristen.

“Phải đấy, xem nào, sắp trở nên tệ hơn rồi,” Kristen nói. “Xem ai đây này.”

“Cậu sẽ không tin chuyện này đâu,” Claire dừng trước chỗ Massie ngồi. Nó dường như không để ý là đám con gái đang chờ nó xuống xe để bắt đầu xuất phát.

“Lại gì nữa đây?” Massie trợn ngược mắt và cố trông có vẻ chán nản. Nó liếc nhanh mình trong gương chiếu hậu. Trông nó khá ổn và nó mừng vì đã bôi một lớp son bóng trước khi đến trường.

“Đồng phục của bọn mình tiêu rồi!” Claire hét lên. Một màng nước bọt hình thành giữa hai môi khi nó nói.

“Ý cậu là sao, tiêu ư?” Massie kéo Claire ngồi xuống một chỗ ghế trống để chúng có thể nói chuyện riêng với nhau.

“Sáng nay tớ muốn cho mẹ tớ xem cái đồng phục-của tớ nên tớ đi lấy cái túi rác và...”

“Từ từ nào,” Massie ngắt. “Tớ không thể hiểu được cậu.”

“Inez ném chúng đi rồi! Bà ấy tưởng là rác.”

“Cái gì? KHÔNG! Tại sao?”

“Vì chúng ở trong túi rác!” Claire la lên. “Nhớ không, cậu đã không tin tưởng tớ. Cậu nghĩ tớ sẽ nhìn trộm kiệt tác của cậu. Đấy, giờ thì kiệt tác của cậu có lẽ đang trên đường đến lò đốt ở Peekskill để thiêu rụi rồi.”

Massie thoáng nhận thấy mình thắc mắc làm sao Claire, một đứa con gái đến từ Orlando, biết là rác Westchester được đưa tới lò đốt Peekskill, nhưng nó chẳng còn tâm trí nào mà hỏi.

Cơ hội để nó trở nên nổi tiếng và dẫn đầu cuộc cách mạng phong cách ở trường Bán trú Octavian đã tan thành mây khói.

Massie bỗng cảm thấy tiếc cho cái váy quần vợt trắng nó đã may cả buổi tối. Có lẽ giờ này nó đang ở sau một xe tải chở rác hôi hám, bị vùi trong trứng thối và tã dính phân, thắc mắc không biết làm sao nó lại bị đưa đến đó. Càng nghĩ Massie càng cảm thấy buồn cho mọi người: mẹ nó, người đã dẫn nó đi mua sắm sau khi tan học để tìm vật liệu may; người bố hãnh diện của nó đã nóng lòng xem kiệt tác của con gái; Bean, con chó đã hy sinh cả buổi đi dạo tối; và đến cả con manơcanh của nó cũng đã đứng bên nó suốt cả đêm khi nó làm việc. Nó tính tiếc cho Claire, nhưng không còn chỗ nữa. Nó đã đầy ắp rồi. Claire sụt sịt quẹt lòng bàn tay lên cái mũi ướt nhẹp. “Đó là thứ đầu tiên tớ từng làm. Và nó rất được.”

“Ôi, tớ đang trên đường làm nên lịch sử,” Massie nói, như thể nỗi mất mát của nó lớn hơn mất mát của Claire gấp mười lần.

“Cậu may khá nhanh,” Claire nói. “Không chừng cậu có thể làm xong được cái gì đó trước tối thứ Bảy.”

“Nghĩa là trong bốn ngày! Tớ có trông như từ Moscow đến không?”

“Không.”

“Vậy sao cậu nghĩ tớ có thể biến thành một người Nga?”

Claire cười. Massie mỉm cười lại. Nó đã thử trò đùa này với Dylan và Kristen trước đây nhưng bọn chúng không hiểu.

“Có lẽ nếu làm, tụi mình có thể...”

“Không có chuyện đó đâu,” Massie cắt ngang “Tớ muốn một mình làm nên lịch sử.”

“Hừmmm,” Claire nói.

“Gì chứ?” Massie gom lại mái tóc thành một cụm như cái đuôi ngựa rồi thả lại bên vai.

“Tớ đang nghĩ. Thôi, quên đi. Cậu sẽ chẳng bao giờ chịu thế.”

“CÁI GÌ?” Massie gắt lên.

“Cậu không thích đứng trên sân khấu trước mặt các biên tập viên tờ Teen People trong một bộ cánh mới cáu và giới thiệu với cả trường tác phẩm sáng tạo mới của cậu, tớ muốn nói, của tụi mình sao?”

“Kuh-laire, tớ sẽ không làm chuyện này với...” Massie ngập ngừng. Nó cúi gần hơn và thì thầm. “Cậu đang nói sẽ hủy vụ cá cược nếu tớ để cậu hợp tác với tớ sao?”

Đúng lúc đó Massie nhận thấy Claire cao hơn nó hẳn hai phân. Nó nhìn xuống chân Claire và nhận thấy con bé ấy đang mang một đôi giày nhảy Capezio cao gót màu đen với tất thể thao trắng. Khoảnh khắc đó Massie thực sự thấy mình nhớ đôi giày Keds.

“Ừ,” Claire nói. “Vụ cá sẽ kết thúc.” Nó nhún người từ bên trái sang bên phải. “Nhưng cậu sẽ phải thật sự hợp tác với tớ lần này. Không như lần cậu đối xử với tớ trong bữa tiệc Halloween. Lần này cậu phải thật lòng đấy.”

“Hừmmm.” Massie gõ gõ cái móng tay được sơn tỉa theo phong cách Pháp vào môi dưới. “Để. Tớ. Xem.”

Claire buột một tiếng thở dài sốt ruột.

“Okay, tớ sẽ làm thế!”

Mặt Claire sáng rỡ.

“Nhưng tớ chỉ đồng ý vì thời trang thôi đấy nhé,” Massie nói thêm. “Và vì mấy bà mẹ của mình nữa.”

“Thật không?” Claire quay gót và đi thẳng về phía đầu xe “Vì tớ làm điều này để chiến thắng.”

Claire chen lấn qua lối đi rồi nhảy xuống. Nó nhón chân chạy một mạch trở lại lớp, thận trọng để tránh bị trật mắt cá chân. Mái tóc vàng của nó quất ngang mặt, nhưng nó không dừng lại gỡ tóc hay cột lên. Dường như nó không bận tâm.

Giây phút ấy Massie nhìn Claire như thể đó là lần đầu tiên nó thấy con bé. Và theo một nghĩa nào đó thì đúng là như thế.

BIỆT THỰ NHÀ BLOCK

BÃI CỎ TRƯỚC NHÀ

3 giờ 58 chiều

6 tháng Mười một

Todd Lyons lao ra khỏi chiếc xe buýt của Học viện Briarwood dưới một trận mưa hộp nước ép vun vút. Nó nhặt một cái hộp dưới đất lên và ném vụt lại phía chiếc xe buýt trước khi người tài xế đóng được cửa xe.

“Cho mày đó, Dick,” Todd nói. Thằng bé cười ngặt nghẽo.

“Tên tao là Richard!”

Từ sau một cây sồi rậm rạp trên bãi cỏ phía trước nhà mình Massie nhìn chiếc xe buýt chạy đi. Nó đang dắt Bean đi dạo và không có tâm trạng đâu mà đụng mặt Todd. Nó đứng nấp sau thân cây và quyết định chờ ở đó cho đến khi Todd vào nhà.

Thằng bé bước đến lối xe, vừa đi vừa đá mấy viên đá trắng dưới chân. Tiếng động làm Bean giật mình.

“Suỵt.” Massie lấy tay che.

Todd đã gần bước vào trong thì chiếc xe buýt đỗ lại lần nữa. Nó rít lên khi đỗ lại và kêu két khi cửa mở. Ai đó xuống xe.

“Ê, Todd, chờ đã.”

Massie thò đầu ra một bên thân cây để xem là ai.

“TODD!”

“Cam?” Massie nói với Bean. “Ôi Chúa ơi!”

Cam chạy tới lối xe đến chỗ Todd và cả hai dừng lại chuyện trò. Massie lao qua sau một thân cây khác, hy vọng đến gần hơn để có thể nghe được chúng đang nói gì. Vạt cỏ giữa nó và Cam đủ rộng để thực hiện hai mươi cú nhảy lộn nhào là ít. Nó không nghe được lấy một từ. Nó cũng không thể ngửi thấy mùi nước hoa Drakkar Noir của Cam, không thể nhìn vào đôi mắt hai màu xanh lá/xanh dương của cậu, và không thể biết cậu đang mặc loại áo len nào dưới cái áo khoác da. Tất cả những gì nó có thể nói chắc được là cái mông gầy của cậu ta trông rất xinh sau lần quần jean Diesel sẫm màu.

Nó nhìn Cam nghiêng vai để cái túi xách quai dài vải bố màu xanh lá của cậu tuột ra và rơi xuống đất. Cậu ta ngồi xổm xuống rồi mò quanh bên trong cho đến khi tìm thấy cái đang tìm: một cái hộp có hình đĩa CD quấn trong cái gì ấy trông như một mớ dây chun. Cam lôi ra rồi đưa cho Todd, thằng bé bỏ ngay vào ba lô.

Cam vỗ hai cái lên vai Todd một cách thân thiện và chạy ra đường. Todd dứng vẫy tay chào tạm biệt, trông cũng mê mẩn chẳng khác nào Massie.

Nó chờ đến khi Cam đi được nửa đường xuống nhà chính rồi mới từ sau thân cây nhảy ra. “Todd,” Massie la lên. “Hôm nay thế nào?”

“Tốt hơn, cưng à,” nó nói. “Còn chị?”

“Phải đó là Cam Fisher không?” Massie liếc nhanh cái ba lô của Todd, hy vọng nhìn vào được bên trong, nhưng khóa ba lô đã kéo lại mất rồi.

“Phải.” Todd bắt đầu đi về nhà khách và Massie đi theo.

“Sao nó lại ở…” Massie nghĩ nếu mình tỏ vẻ khó chịu, Todd sẽ không thể nhận ra tình cảm của nó.

“Không biết,” Todd nói. “Này, muốn qua chơi game Tony Hawk‘s Underground không?”

“Chị thích lắm, nhưng chị phải đi tắm cho Bean.” Massie để con chó xuống đất và đưa tay phẩy phẩy. “Đã đi dạo được một lúc rồi và nó bắt đầu bốc mùi như chân vậy.”

“Để tui giúp,” Todd cúi xuống để phát một cái vào Bean, nhưng con chó bỏ chạy và trốn sau chân Massie.

Massie không thể chơi trò này thêm một giây nào nữa. Nó biết Cam đã để cái gì đấy lại cho mình và nó muốn có thứ đó. Có lẽ Todd đang giữ món quà tình yêu của Cam làm con tin vì ghen.

“Todd, cưng.” Massie đặt tay lên vai nó và chúng ngừng bước. Cặp mắt màu hổ phách của nó nhìn Todd trừng trừng cho đến khi bên trên môi trên của thằng bé bắt đầu rịn mồ hôi. “Tao biết có cái gì trong túi xách và tao muốn nó.”

“Cái gì?” Hai tay Todd cầm chắc cái quai ba lô.

“Hãy đưa nó đây cho tao,” Massie nói.

“Chị muốn nó à?” Todd hỏi.

“Đúng.”

“Thật không?”

“THẬT!”

“Okayyyy.” Nó trượt cái túi khỏi vai và bước đến gần Massie hơn.

Massie có thể cảm thấy tay mình bắt đầu ướt.

“Sẵn sàng chưa?” Todd hỏi.

“SẴN SÀNG!” nó nói.

Todd kiễng chân, bật mình tới trước, và cắm chụt một cái hôn ngay trên môi Massie.

“Ẹeeee.” Massie thét lên.

Bean sủa.

Massie đưa cánh tay áo vest lửng xa tanh màu vàng lên quẹt môi. Nó ẵm Bean lên và nhìn thằng nhóc mười tuổi hỗn xược bỏ chạy.

“Trở lại đây,” Massie gào lên.

“Chị muốn nữa sao?” Nó nhìn lại Massie và nháy mắt.

“Không, tao muốn cái Cam đưa cho mi ấy,” Massie nói.

“Game Medal of Honor ấy à?” Todd hỏi, “Chị mê video game từ hồi nào vậy?”

“Cam đưa cho mi một cái đĩa video game à?” Massie không tin nó.

“Phải, tui phải đi đây. Tui sẽ gọi chị sau.” Todd vẫy tay. “Tụi mình sẽ tiếp tục quãng bỏ dở.”

“Đừng có mơ.”

Vài giây sau thằng bé đã đi mất. Và nó cuốn gói cùng với rất nhiều thứ hơn là chỉ món quà của Cam. Vì vào ngày 6 tháng Mười một, chính xác là 4 giờ 17 phút chiều, Todd Lyons đã đánh cắp cái hôn đầu tiên của Massie Block. Và không may là Massie sẽ không bao giờ lấy lại được.
Mời bạn thảo luận, vui lòng nhập Tiếng Việt có dấu
loadingĐang xử lý