Editor: huyetsacthiensu

Tiệc rượu tiến hành được một nửa thì bắt đầu có người đi lên sân khấu biểu diễn, Đỗ lão gia thích náo nhiệt, cười híp mắt nhìn những người trẻ tuổi lên sân khấu.

“Sau đây, Cố Mẫn tiểu thư sẽ mang đến cho chúng ta một tiết mục độc tấu violin. Xin mọi người cho một tràng pháo tay.” MC giới thiệu tiết mục.

Mọi người nể mặt vỗ tay, Cố Mẫn đi lên sân khấu trong một tràng tiếng vỗ tay, ưu nhã cúi chào mọi người, sau đó đặt đàn violin trên vai, nhắm hờ mắt, kéo đàn.

Kỹ thuật học được mười mấy năm, tiếng đàn uyển chuyển du dương. một khúc đàn xong, nhận được một tràng tiếng vỗ tay khen ngợi của khán giả.

cô ta ngọt ngào nở nụ cười, cầm lấy micro “Chúc Đỗ lão gia phúc như Đông Hải, thọ tỉ Nam Sơn. Sau đây, chị gái Cố Hàm Sương của tôi sẽ mang đến cho chúng ta một tiết mục độc tấu piano, có điều, mỗi ngày nghe Elisa chắc mọi người đều cảm thấy nhàm chán rồi đúng không, chị, hôm nay chị đừng đánh lại bài này nữa nhé.”

nói xong còn giả vờ nháy mắt một cái.

Cả khán phòng đột nhiên an tĩnh lại, tất cả mọi người đều là người quen, ai mà không biết Cố gia đại tiểu thư là một người ngu ngốc, không được tiếp thu bất kỳ nền giáo dục Quý tộc nào, chỉ biết một bản đàn dương cầm duy nhất cũng là học được ở xã đoàn ở Đại học.

Ngay cả mấy người Điềm Điềm cũng đều lo lắng nhìn cô. Lục Văn Tinh vừa mới chuẩn bị lên tiếng giải vây thì bị cô kéo lại, khe khẽ lắc đầu.

“anh Lục, anh yên tâm. Hôm nay tôi nhất định sẽ không làm anh mất mặt.”

Cố Hàm Sương nắm lấy làn váy, tự nhiên hào phóng đi ra “không chỉ cô nghe Elise nhiều thấy nhàm chán, tôi nghe Piano cũng nhiều cũng thấy chán, hôm nay mừng thọ Đỗ lão gia, tôi mang đến cho mọi người một tiết mục mới mẻ, thế nào? Cũng là một lời chúc phúc.”

Dứt lời cô nhận lấy một cái hộp người phục vụ vừa mang ra, ung dung thong thả đi lên sân khấu.

không phải chỉ là lọ hoa thôi sao? cô ấy đang muốn làm gì? Tất cả mọi người đều rất tò mò, thậm chí mơ hồ còn có chút chờ mong.

Chiếc hộp được mở ra, bên trong là một cây tiêu ngọc.

Lục Văn Tinh nhân ra, đây là cây tiêu ngọc hai người mua ở một sạp hàng bán đồ cổ ven đường khi đihai người đi dạo ở lễ chùa hôm đó.

Người bán hàng thề nói rằng đây là đồ cổ, người xung quanh cười phá lên, tất cả đều biểu thị không tin, người bán mặt đỏ tía tai giải thích nguồn gốc của cây tiêu. nói hắn mua lại từ một hộ gia đình ở sâu trong núi hoang vắng xa xôi, là đồ vật gia truyền của gia đình họ.

Người bán nói chắc như đinh đóng cột, nói rất nhiều, mọi người nghe cũng vẫn không tin. Nếu là đồ gia truyền của họ thì sao bọn họ không giữ gìn cẩn thận, sau này truyền lại cho con cháu, nói không chừng sau này có thể đáng giá ngàn vàng.

Cố Hàm Sương đứng lặng một bên, nghe xong một lúc lâu, dùng hai nghìn mua lại cây tiêu đó.

Lúc đó Lục Văn Tinh còn cười “cô chỉ phí tiền, cũng không biết cây tiêu này được làm bằng đá hay ngọc, tự mình cầm chơi còn được chứ đừng mang ra làm trò cười cho người khác.”

Cố Hàm Sương khẽ vuốt thân tiêu “Tôi chỉ thích cấu tạo đặc thù của nó.”

Thời nay có rất nhiều loại tiêu, chủ yếu là loại sáu lỗ và tám lỗ nhưng cây tiêu này lại có chín lỗ, mà có hai lỗ còn bị lệch.

Lục Văn Tinh nhìn hai cái lỗ bị lệch “không phải chỉ là do bọn họ làm ẩu thôi sao?”

Cố Hàm Sương cười “Tất nhiên không phải, chờ tôi về nhà luyện tập vài lần sau đó sẽ thổi cho anhnghe.”

Lúc đó Lục Văn Tinh chỉ cười cười cho qua, không ngờ cô còn dám biểu diễn ở đây, nhất thời hai hàng mày nhăn chặt.

Cảm thấy cô có chút không biết nặng nhẹ, trường hợp này có thể hồ đồ sao? hắn vẫn không tin cây tiêu này có thể thổi. Chỉ tính toán trong lòng làm cách nào để giúp Cố Hàm Sương hạ màn.

Cố Hàm Sương khẽ vuốt thân tiêu.

Là đá không phải ngọc, không có con dấu, không có chạm khắc cho nên không ai tin nó là đồ cổ.

Hai cái lỗ bị lệch, tất cả mọi người đều cho rằng là do thợ làm ẩu, chỉ có cô biết đây là cây tiêu của Diệp gia.

Lúc Cố Hàm Sương mới sinh ra, Diệp gia đã biến mất trên cõi đời, càng không lưu lại bất kỳ truyền thuyết nào. Sở dĩ cô biết được là bởi vì trong lúc vô tình tìm được một quyển tiêu phổ.

Quyển tiêu phổ này rất kỳ lạ, hai mấy trang đầu tiên đều là gia huấn của Diệp gia, nói người điều khiển tiêu của Diệp gia, không thể làm bị thương người, không thể lấy mạng, độ vạn vật, là vì nhiệm vụ của chính mình.

cô lặng người, chỉ là một cây tiêu mà thôi sao có thể lấy mạng người được chứ? Càng không thể nói là độ vạn vật.

Đến lúc cô thổi được tiêu theo như quyển phổ thì mới biết được nó không bình thường chỗ nào.

Những người vừa nghe được tiếng tiêu chỉ cảm thấy dễ nghe nhưng nghe nửa ngày thì cảm thấy sung sướng quên hết tất cả, liên tục nghe một tháng thì trong lòng lại cảm thấy thanh thản, trấn tĩnh, tự nhiên hiểu ra.

cô suy nghĩ từng từ trong gia huấn mới phát hiện trong quyển tiêu phổ này còn có một bộ công pháp, hai người hợp lẫn nhau có thể đạt được tác dụng an ủi tâm hồn.

Chỉ là một quyển tiêu phổ đã lợi hại như vậy, không biết hai người cùng dùng thì còn có tác dụng kinh người như nào, Diệp gia đã từng có được nó thì sẽ phải hiển hách cỡ nào.

Cố Hàm Sương biết nếu để người khác biết đến quyển phổ này sẽ dẫn đến phong ba thế nào, mang đến lợi ích như nào.

Nhưng mà Thất phu vô tội, hoài bích kỳ tội*, Diệp gia đã từng nắm giữ lực lượng thần kỳ như thế đến cuối cùng cũng tan thành mây khói, không còn ai nhớ đến thì gia đình bình thường sao có thể chống đỡ được tai họa mà nó mang đến.

* Thất phu vô tội hoài bích kỳ tội (匹夫无罪怀璧其罪): người bình thường thì không có tội, nhưng vì mang ngọc quý trong người mà phải chịu tội.

cô không nỡ phá hủy, chỉ có thể đem quyển phổ đặt ở dưới đáy hòm, thỉnh thoảng lấy ra thổi cũng phải nhìn trái ngó phải.

Bây giờ, trên đời đã không còn tiêu phổ của Diệp gia, cho dù có người nghe được tiếng tiêu cũng sẽcảm thấy cả người khoan khoái, không nghĩ sâu xa.

cô cụp mắt, đặt cây tiêu trên môi, tiếng tiêu biến ảo khôn lường vang lên.

Mọi người chỉ cảm thấy tâm hồn bị bắt giữ, những người vốn hờ hững cũng không nhịn được tập trung lắng nghe.

Những tiếng xì xào bán tán cũng dừng lại, những người nhàn nhã uống rượu cũng đặt rượu xuống thưởng thức tiếng tiêu.

Trong khán phòng nhất thời im lặng đến mức tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy, chỉ còn tiếng tiêu vang vọng.

một bài tiêu kết thúc, mọi người chỉ cảm thấy tâm hồn thanh thản, những buồn phiền trong lòng cũng giảm bớt hai phần.

Đỗ lão gia dẫn đầu vỗ tay khen ngợi, mọi người hồi phục tinh thần, nhiệt liệt vỗ tay.

Những người ngồi ở dây dù ít dù nhiều cũng hiểu về nhạc lý, có người được học về âm nhạc từ nhỏ, có người mặc dù không nghiên cứu nhưng bởi vì kiến thức rộng rãi, mưa dầm thấm đất cũng phân biệt được tốt xấu.

Dẫn dắt tâm hồn bước vào mộng cảnh mới là cảnh giới cao nhất của âm nhạc, Cố Hàm Sương đã làm được điều này.

“anh, khúc nhạc chị dâu thổi là khúc nhạc tiên gì vậy, không không không, từ lúc nào mà chị ấy biết về âm nhạc chứ? thật giỏi quá đi.”

Trương Thần vừa lấy lại được tinh thần đã không thể chờ đợi được nữa mà sáp lại, còn tự động sửa lời gọi Cố Hàm Sương là chị dâu.”

Đừng nhìn dáng vẻ hắn cả ngày cà lơ phất phơ nhưng là một người chơi đàn rất giỏi, cũng thật lòng yêuthích âm nhạc, có biệt danh “Tiểu vương Piano”.

Mặc dù hắn đa tình nhưng xưa nay không bao giờ dùng đàn dương cầm vào việc tán gái, có thể thấy âm nhạc trong lòng hắn chính là nơi bất khả xâm phạm.

Lúc trước chán ghét Cố Hàm Sương như vậy, cũng vì cô lấy âm nhạc ra làm ra vẻ, làm bẩn thánh địa trong lòng hắn. Bây giờ hắn tâm phục khẩu phục, chịu thừa nhận đối phương thật sự là một tài nữ.

Lục Văn Tinh như cười như không đẩy hắn ra, lắc đầu một cái không lên tiếng.

Trong lòng hắn càng chấn động hơn, hắn không giống những người khác, khoảng cách càng gần, càng cảm nhận được Cố Hàm Sương không giống rõ ràng hơn.

cô mặc lễ phục đẹp đẽ cầm tiêu đứng trên đó, lúc tiếng tiêu vang lên cả người hắn đều mờ mịt, hắncảm thấy tiếng tiêu đẹp đẽ đến mức lần đầu tiên trong lòng hắn sinh ra ý nghĩ làm bạn đời với mộtngười.

Lâm Trọng nhìn dáng người đứng trên sân khấu, con ngươi nặng nề.

Cố Mẫn tức giận đến mức khuôn mặt méo mó. Làm sao Cố Hàm Sương lại biết thổi tiêu chứ? rõ ràng mẹ đã nói cô ta không biết cái gì mà.

Cố Hàm Sương tất nhiên nhìn thấy khuôn mặt vặn vẹo của đối phương, khẽ mỉm cười, không để ở trong lòng.

Chỉ là một vai hề, chỉ cần bản thân cô đứng vững được sẽ không thể ở trong lòng.

Trải qua tiệc rượu lần này, danh tiếng Cố Hàm Sương ngu ngốc đã được gột rửa không ít. Cố gia đại tiểu thư từ trước đến nay không có người hỏi thăm nay cũng đã có người đến tìm hiểu, dù sao trước kia nghe nói là một người ngu ngốc thì không nhà nào dám cưới. Bây giờ nhìn lại thấy rằng cử chỉ khá khéo léo mới biết được lời đồn cũng chỉ là lời đồn, chắc lại là do người mẹ kế tung ra thôi.

Sau khi Lục gia hỏi dò ý kiến của Cố Hàm Sương thì tung ra tin tức hai nhà Cố Lục kết thông gia.

Mọi người tiếc nuối buộc phải dừng lại hành động.

***

Muốn quay phim điện ảnh cũng không phải trò đù trẻ con.

Từ nhỏ Cố Hàm Sương đã đọc qua rất nhiều sách, đã luyện được khả năng đã đọc qua sẽ không quên.

Cách hành văn của cô sâu sắc, mang theo ý tứ hàm súc mà người hiện đại không có. Mặc dù hai thời có chữ viết giống nhau nhưng phong tục tập quán vẫn có sự khác biệt, cô cần phải đi tra một ít tài liệu.

Sáng sớm Cố Hàm Sương rời giường, để tài xế lái xe đưa mình đến một thư viện trong thành phố.

Mặc dù sớm có nhận thức với sự phát triển ở thời đại này nhưng vẫn bị số lượng sách khổng lồ ở đây làm cho khiếp sợ.

cô vẫn cho rằng thư các ở Cố gia đã là phong phú làm rồi, có thể sánh ngang với Hoàng gia. Nếu so với nơi này, trừ mấy quyển sách chỉ có một bản thì đúng là muối bỏ biển.

cô vốn thích đọc sách cho nên bây giờ nhìn thấy chỗ sách này đúng là vui đến quên cả trời đất.

Thư viện yên tĩnh đột nhiên lại xuất hiện một mỹ nữ xinh đẹp lại có khí chất sao không làm cho người khác chú ý được.

Từ xưa, thư hương kết đôi với mỹ nhân, cô giống như một tinh linh bước từ trong sách ra, du lịch ở thế giới của chính mình.

Mấy người đàn ông không nhịn được bước đến gần.

Cố Hàm Sương kinh ngạc với sự nhiệt tình của nam nhân ở đây, lại không nhìn thấy trong mắt đối phương trừ hâm mộ thì không có bất kỳ sự tôn trọng nào liền mỉm cười lễ phép từ chối.

Chọn một góc, chuyên tâm chìm đắm trong đại dương tri thức.

Chớ đến lúc ngẩng đầu lên một lần nữa thì mặt trời đã sắp lặn, thư viện cũng sắp đóng cửa rồi. cô thu dọn đồ đạc, vội vã đi ra ngoài.

Vào quán café bên cạnh gọi một cốc cappuccino, gọi điện cho Lão Trương lái xe, chờ ông đến đón.

Lão Trương nói hắn được Nhị tiểu thư phái ra ngoài đưa một người bạn học về nhà, ba người bạn ở xa chắc phải hai, ba tiếng mới xong việc.

Lời của Lão Trương còn chưa xong đã bị tiếng cười đùa ở bên kia cắt đứt, mấy người con gái giục ông đinhanh. Lão Trương vội vã nói vài câu rồi dập máy.

Cố Hàm Sương để điện thoại xuống, thở dài.

Đây chính là kết quả của việc không được thương yêu. Ngày thường không thể nói mấy người làm không cung kính nhưng lúc gặp chuyện cô sẽ bị bỏ sang một bên. Bởi vì làm mất lòng cô sẽ không có hậu quả gì nghiêm trọng.

Nếu hôm nay người ngồi ở đây là Cố Mẫn thì Lão Trương chắc chắn sẽ không lựa chọn làm như vậy, bởi vì ông ta biết chọc giận Cố Mẫn sẽ không gánh được hậu quả.

cô nhấc túi sách lên đi ra ngoài, thử đi đến bến tài điện ngầm. cô đi đến mấy trạm cũng không thấy chỗ nào quen thuộc.

Những bảng chỉ dẫn cô xem không hiểu. Ánh đèn điện ở đây cũng làm cô cảm thấy xa lạ.

Thân thể này của cô còn có ít tiềm thức cùng bản năng nhưng đều là do nguyên chủ tiếp xúc lâu ngày trở thành quen thuộc, giống như một loại phản xạ có điều kiện, giống như đi vệ sinh xong sẽ có phản xạ có điều kiện là xả nước. Nhưng cũng chỉ dừng lại ở đấy, không còn gì khác.

Cố Hàm Sương có chút uể oải, cô cảm thấy túi sách ngày càng nặng, xiết đến mức làm cho cô khôngsao thở được.

Có người có lòng tốt chỉ cho cô chỗ có thể lên được tàu điện ngầm, sau đó lại đổi xe.

Cả đường cô đều hỏi thăm cuối cùng cũng lên được tàu điện ngầm nhưng vừa ngồi xuống thở ra mộthơi không bao lâu thì cô đã phát hiện mình đi ngược hướng.

cô vội vàng xuống trạm, lúc này đã hơn chính giờ. cô đã hoàn toàn lạc đường, không biết bản thân đãđi đến chỗ nào rồi.

Cố Hàm Sương vừa mệt vừa đói. Cuối cùng cũng có người nói cho cô biết có thể gọi taxi cũng dạy côcách gọi một chiếc taxi.

cô có chút kháng cự việc ngồi ở một không gian nhỏ hẹp với một người đàn ông xa lạ, nhưng bây giờ côkhông cố được nữa, cô chỉ muốn nhanh chóng về nhà, trở lại căn phòng của chính mình.
Mời bạn thảo luận, vui lòng nhập Tiếng Việt có dấu
loadingĐang xử lý